Võng Du Chi Gia Hữu Quai Sủng

Chương 5: Chương 5




“An Nặc,ngươi mang sủng vật tới luyện cấp đấy sao?” Kỵ Sĩ Chi Huyết bỗng nhiên xoay đầu lại hỏi An Nặc.

“. . . Ta chỉ là nhàn rỗi không có chuyện gì làm mà thôi.”An Nặc nhẹ nhàng nói.

“Sủng vật của ngươi có kỹ năng gì ?” Kỵ Sĩ Chi Huyết tò mò hỏi, “Có thể xem một chút không?”

Hắn vừa nói, Ám Dạ Vị Ương cũng vẻ mặt mong đợi nhìn An Nặc. An Nặc nhướng mày,đem bảng thuộc tính Tử La Lan mở ra cho bọn hắn nhìn.

“. . . Oa, An Nặc, ngươi sau này sẽ hết sức may mắn nha….”Ám Dạ Vị Ương đồng tình nhìn An Nặc một cái.

“Kỹ năng ngôn ngữ,thân mật quái,tiến hóa…”Ôn Bá cũng lấy ánh mắt vô cùng đồng tình nhìn An Nặc một cái, “Trị số công kích hơi thấp, cũng không có tư chất gì đặc biệt, chỉ có máu coi như nhiều, nhưng phòng ngự quá thấp. . .”

Tử La Lan càng nghe càng giận, không khỏi hung hăng trợn mắt nhìn nam nhân tóc lam kia.

“Nha, nó còn có thể trợn mắt, thật đáng yêu a. . .” Kỵ Sĩ Chi Huyết ồn ào , “Ta muốn một con thỏ như vậy , nếu như tương lai hắn học nói chuyện xong nhất định vô cùng thú vị. . .”

“Nếu như tặng cho bạn gái … nhất định là lễ vật vô cùng không tệ .” Ám Dạ Vị Ương nhìn Tử La Lan gục trên bả vai An Nặc, mặt lộ vẻ hung ác nói, “Thật khả ái nha.”

“Nhanh một chút để cho nó lên cấp mười . .” Kỵ Sĩ Chi Huyết nhỏ giọng nói.

An Nặc nhìn Tử La Lan một cái, theo bản năng lùi bước .

Nam nhân tóc vàng cầm Tử La Lan lên,giống như ném mồi ,đem Tử La Lan ném vào sân huấn luyện có một đống quái vật bên trong.

Thật là một khắc siêu cấp kinh hãi .

Tử La Lan dựa vào bản năng sống sót, tứ chi chạm đất,những con vịt nhà trực giác toàn bộ nhảy ra. Chúng đối đãi thái độ bất đồng với sủng vật khác , không có một con vịt nhà nào chủ động công kích Tử La Lan .

Vậy đại khái chính là độ thân mật quái có công hiệu,cấp độ cùng mình xê xích khoảng mười sẽ không chủ động tấn công.

Rất nhiều người không thích kỹ năng này,hiện tại cần kinh nghiệm ,giết quái kịch liệt,có kỹ năng thu hút quái,tổ đội cũng hoan nghênh. Mà Tử La Lan hiện tại vừa lúc ngược lại.

Ngoài sân huấn luyện Ám Dạ Vị Ương cùng Kỵ Sĩ Chi Huyết cười lên, đang lớn tiếng nói gì đó.

Tử La Lan quay đầu nhìn một chút, có mấy người chơi khác đang mang theo sủng vật ở sân huấn luyện chém vịt nhà,nơi đó lông vịt bay loạn, thật giống như đang có chiến tranh. Hắn cơ hồ có chút hâm mộ rồi, nơi đó người chơi và sủng vật cùng chung chiến đấu -mặc dù sủng vật kia thoạt nhìn có chút vụng về , bất quá người chơi kia vẫn bảo vệ sủng vật nhỏ.Bỏ qua một bên thị giác mỹ quan … Góc độ không nói, cảnh tượng còn rất ấm áp .

