Võng Du Chi Gia Hữu Quai Sủng

Chương 45: Chương 45




Lần đầu tiên Tử La Lan nhìn thấy Thái, còn tưởng mình nhận lầm người, bởi vì trên tư liệu nói Vi Lan Thái là một nam nhân, bất quá xem ra —- hắn có một nét đẹp trung tính đặc thù.

Hắn yên lặng ngồi trong quán chờ, bên ngoài đang mưa, khí trời Hắc Ám Thành lúc nào cũng ở cái dạng này, ẩm ướt lại âm u.

Thái lẳng lặng ngồi bên cửa sổ, nến đặt trước mặt hắn, quang mang chiếu vào trên mặt, nhu hòa khác thường.

Tử La Lan thật lâu sau nhớ lại lần đầu tiên gặp Thái, mới phát hiện, nguyên lai Thái vẫn luôn là một người không thay đổi.

Hắn nhìn qua mới hơn 20, có một đôi mắt đạm tử sắt cùng với mái tóc thiển tử sắc (tím nhạt), có chút lôi cuốn , làm cho hắn thoạt nhìn càng thêm trung tính.

Hắn nâng cằm, hoàn toàn không phát hiện An Nặc đi tới, chờ lúc An Nặc ngồi xuống trước mặt, hắn vẫn một bộ dạng ngơ ngác.

“Buổi tối hảo,” An Nặc nhẹ nhàng nói, một nữ phục vụ trước mặt An Nặc đặt xuống một ly rượu.

Chờ An Nặc nhịn không được nói lại lần nữa, hắn mới bừng tỉnh quay đầu, nhìn An Nặc.

“Ta là hắc sắc giả diện,” An Nặc cau cau mày, nghĩ cùng một cố chủ ngơ ngác câu thông thật là không dễ dàng, “ta tiếp nhận ủy thác của ngươi rồi, ta là An Nặc.”

“Nhĩ hảo.” Người kia nhẹ nhàng nói, “ta là Vi Lan Thái, chức nghiệp là …”

“Nói một chút người ngươi muốn giết là ai,” An Nặc sốt ruột cắt đứt lời đồi phương nói.

“”Vi Lan Hồng.” hắn khe khẽ nói, “182 cấp.”

“Chờ một chút, 182 cấp …. Kia không tới Lí Tưởng đại lục sao?” Tử La Lan từ trên vai An Nặc nhảy đến trên bàn, ngẩng đầu hỏi người này.

“Không, hắn vì một sự tình trong công hội, hiện tại đang ở Hắc Ám Thành,” Vi Lan Thái nhìn thiên sứ thỏ nói, “hắn còn phải hơn một tuần nữa mới quay về Lí Tưởng đại lục.”

“Ngươi có thể hẹn hắn đi ra không? hay là … ngươi không muốn hắn biết là ngươi giết?” An Nặc lại hỏi, tại trên tên, bọn họ khá giống nhau, tất nhiên là có nhận thức trước khi chơi, bằng không sẽ không lấy lên thân mật như thế.

“Ta đem hắn đặt trong sổ đen, không cách nào liên hệ.” Vi Lan Thái trầm mặc một hồi rồi nói.

“Được rồi, ta đây tự mình tìm.” An Nặc từ trên ghế đứng lên, “đi, thỏ” đem Tử La Lan trên bàn đặt đến trên vai. Phải thừa nhận rằng, Tử La Lan đã có thói quen bị An Nặc cư xử thô bạo như vậy.

Bọn họ xoay người vừa muốn đi, Vi Lan Thái cũng đứng lên, kéo áo An Nặc.

“Làm gì đó?” An Nặc bực mình quay đầu, thấy tóc thiển tử sắc của thiếu niên.

Vi Lan Thái cúi đầu không nói lời nào, nhưng lại không buông tay.

An Nặc vừa mới chuẩn bị bỏ tay Vi Lan Thái, thiếu niên lại mở miệng nói: “Ta biết thời điểm hắc sắc giả diện chấp hành nhiệm vụ đều là bí mật … thế nhưng có thể đi cùng không?”

An Nặc bỏ tay của Vi Lan Thái ra, xoay người hướng cổng đi đến: “Muốn đi thì đi.”

Tử La Lan ghé vào trên vai An Nặc, thấy thiếu niên kia ngẩn người, bắt đầu bước nhanh theo, nhỏ giọng nói câu: “Cám ơn.”

Đèn đường vẫn sáng, chúng nó vĩnh viễn không tắt, bởi vì Hắc Ám Thành không có ánh sáng mặt trời. Dù sao thành thị này cũng là một địa phương thiếu sức sống. (ảm đạm, tối tăm..)

