Vợ Yêu Hàng Tỉ: Chớ Chọc Bà Xã Của Tổng Giám Đốc

Chương 199: Q.3 - Chương 199: Tôi muốn em trở thành người đàn bà của tôi (5)




Điều này làm cho Nam Cung Thiến rất hâm mộ, theo cô nhận thấy, cô hiểu rõ Ngô Duẫn Kỳ dựa trên một chút tài liệu điều tra, còn có mối quan hệ với nhà họ Ngạo, những chuyện khác, cô chưa từng có nghe nghe anh nói qua.

Sau khi Sophie cầm tài liệu đi, Nam Cung Thiến cũng ăn xong đứng dậy, mới vừa rồi tâm trạng còn tốt, giờ có chút suy sụp, đột nhiên cô nghĩ đến ngày đó uống cà phê chung với Sophie, dù sao buổi chiều cô có nhiều thời gian, hơn nữa bên ngoài khí trời rất tốt, cho nên cô tính đi đâu đó giết thời gian vào buổi chiều.

"Em đi đâu?"

"Ra ngoài đi dạo!" Nam Cung Thiến nói qua loa, nghĩ mang theo quyển sách, hay là mang máy vi tính, nơi đó chắc có thể lên mạng được.

Nhưng vừa dứt lời, chỉ cảm thấy thân thể trầm xuống, đến khi cô thấy rõ tình huống thì cả người đã tựa vào trong ngực Ngô Duẫn Kỳ.

Cô chưa kịp nói chuyện, Ngô Duẫn Kỳ đã hôn xuống, cho đến anh cảm thấy thỏa mãn, cho đến khi anh cảm giác người phía dưới đã thôi phản kháng, anh mới mang theo nụ cười chiến thắng lưu luyến rời khỏi môi cô.

"Anh có cuộc họp vào buổi chiều, không thể đi cùng em. Không có việc gì thì trở về sớm một chút!"

Nam Cung Thiến đỏ mặt rời khỏi người anh, nhẹ nhàng ừ một tiếng, xoay người đi lên lầu.

Ngô Duẫn Kỳ cười đạm nhiên nhìn bóng lưng của cô, sau đó đứng dậy đi ra cửa.

Cuối cùng, Nam Cung Thiến vẫn mang theo một quyển sách, cho đến giờ Ngô Duẫn Kỳ vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng cô, cho nên bất kể là điện thoại di động hay là máy vi tính cũng bị anh khống chế, hơn nữa vừa mới ra cửa, đã có người đi theo, người kia nghe nói là người trong công ty Ngô Duẫn Kỳ.

Bình thường Sophie không có bên người cô, đều là người này đi theo Nam Cung Thiến, chỉ là giữa anh ta và cô nói một câu cũng không nói.

Ở trong quán coffee, Nam Cung Thiến tìm một nơi gần cửa sổ ngồi xuống, ánh mặt trời ngoài cửa sổ vừa đúng chiếu vào trên người cô, uống Koffi, tùy tiện mở ra trang sách ra xem, thỉnh thoảng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ suy nghĩ đến chuyện của mình.

Loại cảm giác này thật ra thì cũng rất tốt!

Người kia ngồi cách Nam Cung Thiến không xa, thỉnh thoảng nhìn sang chỗ Nam Cung Thiến, xác định cô sẽ không rời đi mới kêu một ly cà phê cầm quyển tạp chí lên xem.

Nam Cung Thiến vốn là muốn lãng phí thời gian ở chỗ này cả buổi chiều, nhưng vừa mới ngồi không bao lâu, đột nhiên trước mắt ánh mặt trời bị một bóng người ngăn lại.

Cô ngẩng đầu nhìn lên, cũng không biết người này.

"Anh là ——" lời nói vừa mới nói ra, người đàn ông đó tiến lên dùng một tấm vải chặn lại miệng và lỗ mũi của Nam Cung Thiến.

Một cỗ kích thích mùi vị hút vào trong cơ thể, chỉ là mấy giây trong thời gian, Nam Cung Thiến chỉ cảm thấy trước mặt bỗng tối sầm mất đi ý thức.

Đợi đến cô lần nữa lúc tỉnh lại, mình bị nhốt ở một mờ tối trong căn phòng nhỏ, trong phòng chỉ có một cái ghế cùng một cái bàn, sau đó một tiểu đèn treo. Nam Cung Thiến giật giật thân thể mới phát giác, tay chân của mình cũng bị trói lại, ngay cả trên người cũng trói tầm vài vòng sợi dây.

Nam Cung Thiến cố gắng khiến mình tỉnh táo, hồi tưởng lại chuyện đã xảy ra.

Người đàn ông kia cô không biết, ở nước Mỹ cô không quen biết ai cả, vậy là ai muốn bắt cô?

Ngắm nhìn bốn phía, chỉ có một mình cô, cô vùng vẫy mấy cái, đột nhiên nghe được cửa bị một người đá văng, Nam Cung Thiến dừng lại, nhìn về phía người đang tới.

"Các người là ai? Tại sao bắt tôi?"

Người đàn ông đi tới trước mặt Nam Cung Thiến, cúi người túm cằm của cô, để cho cô nhìn hắn: "Cô đương nhiên là không biết tôi, nhưng mà ta lại nghe qua đại danh của cô, không nghĩ tới người hại Ngô lão đại bỏ tù lại là một con nhóc."