Cậu lại quay đầu nhìn chủ nhân của mình — An Nặc.Bộ dáng An Nặc ngồi ở trên ghế đá không chút để ý nhìn mình, còn bên cạnh Kỵ Sĩ Chi Huyết cùng Ám Dạ Vị Ương thì cỗ vũ nhiệt huyết cho hắn.

Tử La Lan đột nhiên cảm giác rất mất mác, cơ hồ có xúc động muốn trực tiếp logout .

Nhưng là nếu như vậy rời đi sẽ có vẻ có chút không có ý thức trách nhiệm, mà chỗ sơ hở trong trò chơi một khi phát hiện,hắn cũng sẽ không sống yên ổn.

Cho nên còn phải cùng An Nặc hảo hảo câu thông,nếu như An Nặc không chơi cái trò chơi này …mình liền tự do — Tử La Lan linh quang chợt lóe, ừ, còn phải tới cấp mười. . .

Nghĩ tới đây, Tử La Lan dũng khí tăng lên gấp bội,tàn bạo quét mắt chung quanh .

Chung quanh vịt nhà không có chút nào cảm giác nguy cơ mà tiếp tục tiêu sái đi tới,Tử La Lan thật sâu hô hấp một ngụm,sau đó bước cái chân ngắn ngủn,hướng một con vịt nhà gần hắn chạy tới.

Phía sau không phát giác gì,cái vuốt nhỏ Tử La Lan vỗ một cái,tàn bạo quay đầu, thấy một con thỏ nhỏ beo béo,lập tức phát hỏa.

Tử La Lan tuyệt vọng nhìn vịt nhà, ánh mắt hung ác kia làm cho hắn có chút khiếp đảm, càng làm hắn khiếp đảm chính là, hắn mới vừa rồi dùng hết toàn lực vào một kích, chỉ thấy lượng máu vịt nhà xuất hiện ” -1″ .

Ô. . . Chỉ đánh nó được một chút máu.

Trong sân huấn luyện lượng máu quái vật ít nhất là hai ba trăm giọt,cái này đặt ra khi hắn và tổ trưởng Tạp Lạc Tư quyết định, hiện tại hắn cực kỳ hối hận.

Hai ba trăm giọt, hắn đánh tới khi nào ni,một con vịt nhà mà thôi, không cần mệt mỏi như vậy chứ.

“Trời ạ, nó chỉ đánh được một chút máu,hảo khoa trương a.”

“Bộ dáng của nó thật đáng yêu, đặc biệt là lúc nó nhảy lên đánh.”

“Bộ dạng nó trợn mắt cũng hảo ngoạn .”

Tử La Lan vốn muốn trừng tới chỗ Ám Dạ Vị Ương cùng Kỵ Sĩ Chi Huyết, nhưng cậu một chút thời gian cũng không có.

Vịt nhà kia đang đuổi theo nó, nó lấy một loại tư thái cực kỳ chật vật chạy phía trước vịt nhà .

Măc dù Tử La Lan có kỹ năng thân mật quái,nhưng là, trò chơi đặt ra, chỉ cần ngươi đánh quái,quái đó sẽ vẫn đuổi theo ngươi,cho đến khi nó chết hoặc là ngươi chết.

Ám Dạ Vị Ương nhìn vịt nhà kia chỉ đuổi theo thiên sứ thỏ màu hồng phấn từ đầu sân huấn luyện này đến đầu khác,hắn quả thực cười thẳng không dậy nổi thắt lưng .

Hắn vừa định quay đầu nhìn phản ứng Kỵ Sĩ Chi Huyết, lại phát hiện chung quanh không có một bóng người.

Thời điểm Tử La Lan đang chạy , một đoàn ngọn lửa sát lỗ tai dài của hắn xẹt qua.

