Vợ Yêu Khó Thuần Phục

Chương 76: Chương 76: Chân ba có hy vọng




Editor: jubbie

"Điềm Điềm, con đến rồi!" Điềm Điềm đến bệnh viện đúng lúc Thư Uyển đang chuẩn bị cho Cam Lâm ăn thức ăn nấu ở nhà, mặc dù nói đồ ăn ở bệnh viện rất tốt, nhưng bà thấy không yên lòng, cảm thấy tự mình nấu đồ ăn thì thích hợp với khẩu vị Cam Lâm hơn.

"Mẹ, ba, con có tin tốt muốn nói với hai người." Thấy sắc mặt của ba chuyển biến tốt hơn nhiều, chợt nghĩ tới hôm nay Mạnh Tử Long nói chân ba có hi vọng chữa khỏi, trong lòng cô cũng rất cao hứng.

"Tin tốt gì mà khiến con gái cưng của ba cao hứng đến vậy?" Cam Lâm ngồi dậy, dựa người lên gối.

"Ba, chân của ba có hi vọng chữa khỏi."

"Có thật không?" Nghe Điềm Điềm nói như vậy, Thư Uyển dừng tay, lập tức hỏi.

"Dạ, con nhờ sếp hỏi thăm bệnh viện ở Mĩ, họ nói chân ba có thể chữa khỏi."

"Vậy thì tốt quá." Thư Uyển vui mừng nắm tay Cam Lâm, "Chân của ông có hi vọng rồi, thật tốt quá."

Nhưng Cam Lâm không có biểu hiện vui sướng gì.

"Ba làm sao vậy? Ba không vui mừng sao?" Tại sao trên mặt ba không có biểu hiện vui mừng.

Thật ra thì nghe tin tốt như vậy, Cam Lâm sao lại không vui, chỉ là đi Mĩ trị bênh phải tốn một khoản tiền rất lớn, mà cơ bản thì ông không làm sao kiếm nổi số tiền thuốc thang khổng lồ này.

"Điềm Điềm, chúng ta không đi." Mặc dù ông cũng hy vọng có thể đi lại, không cần liên lụy đến người nhà, nhưng chi phí chữa trị đắt đỏ như vậy thì gia đình bình thường của ông không thể gánh nổi.

Mặc dù cuộc sống trước đây của họ chưa từng xảy ra chuyện lớn, nhưng những năm gần đây họ cũng không dư dả tiền bạc.

"Tại sao không đi, tại sao, chỉ cần đi Mĩ trị liệu thì chân của ba có thể tốt hơn, có thể đứng lên, đi lại." Điềm Điềm không hiểu, nắm tay của ba.

"Điềm Điềm, nhà chúng ta không có tiền." Hồi nào đến giờ, ông cũng chỉ chấp nhận số mệnh, ông trời đã an bài như vậy, ông làm sao có thể thay đổi bây giờ?

Nghe ba nói, Điềm Điềm lập tức ngây ngẩn cả người, đúng rồi, cô sao lại không nghĩ tới đi Mĩ trị liệu cần một khoản tiền rất lớn, mà cô không có cách nào gánh nổi khoản chi phí đắt đỏ như vậy, chẳng lẽ không đưa ba đi trị liệu sao? Nhưng đó là hy vọng duy nhất của ba, cô không thể từ bỏ.

"Ba, chuyện tiền bạc ba đừng lo lắng, con sẽ nghĩ cách."

"Nha đầu ngốc, con có biện pháp gì, đó cũng không phải là số tiền nhỏ." Cam Lâm cầm tay Điềm Điềm, "Điềm Điềm, con không phải lo chuyện của ba, con chỉ cần làm việc tốt là được rồi."

"Ba, ba tin tưởng con có được không, con nhất định sẽ có cách, con nhất định sẽ chữa chân ba thật tốt, ba phải tin con." Điềm Điềm kích động nước mắt tuôn rơi, không cần biết phải dùng cách gì, cô nhất định phải đưa ba đi Mĩ trị liệu, cô không thể nhìn ba cả đời không thể đứng lên, đi lại.

"Điềm Điềm, con không phải muốn làm chuyện ngu ngốc gì đó chứ." Nhìn con gái kiên trì như vậy, Cam Lâm bắt đầu lo lắng.

"Ba yên tâm đi, con sẽ không làm chuyện điên rồ." Điềm Điềm chùi nước mắt trên mặt, "Ba nghỉ ngơi cho khỏe, con đi về trước đây."

"Được rồi, đi đường cẩn thận." Nhìn Điềm Điềm quay lưng, Cam Lâm không yên lòng, gọi cô lại, "Điềm Điềm, hay là con về chung với mẹ?"

"Không cần, con không sao, mẹ ở lại chăm sóc ba." Điềm Điềm đóng cửa đi ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.