An Nặc biết cái người gọi là Vi Lan Hồng sẽ đi qua đường này, cho nên An Nặc mang Tử La Lan chờ ở chỗ này, Thái thì theo ở phía sau, có vẻ rất không an.

Đường phố không có đông người qua lại, đại bộ phận lúc nào cũng âm trầm mà yên tĩnh, trong không khí lúc nào cũng tràn ngập hơi nước cùng ngột ngạt, giống như sắp mưa.

Bọn họ chọn một sân thượng làm địa điểm quan sát.

“Chờ một chút, vì sao là địa điểm quan sát?” Tử La Lan khó hiểu quay đầu hỏi An Nặc.

“Đương nhiên là địa điểm quan sát, bởi vì ta sẽ không ra tay.” An Nặc đương nhiên nói, y vịn cằm, trước mặt là tách cà phê, lan can sân thượng ngay bên cạnh, ở đây có thể thấy cả con đường.

Lúc y nói như vậy, giống như nhiệm vụ ám sát này cùng y một chút quan hệ cũng không có.

Tử La Lan đứng vịn trên lan can sân thượng, trầm mặc một hồi lâu mới hỏi: “Nếu như ngươi không động thủ, kia cũng sẽ không là Thái động thủ đi.” (Yu Ming: sao ta thấy bé La Lan ngốc quá nhỉ =,=!!)

“Đương nhiên sẽ không để cố chủ xuất thủ.” An Nặc ngồi nhìn Vi Lan Thái ở đối diện.

“… Sẽ không thật là ta đi?” Tử La Lan bất an hỏi, tuy rằng hắc sắc giả diện là một trong nhưng chỗ tốt ám sát, tại khu an toàn vẫn có thể cưỡng chế PK.

“Đương nhiên là ngươi.” An Nặc nói, y sốt ruột nhìn con đường thật dài, một người cũng không có, “hắn vì sao còn chưa tới?”

“…Hay là …” Vi Lan Thái nói còn chưa xong, An Nặc lại đi tới nói tiếp, “tin tức của công hội hắc sắc giả diện sẽ không sai a.”

Cái người này cư nhiên còn có thái độ trách cứ đối phương, các người lại không cùng người kia thương lượng hảo, còn muốn hắn đúng giờ, Tử La Lan mệt mỏi nghĩ.

Cuối cùng, lúc An Nặc chuẩn bị đứng lên, trên đường xuất hiện một người.

Đó là một nam nhân có y phục bạch sắc, nhìn qua y phục rất tùy tiện, thế nhưng khi Tử La Lan vừa nhìn đến thì rên rỉ một tiếng: “Lại là kiếm sĩ …”

Nữ trang cùng nam trang kiếm sĩ có chút khác biệt, nhưng lúc nào cũng nhìn ra được chức nghiệp.

“Được rồi, ngươi nên đi.” An Nặc đối với thiên sứ thỏ trên lan can bên cạnh nói.

“Ngươi không nên … để một con thỏ đi …” Vi Lan Thái bên cạnh nhỏ giọng nói.

“Úc, hắn có thể.” An Nặc nói, sau đó chìa tay kéo Tử La Lan đi.

Tử La Lan nắm chặt lan can, là cái gì khiến y cho rằng một con sủng vật có thể giết một ngoan gia cấp 182! Tử La Lan phẫn nộ nghĩ, lẽ nào người ngày không biết thường thức sao — hay là không đủ.

Lúc An Nặc đem Tử La Lan kéo lên, tay kia cùng đoản chân của con thỏ dùng sức bấu lan can, giống như lan can là một phần thân thể của hắn.

“Ngươi có 2 lựa chọn.” An Nặc nhìn người kia càng chạy càng gần trên đường, “thứ nhất, chính ngươi nhảy xuống, thứ 2, ta ném ngươi xuống.”

“… Ta chọn cái thứ nhất …” Tử La Lan ủy khuất nói, sau đó buông lan can ra, từ trên nhảy xuống.

xxxxxxxxxxxxxxxxxx

Vi Lan Hồng vừa mới nhận được một cái nhiệm vụ ẩn dấu cao cấp, đặc biệt từ Lí Tưởng đại lục chạy tới.

Hắn không thích Hắc Ám Thành một chút nào, mặc dù đây là trạm thứ nhất đi Lí Tưởng đại lục, nhưng thoạt nhìn cũng giống như đi đến trạm đầu tiên của địa ngục.

