Vợ Yêu Cùng Cục Cưng Của Tổng Tài Đã Trở Về

Chương 268: Chương 268: Tôi yêu anh Mục Lâm Kiên




“Tôi yêu anh Mục Lâm Kiên” Lời Vũ Vân Hân thổ lộ bị bọn họ chắp vá lung tung cắt bỏ thành ra dạng này.

Bánh Bao bất mãn cau mày: “Ba chữ Mục Lâm Kiên này, có phải quá hung ác rồi không?”

“Một trăm năm mươi triệu lại không phải ba tỷ, tiền nào của nấy!” Há Cảo nhất phó gian thương, gửi đến trên điện thoại, lập tức gửi tới Mục Lâm Kiên: “Mời tổng giám đốc Mục kiểm hàng”

Lúc này, Mục Lâm Kiên đang nhàm chán nhìn thấy tin tức Há Cảo gửi tới.

Tò mò ấn vào.

Bởi vì không có điều chỉnh âm lượng, một câu tôi yêu anh Mục Lâm Kiên, toàn bộ phòng bệnh đều nghe thấy rồi.

Đặc biệt là đẳng sau ba chữ Mục Lâm Kiên, giống hệt như người đàn bà đanh đá chửi bóng chửi gió.

“Giọng điệu đẳng sau không đúng!” Mục Lâm Kiên gửi tin nhắn đi.

“Đây gọi là yêu mạnh mẽ! Có hiểu không?

Cô ấy sợ chú nghe không rõ vậy nên cố ý đọc tên của chú đặc biệt lớn tiếng, để biểu đạt tình yêu của cô ấy!”

Mục Lâm Kiên đeo tai nghe lên, giống như nghe tới mấy lần, tiểu tử thối nói không sai Ba trăm triệu lập tức chuyển khoản.

“Cảm ơn! Sự quan tâm chăm sóc của tổng giám đốc Mục!”

“Vũ Vân Hân đang làm gì? Chụp ra đây!”

Nhiêm vụ thứ hai rất nhanh liền được gửi đi Ba bé con nhìn nhiệm vụ lần này có chút sửng sốt, nhìn Vũ Vân Hân đang hát ầm ï trong phòng tắm.

“Búp bê đang tắm rửa, bảo chúng ta chụp mẹ tắm? Mục Lâm Kiên thật biến thái quái” Ba bé con nổi da gà hết lên Bọn chúng lặng lẽ liếc mắt về phía phòng tắm.

“Không được!” Ba bé con tập thể dùng bàn tay nhỏ nhỏ bĩu môi che lại đôi mắt của mình: “Chúng ta bị tiền bạc che mờ đôi mắt”

“Không phải thời gian thật? Hoàn lại tiền!”

Mục Lâm Kiên đợi hai phút, thiếu kiên nhẫn gửi đến một tin nhắn.

Ba bé con hao tâm tổn trí gãi đầu: “Thế nào mới chụp được đây?”

Màn Thầu đột nhiên nhanh trí liền chụp chúng ta đi.

Bánh Bao và Há Cảo nghỉ ngờ nhìn cậu ấy: “Chúng †a? Chúng ta rất bằng phẳng! Không mạnh mẽ! Chân nào cũng có chút ngắn, tiếp đó chúng ta đàn ông như thế! Cách này thích hợp sao? Em không phải là đang châm chọc Mục Lâm Kiên là một người thiểu năng trí tuệ đấy chứ?”

Màn Thầu chỉ vào cánh tay của mình: “Chúng ta chỉ quay một chút xíu! Nước dat Nước da trắng nõn!

Cậu dùng bàn tay be bé gõ vào cánh tay nhỏ trắng mịn: “Anh xem xem, mềm và mọng nước, đàn ông thối thích nhất”

ít khác hai bé kia ngỡ ngàng chớp mắt, cầm điện thoại di động lên để sát vào cánh tay của Màn Thầu, bật đèn flash, quả thực rất mềm mọng.

“Nếu không thì, thêm ít nước, thế nào?” Há Cảo cầm cốc nước nhỏ lên, đứng lên ghế đẩu lấy nước vào cốc.

Đầu ngón tay út nhấn vào cánh tay của Màn Thầu: “Chúng ta sẽ nói đây, Vũ Vân Hân đang tầm, chúng ta chụp được tấm ảnh cô ấy đang tắm, vì đây là bức ảnh riêng tư, chúng ta cần..”

“Một tỷ năm trăm triệu” Sư tử Bánh Bao mở miệng lớn.

Màn Thầu lắc đầu: “Các anh không sợ Mục Lâm Kiên nói chúng ta lừa bịp sao? Em mới không muốn đi ngồi cây quýt.

Rõ ràng ước mơ cao xa là mở công ty lớn, thế nào mà hiện tại càng đi càng lệch, càng ngày càng giống như lừa gạt tập đoàn rồi “Vậy thì sáu trăm triệu đi” Lòng tham tiền của Há Cảo chưa bao giờ vơi đi.

“Một trăm năm mươi triệu là được rồi! Nếu còn tăng giá, nữa em sẽ rút khỏi công ty Ba Bé Con” Màn Thầu không thích lừa người quá đáng, tuy nhiên đối phương là Mục Lâm Kiên biến thái khiến người ta buồn nôn.

“Xong!” Bánh Bao với Há Cảo cùng nhau đồng ý.

Màn Thầu gửi ảnh cho PS với tốc độ nhanh nhất.

“Tổng giám đốc Mục, xin chào. Búp Bê của chúng tôi đang tảm, bởi vậy chụp được.

một bức ảnh riêng tư, do tình huống đặc biệt, vậy nên đây là thuộc về hạng mục thu phí của chúng cháu, một tấm hình một trăm năm mươi triệt “Toàn thân?” Mục Lâm Kiêm lạnh lùng gửi đi hai chữ.

Ba bé con nhìn xong liền muốn bùng nổ: “Nếu chú không phải là người chủ vàng, chúng cháu thật muốn một phát dép đập chết chú. Mục Lâm Kiên!”

Quả thực là được đằng chân lân đằng đầu.

“Không phải toàn thân, là một bộ phận!

tổng giám đốc Mục!”

“Quá đắt! Không xem nữa”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.