Hắn kinh ngạc dừng cước bộ chạy trốn ,quay đầu nhìn lại, vịt nhà kia chỉ vốn đuổi theo nó nay đã biến thành vịt nướng,lập tức biến mất.

Vịt nhà kia…với bộ dáng vịt nướng mắt trợn trắng sau vài giây đồng hồ ,cũng có chút đồ theo thân thể rơi ra , một gốc chỉ huyết thảo (cây cầm máu )

Chỉ một giây đồng hồ ,chỉ huyết thảo liền biến mất, dã vọng on­line cùng trò chơi khác bất đồng,đánh quái rơi đồ sẽ chủ động tiến vào người giết quái.

Đồ vật được để trong ba lô của người chơi,nếu như là tổ đội giết quái ,vậy hệ thống căn cứ tùy cơ phân phát.

Tử La Lan lần nữa quay đầu lại nhìn là ai giải vây, hắn thấy Kỵ Sĩ Chi Huyết đứng trước mặt,nghĩ nghĩ ngọn lửa mới vừa rồi cũng có thể là chim phượng hoàng kia bắn ra.

“Ta vốn cho là thỏ chạy rất nhanh ni”, Kỵ Sỉ Chi Huyết vừa nói thầm , vừa đem Tử La Lan cầm lên , một cái tay khác khẽ chống lên lan can sân huấn luyện,nhẹ nhàng bay ra khỏi bầy quái vật trong sân huấn luyện .

Hắn đi tới bên cạnh An Nặc,đem Tử La Lan giống như tiểu cầu ném trong ngực An Nặc: “. . . Ta thấy nó đã rất nỗ lực, cho nên. . . Chúng ta tổ đội đi.”

“. . . Chờ lời này của ngươi đã lâu rồi.” An Nặc bỗng nhiên ngẩng đầu nói.

Sau đó đồng hồ đeo tay An Nặc kêu lên kêu xuống,là Kỵ Sĩ Chi Huyết xin gia nhập tổ đội.

Kỵ Sĩ Chi Huyết buồn cười nhìn Tử La Lan: “A, không biết hình dáng sau này có thể nói chuyện ra sao đây?”

Tử La Lan mặc dù có chút cảm kích Kỵ Sĩ Chi Huyết mới vừa rồi cứu nó, bất quá vừa rồi hắn cùng Ám Dạ Vị Ương thảo luận chủ đề nó như thế nào bị một con vịt nhà đuổi theo liền hoàn toàn chôn vùi.

“Ta cũng tham gia, ta cũng muốn nghe nó nói .”Ám Dạ Vị Ương bỗng nhiên nói,nhưng ngay sau đó liền hướng đội trưởng Kỵ Sĩ Chi Huyết xin gia nhập tổ đội, dĩ nhiên Ôn bá cũng gia nhập.

Trên sân huấn luyện ,người chơi cũng bị đội kia hấp dẫn,phượng hoàng của Kỵ Sĩ Chi Huyết pháp công quả thực rất mạnh,lửa mà lướt qua tất cả đều thành vịt nướng.

Mà ngoài sân huấn luyện bốn người nhàn hạ đang thảo luận vấn đề xử lý độ thuần thục .

Tử La Lan cũng không có đi chú ý cái vấn đề xử lý gì kia,tuy nói thân là người sáng lập trò chơi kiêm quản lý viên,hâm mộ một con Phượng Hoàng là không thể nào nói nổi.

Nhưng. . . Một con Phượng Hoàng chỉ cần một động tác nhẹ nhàng ,liền khiến cho sân luyện tập khắp nơi nơi vịt nướng,thật sự để cho hắn hâm mộ là không được rồi .

Thử nghĩ xem mình mới vừa rồi giơ tay lên,đập một phát mới được một giọt máu,mà lửa Phượng Hoàng vừa đi qua thì mất hai ba trăm máu,có lẽ pháp công so với lượng máu vịt nhà cao hơn rất nhiều. . . .. Chung quy cấp độ phượng hoàng cùng hắn là như nhau.