Hắn ở chỗ này ngây người rất lâu, tư liệu trong Dã vọng ol còn chưa có đẩy dời đi, hắn vẫn luôn ngốc ở chỗ này chờ.

Nơi này có hồi ức không vui …lúc hắn đang nghĩ, một đoàn phấn hồng sắc từ trên trời giáng xuống, thoáng cái nện ở trên đầu hắn. HP của hắn bị -10

Hắn kinh ngạc bắt đến cái gì đó trên đầu, đó giống như một con thỏ phấn hồng sắc, còn có một đôi cánh phấn hồng sắc, một đôi mắt tử nhan sắc kinh ngạc nhìn hắn.

“Thiên sứ … thỏ?” Hắn nháy mắt mấy cái, “đầu năm này còn có cái loại đồ cổ này?”

“… Ta là …” thanh âm con thỏ kia ngoài ý muốn thật tốt nghe, chính là kỹ năng ngôn ngữ của thiên sứ thỏ.

“Ta là, tử thần.”

Con thỏ phấn hồng sắc tại trên tay hắn, thoạt nhìn có chút sỏa, tại một mảnh yên vụ dần tiêu thất, khi trên tay hắn không cảm nhận được trọng lượng con thỏ, thì có một thiếu niên áo choàng hắc sắc đứng trước mặt.

Vi Lan Hồng chưa từng gặp qua con mắt đen kịt như vậy, màu sắc kia tựa như bầu trời Ám Hắc Thành, một mảnh hoang vu cùng vắng vẻ.

Da có chút tái nhợt, nhìn qua có chút mỏng manh yếu đuối, thân thể nhỏ nhắn, y phục trường bào nhất kiện hắc sắc tinh khiết.

Hắn nhìn thiếu niên này, trong nháy mắt không cách nào mở miệng.

Hắn chính là không cách nào hiểu, một con thỏ sao lại biến thành tử thần.

Ở trong Hắc Ám Thành đụng với tử thần không phải là chuyện vui vẻ gì. Thiếu niên kia lớn lên tựa như một búp bê tinh xảo, trường bào hắc sắc vẫn kéo dài xuống mặt đất, cầm trong tay tử thần, lưỡi hái tượng trưng cho chết chóc cùng chế tài, trong ấn tượng tôn giáo, hắn là tà ác, tượng trương cho tai họa cùng tử vong.

“Ngươi là sủng vật của ai?” Hắn hỏi, tại trong ấn tượng của hắn, chỉ có vài người có tử thần trong thời kì đầu của trò chơi, nhưng những người đó đều đã ly khai khỏi trò chơi này.

Tử La Lan nghe người hỏi về chủ nhân, thì không hài lòng, nếu như thế giới này có tội ngược đãi sủng vật, An Nặc nhất định ngồi chồm hổm trong đại lao, úc, còn có kị thị chủng tộc. (Yu Ming: nha nha, cái từ ngồi chồm hổm là nguyên bản nga~, ta không chém .)

Vi Lan Hồng thấy tử thần đối diện một dáng tươi cười lạnh nhạt, giây tiếp theo lưỡi hái rơi xuống.

Là một kiếm sĩ, hắn chưa từng gặp qua một lưỡi hái hoàn mỹ như thế, tựa như đường vòng cung của ánh trăng, mặt đao bóng loáng phản xạ tia sáng ảm đạm của đèn đường. Khi nó chạm vào mặt của ngươi, ngươi có thể cảm giác được một loại khí tức tử vong , sắc nhọn mà băng lãnh.

Bởi vì Vi Lan Hồng trước đó cũng không biết loại sủng vật tử thần này, nó cùng thiên sứ thỏ quả thực kiếm thấy, căn bản lúc đối mặt với tử thần thì không biết làm thế nào.

Đương nhiên, dù sao hắn cũng hơn 180 cấp, có thể cùng tử thần đọ sức 2 hiệp.

Hắn rút ra kiếm của mình, là một kiếm sĩ, lúc nào cũng đem theo vũ khí bên người.

Tuy nói rằng thể trọng của tử thần cùng nhân loại là cùng một dạng, nhưng tại thời điểm chiến đấu, con người không nhanh hơn so với ‘sủng vật tử thần’.

Kiếm Vi Lan Hồng đâm về hướng tử thần, khi vừa chạm đến áo choàng, thì chỉ nhìn thấy tay áo choàng nhẹ nhàng rơi xuống.

Hắn kinh ngạc nhìn kiếm của mình, tử thần kia đứng ở trên thân kiếm, con mắt hắc sắc lạnh lùng nhìn hắn, khiến cho người ta cảm thấy một loại cảm giác áp bách cường đại.

