Vợ Yêu Cùng Cục Cưng Của Tổng Tài Đã Trở Về

Chương 386: Chương 386: Boss bị bắt






Mục Lâm Kiên đi đến trước màn hình, nhìn thấy hình ảnh trước mặt, rồi quay lại Vũ Vân Hân đang loay hoay tìm điều khiển.

“Anh đừng có hiểu lầm, tôi không biết sẽ có loại phim này, chờ tôi tìm điều khiển sẽ tắt ngay”

Còn cái gọi là điều khiển thì đang ở trên bàn trà trước mặt Mục Lâm Kiên, Người phụ nữ này là đang cố ý ư.

“Em còn muốn tiếp tục xem ư?” Mục Lâm Kiên nắm lấy căm của cô.

“Không phải, chỉ là tôi không tìm thấy điều khiển”

“Ha! Người phụ nữ này”

Anh nhấc Vũ Vân Hân lên vai mình như vác bao cát, tiến về phía phòng ngủ.

“Anh định làm gì?”

Vũ Vân Hân bị ném xuống giường lớn, cô vô cùng hoảng sợ.

Cô là một người mắc bệnh hay sợ độ cao, bệnh này còn di truyền lại cho ba đứa nhỏ.

Nhìn hình dáng cường tráng của Mục Lâm Kiên trước mặt, ‘Vũ Vân Hân nuốt nước miếng, dần dần khẽ mở đôi mắt, như thể ánh mắt không di chuyển.

“Ting Ting Ting…”

Âm thanh mở khóa cửa.

Cửa phòng bị mấy cảnh sát mặc đồng phục đẩy vào, theo như địa điểm được ba đứa nhỏ trình báo thì chính là căn phòng này.

Tìm xung quanh không có bóng dáng người, chỉ thấy hai đôi giày rơi trên sàn nhà, theo hướng đi vào phòng ngủ.

Vũ Vân Hân đột nhiên hét lên “AI”

Tiếng kêu chói tai của Vũ Vân Hân làm Mục Lâm Kiên mất hứng, trước khi xoay người lại thì đã bị cảnh sát giữ chặt: “Không được nhúc nhích, chúng tôi nhận được trình báo là anh đang giam giữ người bất hợp pháp! Đề nghị anh theo chúng tôi về đồn cảnh sát để điều tra”

Khuôn mặt lạnh lùng cuả Mục Lâm Kiên tối sầm lại nhìn thấy ba đứa nhỏ bước đến leo lên giường ôm lấy Vũ Vân Hân: “Búp Bê của chúng con chịu khổ rồi, chúng ta đi chơi thôi!”

“Hả?” Vũ Vân Hân lúng túng.

Mục Lâm Kiên bị cảnh sát đưa ra ngoài.

“Búp bê à! Thấy chúng con giỏi không?” Ba đứa nhỏ nhìn bộ dáng của Mục Lâm Kiên bị cảnh sát bắt đi cảm thấy vô cùng tự hào.

“Mẹ nghĩ chúng ta tiêu rồi!”

Vũ Vân Hân nhanh chóng đứng dậy và vội vã bước ra ngoài cửa.

“Đồng chí cảnh sát à, mọi người hiểu lầm rồi!” Cô lúng túng bước ra phòng khách.

Nhìn thấy Mục Lâm Kiên bị giữ chặt, cô gần như bước ra khỏi cửa.

Người phụ nữ ngu ngốc, bây giờ mới biết đến cứu anh ta.

Mấy người cảnh sát lạnh lùng nhìn, thấy mấy đứa nhỏ vừa trình báo cũng đi theo ra ngoài.

“Thực sự là hiểu lầm mài Chúng tôi là người yêu của nhau, cho nên… không phải giam giữ bất hợp pháp!”

Lời nói của Vũ Hân Vân khiến ba đứa trẻ kinh ngạc.

Đây là giọng điệu công khai mối quan hệ ư?

Trước việc đương sự không truy cứu, cảnh sát đành bó tay.

Vũ Vân Hân thở phào nhẹ nhõm.

“Con không hiểu lắm, mối quan hệ giữa hai người là gì?”

Bánh Bao đứng giữa cô và Mục Lâm Kiên.

“Quan hệ nam nữ!” Vẻ mặt Mục Lâm Kiên ảm đạm, dường như cái siết tay vừa rồi khiến anh không thoải mái.

Nếu không phải vì mấy đứa là con của mình, anh đã đánh chết lũ nhóc này.

Không có ai để tránh với điều này.



Ba đứa nhỏ không quên nháy mắt sau lưng Mục Lâm Kiên, rồi cọ ngón cái và ngón trỏ vào nhau.

Lục Tâm hiểu đó là hành động xin tiền.

Hóa ra đó là một âm mưu.

Vừa ra khỏi của không lâu, số tiền ba trăm triệu đã được trả.

Ba đứa nhỏ nhếch môi tự hào.

Người giàu chính là người giàu, lúc nào cũng tham tiền, chúng rất đáng yêu.

“Ba đứa đang cười gì vậy?” Vũ Vân Hân người thực chất bên trong bị gạt liên hoài nghỉ hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.