Hắn chỉ cảm thấy kinh nghiệm ào ào bay lên,đồ trong ba lô cũng nhiều .Chỉ huyết thảo tiểu pháp dược đang nhanh chóng chồng chất.

Ta mà là Thiên Sứ, thì cũng có thể thấy được cảnh tượng như vậy , đáng tiếc. . . Bây giờ phía sau Thiên Sứ còn thêm chữ “Thỏ”,lại không đồng dạng như vậy.

**************************************************

Tử La Lan đang suy nghĩ lung tung, thuận tiện nhìn kinh nghiệm mình bay lên nhanh chóng,một người đàn ông đi vào trong sân huấn luyện ,dẫn tới chú ý của tất cả người chơi.

Người nam nhân kia Tử La Lan đã gặp qua, lúc ở pháp trận triệu hồi.

Thuận tiện vừa nói, Tại Thánh?Thập tự quân học viện đều mặc giáo phục,cũng chính là truyền thống ý nghĩa là tân thủ trang.Mỗi tân thủ trang thuộc tính toàn bộ giống nhau,đồng phục màu đen màu xanh đậm ,hợp với đường kẻ lục sắc, nhìn qua trông giống quân trang.

Về vấn đề đồng phục Tử La Lan không trong phạm vi được biết,cái kia hoàn toàn chính là quan niệm thẩm mỹ của tiểu tổ khai phá dã vọng on­line .

Cùng tất cả tân thủ giống nhau, người nam nhân kia mặc chế phục giáo phục,nhưng là trên đầu của hắn mang quân mũ,tóc ngắn màu bạc dưới ánh mặt trời lộ ra vẻ hơi tái nhợt, ánh mắt màu đỏ sậm ẩn dưới tóc bạc ,có loại cảm giác lạnh như băng .

Người nam nhân kia trực tiếp đi tới bên cạnh đội ngũ An Nặc, nhìn một chút Phượng Hoàng đang càn quét vịt nướng , sau đó nhẹ nhàng nói: “Ta đã thật lâu không nhìn thấy Phượng Hoàng .”

“Ta đương nhiên triệu hồi ra Phượng Hoàng.” Kỵ Sĩ Chi Huyết nâng cằm, ánh mắt màu lam tự tiếu phi tiếu nhìn nam nhân trước mắt ,”Sẽ không phải là hệ thống đã đem cực phẩm sủng vật điều chỉnh tỷ lệ về 0 đi.”

“Tất cả trị số phía chính phủ là chính xác , ” nam nhân nhẹ nhàng nói, nhìn Tử La Lan đang uốn tại trong ngực An Nặc, “Hơn nữa ta nghĩ …Triệu hồi ra Thiên Sứ thỏ tỷ lệ so sánh với Phượng Hoàng thấp hơn.”

Cả tiểu đội một mảnh an tĩnh, sau đó Ám Dạ Vị Ương cùng Kỵ Sĩ Chi Huyết tranh nhau đem Tử La Lan từ trong ngực An Nặc đoạt lấy.

“Không thể nào, con thỏ này lại hiếm như vậy!” Kỵ Sĩ Chi Huyết siết chặt mặt Tử La Lan, ” “Trị số không phải là rất bình thường sao!”

“Trời ạ, trời ạ, đây là cực phẩm trong cực phẩm sủng vật?” Ám Dạ Vị Ương kéo kéo lỗ tai Tử La Lan.

Ta cũng không phải là NPC thật,tại sao lại cho các ngươi kéo tới kéo lui như vậy!Tử La Lan tức giận nghĩ, sau đó vươn ra tay chân ngắn ngủn,bắt đầu công kích hết thảy ngón tay tới gần hắn.

“Hừm. Mới vừa rồi còn đánh tiểu quái một chút máu, không nghĩ tới lại rất đau . . ” Bị Tử La Lan bắt được Ám Dạ Vị Ương bất mãn nói.