Ưu nhã đứng trên thanh kiếm, một chút trọng lượng cũng không có, trường bào hắc sắc trong gió nhè nhẹ bay, phảng phất muốn cuốn đi sinh mệnh tất cả.

Trước đó hắn vô pháp tưởng tượng ra, làm thế nào khuôn mặt hé ra mỹ lệ tinh xảo như thế, lại lộ ra biểu tình nguy hiểm, lạnh nhạt như vậy.

Thiếu niên kia bỗng nhiên nhẹ nhàng nhếch lên khóe miệng, lưỡi hái lóe sáng hạ xuống.

Có lẽ bởi vì cấp số sai biệt nhau, có lẽ là tại trong nháy mắt, Vi Lan Hồng né tránh một đao chí tử kia, nhưng trên người vẫn bị một vết lớn, giá trị HP một giọt một giọt ra đi.

“Úc …” Tử La Lan thiêu thiêu mi, vươn tai chỉ, tại dưới hắc bào, lộ ra da dẻ trắng bóc. Tại trên đầu ngón tay xuất hiện một tiểu sa màu ngân bạch, “Úc, còn một phần năm huyết lượng.”

Tử La Lan vung tay, tiểu sa ngân sắc tiêu thất.

“Động tác của ngươi rất nhanh,” Tử La Lan từ trong thâm tâm nói, xét thấy lực lượng cao cường của Kiếm Thánh Lôi Na Tư, hắn chính là duy trì sự kính trọng nhất định với kiếm sĩ.

“Cảm ơn,” Vi Lan Hồng trừng mắt.

“Cho nên vẫn là dùng ma pháp tương đối hảo,” Tử La Lan nói, sau đó trẻ con kéo khỏe miệng vểnh vểnh, “Tội Chi Tiêm.” (Đây là tên kỹ năng nga~)

Hắn vừa dứt lời, bầu trời trên đường phố lấy Vi Lan Hồng làm trung tâm, xuất hiện một ma pháp trận.

Ma pháp trận này cùng ma pháp trận khác bất đồng, kết cấu đường cong lóe hắc sắc. Chỉ tạm dừng 1 giây, vô số cọc nhọn bằng gỗ từ trên trời giáng xuống, lấy tốc độ cực nhanh rơi xuống ma pháp trận hình tròn, cũng là hướng Vi Lan Hồng đi.

Ma pháp trận này làm hơn nửa con đường đổ nát, cùng một mảnh bụi bặm bay lên.

Tử La Lan đứng ở nơi đó, ma pháp sản sinh khí lãng làm áo choàng hắc sắc vung lên, hắn nắm lưỡi hái đứng đó, nhìn chằm chằm địa phương Vi Lan Hồng nguyên bản đứng.

“Đã chết chưa?” hắn lẩm nhẩm nói, sau đó vươn tay, đầu ngón tay lần nữa xuất hiện 1 sa lậu ngân sắc.

Sa lậu gần đến đáy, Tử La Lan ngẩn người: “…Còn sống?”

Vừa dứt lời, hắn chỉ cảm thấy lưỡi dao băng lãnh dán lên cái cổ, chỉ cần đối phương di chuyển, hắn sẽ tử.

Trong Dã Vọng ol, chỉ cần chém bay đầu, ngoạn gia đều chết, đừng nói chi đến sủng vật.

Ngay trong nháy mắt này, hắn cảm thấy một đạo bóng dáng tại bên người hiện lên, chờ đến lúc hắn phục hồi lại tinh thần, hắn đã ở trong lòng của An Nặc.

“… An Nặc?” Tử La Lan ngạc nhiên mở to 2 mắt, An Nặc cư nhiên tới cứu mình…

Hắn quay đầu nhìn Vi Lan Hồng quỳ rạp trên mặt đất, thân thể đã chậm rãi tiêu thất, thoạt nhìn lần này đích thật là đã chết.

“… Ngươi làm như thế nào?” Tử La Lan trừng mắt nhìn, nhìn khuôn mặt hoàn mỹ của An Nặc.

“Lặng yên không một tiếng động tiếp cận đối phương không phải sao?” An Nặc nhẹ nhàng nói, đem Tử La Lan đặt lên mặt đất.

“Úc …” Tử La Lan hiểu rõ gật đầu, nhìn một mảnh phế tích lộn xộn kia, chột dạ nói: “cái kia … hệ thống sẽ đổi mới đi.”

“…Hẳn là sẽ.” An Nặc đồng tình nhìn qua kiến trúc xiên vẹo nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.