Vợ Yêu Cùng Cục Cưng Của Tổng Tài Đã Trở Về

Chương 341: Chương 341: Ánh mắt kia của cô là sao






Một bàn tay thô bạo hung hăng nắm lấy tay Minh Hiểu, anh ta chưa kịp phản ứng lại thì cả người bị lộn ngược ra sau té xuống sàn nhà, một đôi giày da được chà sáng bóng dẫm lên mặt Trương Hồng Minh kia.

Mục Lâm Kiên lạnh lùng đứng trước mặt ông ta, dùng ánh mắt lạnh như mảng băng nhìn chăm chú ông ta.

Minh Hiểu bị vệ sĩ đạp lên bàn chân, hoàn toàn không thể động đậy, thấy Mục Lâm Kiên đến, hai mắt anh ta đăm đăm: “Tổng giám đốc Mục… Được lắm!”

Vũ Vân Hân sợ hãi mà co lại, cô sợ hãi đến cả người run bần bật, đôi tay vây quanh chính mình thật chặt, thoạt nhìn trông như một cô gái nhỏ đáng thương.



“Nói!” Mục Lâm Kiên nghiêng mặt nhìn xuống Vũ Vân Hân: “Còn bị thương chỗ nào?”

Vũ Vân Hân uất ức chỉ vào hai đầu gối của mình, khuỷu tay, phần eo, còn có sau đầu và trán nữa, cuối cùng cô do dự một câu: “Có bộ phận nhạy cảm nữa”

Minh Hiểu lạnh cả sống lưng, trừng mắt lơn: “Tôi chỉ tứm tóc cô, cô không cẩn thận nên va chạm làm trán mới bị thương. Lúc buông tay ra, chính cô đứng không vững nên té xuống, tôi hoàn toàn không làm gì quá thô bạo với cô cả mà?”

Anh ta cứ việc giải thích, những điều đó ở trong Mục Lâm Kiên đều vô nghĩa.

Bởi vì anh chỉ để ý Vũ Vân Hân, Vũ Vân Hân nói cái gì, anh sẽ tin cái đó.

Hai mắt Mục Lâm Kiên giận dữ trừng to: “Bộ phận nào?”

Nghiến răng nghiến lợi, giọng nói anh phát ra từ kế răng.

Một luồng khí thế mạnh mẽ uy nghiêm đầy khí phách của anh như đập nát Minh Hiểu cũng không hết hận, đặc biệt là khi Vũ Vân Hân chỉ vào giữa ngực mình: “Chỗ này: Gô bày ra một dáng vẻ xấu hổ mặt đỏ, biểu cảm kia hoàn toàn có thể lấy giải thưởng điện ảnh Oscar.

“Cô nói bậy! Tôi không có chạm vào! Hơn nữa tôi hoàn toàn không thích phụ nữ, sao tôi lại muốn chạm vào cô? Cô đừng có mà vu khống người.”

Minh Hiểu gào rống lớn lên, vội vàng giải thích: “Tổng giám đốc Mục, anh nghe tôi giải thích, tôi cũng là bị…”



Vũ Vân Hân há hốc mồm chứng toàn bộ, cô vốn tưởng rằng chẳng qua là bản thân may mắn, nghĩ lại một điều, không ngờ Mục Lâm Kiên lại lạnh lùng khủng khiếp như vậy.

Trong tức khắc, cô không dám tới gần người đàn ông này, cứ như không cẩn thận một chút thì cái mạng nhỏ sẽ không bảo toàn được.

Toàn bộ bãi đỗ xe vang lên tiếng rên la xé rách của Minh Hiểu, anh ta bị kéo thẳng đến chiếc màu đen của người giúp việc rồi bị nhét vào miệng.

Vũ Vân Hân đã chắc chắn khẳng định, nhất định là Mục Lâm Kiên làm vịt để có tiền, sau đó lẫn vào xã hội đen, cuối cùng ăn sạch xã hội đen mới có được thương nghiệp đế quốc này, quả nhiên kẻ có tiền thì tay chân đều không sạch sẽ.

“Ánh mắt kia của em là sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.