Chương 200: Bị bắt (1)

Edit: sunnyhuynh

Bọn họ nói là quốc ngữ, là người Trung Quốc, Ngô lão đại?

Nam Cung Thiến cố gắng tìm kiếm tin tức có giá trị từ trong lời nói của hắn, lúc cô đang suy tính, lại có một người đi vào từ bên ngoài: "Lão đại muốn thấy cô, mang cô ta ra ngoài."

Người đàn ông cúi người trước mặt mình, một phát bắt được dây thừng trên người Nam Cung Thiến, Nam Cung Thiến cảm thấy thân thể nhẹ nhàng, hắn ta đã mang cô đi ra ngoài.

Sau khi đi ra, Nam Cung Thiến mới phát hiện, nơi này hình như là một nhà xưởng bỏ hoang, gió lạnh thổi vào từ bốn phía của vách tường rách nát, mà chỗ ở của cô là một căn phòng nhỏ chứa những miếng sắt chắc nơi này là chỗ mà ngày trước người ta làm việc.

Nam Cung Thiến thích ứng với ánh sáng bên ngoài, từ từ mở mắt, cô nhìn quanh bốn phía, giờ chắc là buổi trưa, như vậy cô đã bị bọn họ bắt tới nơi này một ngày rồi. Ngô Duẫn Kỳ nhất định biết chuyện mình đã mất tích.

"A ——" Nam Cung Thiến kêu một tiếng, không biết từ lúc nào có một cái chân đạp trên đầu mình, tàn nhẫn đem cô dẫm trên đất, gương mặt dán lên mặt đất lạnh lẽo, bụi bặm đất cát tung bay lên vì cô.

Một người đàn ông mặc bộ đồ thời thượng đi tới chỗ cô, ngồi xổm trước người cô: "Cô, chính là Nam Cung Thiến?"

"Các người là ai? Tôi không biết các người." Nam Cung Thiến nghiến răng.

"Cô đương nhiên là không biết chúng tôi, nhưng tôi cá là khi tôi nói tên người này cô chắc biết. Ngô Hạo Thiên!"

Lúc hắn nói ra cái tên này, Nam Cung Thiến nhất thời ngẩn người ra: "Các người là người của Hắc Bò Cạp."

"Cô rất thông minh, nhanh như đã biết chúng tôi là ai, chúng tôi vốn sẽ không tìm đến cô, thật không nghĩ đến cô lại đi theo Ngô Duẫn Kỳ đi tới Mĩ, chẳng lẽ cô không biết tổng bộ của Hắc Bò Cạp ở Mĩ sao?" Người đàn ông cười nhìn Nam Cung Thiến.

"Ngô Duẫn Kỳ và Hắc Bò Cạp đã không còn quan hệ."

"Quả thật là không còn quan hệ nữa, bởi vì anh ta đã phủi sạch quan hệ vào lúc Ngô Hạo Thiên bị bắt, cũng bởi vì anh ta còn có chút giá trị lợi dụng, cho nên chúng tôi mới không có động đến anh ta, nhưng anh em của Hắc Bò Cạp chúng tôi cũng hận đến độ muốn anh ta chết quách đi. Anh ta thì tốt rồi, muốn vào hắc đạo thì vào hắc đạo, chúng ta nơi này đã xảy ra chuyện anh ta một câu không lên tiếng, nói đi là đi, bây giờ còn là chủ tịch của một công ty gì đó, vẫn luôn nở mày nở mặt, lại ném an hem chúng tôi sang một bên, sống chết bỏ mặt. TM anh ta coi chúng ta như cái gì."

Vừa nghe hắn nói như vậy, dường như Nam Cung Thiến đã hiểu một chút gì đó.

"Thế lực của Hắc Bò Cạp đã bị tan rã, dù cho những kẻ như các người có thể chạy thoát, sớm muộn cũng sẽ bị cảnh sát bắt được. Cùng Hắc Bò Cạp phủi sạch quan hệ, đó là Ngô Duẫn Kỳ thông minh, các người nên học tập theo anh ta, làm chuyện đứng đắn để sống cho tốt. A ——"

Không đợi Nam Cung Thiến nói xong, người đàn ông đá một cái vào bụng cô, Nam Cung Thiến nhất thời cảm thấy ruột gan muốn lộn ra, người co rúc trên đất, đau đến nỗi không thở được, nửa ngày cô mới phục hồi lại tinh thần từ trong đau đớn.

Người đàn ông tức giận nắm tóc của cô lên, dùng sức để cho cô ngẩng đầu lên nhìn mình: "Chớ TM nói chuyện không biết suy nghĩ, cô nghĩ rằng chúng tôi suy nghĩ như vậy sao, Trung Quốc không thể quay về, ở Mĩ cảnh sát cũng không bỏ qua cho chúng tôi, nếu không phải bởi vì cô, chúng ta mới lâm vào tình cảnh như lúc này? Ngô Duẫn Kỳ là có tiền, anh ta muốn gì được đó ở cả hai giới hắc bạch, nhưng chúng tôi thì khác."

"Rốt cuộc các người muốn làm cái gì?" Nam Cung Thiến nghiến răng nhìn hắn ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.