Ôn bá cười khổ sờ sờ đầu Ám Dạ Vị Ương .Mà Kỵ Sĩ Chi Huyết trưng ra bộ dạng ” thật ra thì ta đã sớm biết”.

“Tạp Thác Nhĩ,Thiên Sứ thỏ thật sự là sủng vật cực phẩm trân quý sao?” Ám Dạ Vị Ương quay đầu hỏi nam nhân tóc bạc .

Tạp Thác Nhĩ là tên người nam nhân ánh mắt đỏ sậm nhìn Tử La Lan một chút: “Không phải ,bởi vì đây là sủng vật đầu tiên,cho nên hiện tại trên căn bản đã không đưa vào trò chơi rồi, chẳng qua là tỷ lệ triệu hồi rất thấp,cơ hồ bằng không.” Nói xong, hắn nhìn một chút thần sắc nhàn nhạt của An Nặc: “Ngay cả thiên sứ tỷ lệ so với loại này còn cao hơn.”

Tiểu đội lại là một trận trầm mặc,Tử La Lan cơ hồ cũng không dám ngẩng đầu nhìn An Nặc rồi,có lẽ hắn vốn là có thể triệu hồi ra Thiên Sứ . . .

Trong ánh mắt tiếc hận cùng kinh ngạc của mọi người,An Nặc vẫn không có mở miệng , bỗng nhiên nhẹ nhàng nói: “Ta cảm thấy thỏ không tồi a.”

Kỵ Sĩ Chi Huyết chợt phát ra tiếng cười đặc biệt sảng lãng :”An Nặc,đây là sủng vật hiếm nhất trò chơi a.”

Tạp Thác Nhĩ nhẹ nhàng nói: “Làm GM, ta cũng rất kinh ngạc, bất quá Thiên Sứ thỏ ở trong thực chiến đúng là không có chỗ dùng.”

“Nhưng là. . . Vô luận sủng vật gì cũng đều có đặc điểm của mình, không nhất định Thiên Sứ là tốt nhất, Thiên Sứ thỏ là kém cỏi nhất .”

Tử La Lan quả thực muốn cảm kích GM này rồi, hi vọng Kỵ Sĩ Chi Huyết cùng An Nặc có thể nghe lọt, không nên khinh bỉ cậu như cũ.

Tạp Thác Nhĩ cùng bọn họ hàn huyên một chút, rồi rời sân huấn luyện.

“Hắn rốt cuộc tại sao tới?” Kỵ Sĩ Chi Huyết thiêu thiêu mi, “Là tới nói cho chúng ta biết không nên xem thường sủng vật sao?”

“Hắn chẳng qua là tỏ vẻ kinh ngạc của mình .”An Nặc nhún vai một cái.

Chim phượng hoàng kia dưới ánh mặt trời tiếp tục nướng vịt sống,mà bốn người thì nhàn nhã ngồi ở trên ghế đá chơi.

Cho đến khi Kỵ Sĩ Chi Huyết ồn ào đứng lên: “Thỏ hẳn là cấp mười rồi đi.”Sau đó hắn giơ tay lên đem Phượng Hoàng gọi trở về.

Còn dư lại vịt nhà tránh được vận mệnh thành vịt nướng, mà Phượng Hoàng thì lấy tư thái ưu nhã mà đậu trên bả vai Kỵ Sĩ Chi Huyết.

Ánh mắt của mọi người tất cả đều dừng trên người Tử La Lan.

Tử La Lan khẩn trương nuốt nước miếng một cái, hắn vốn cho là mình có thể rất nhẹ nhàng nói chuyện, nhưng dưới ánh mắt bọn hắn ,Tử La Lan chỉ muốn chui vào trong ngực An Nặc.

Trên thực tế hắn cũng làm như vậy rồi, hắn vểnh lên cái mông mập mập hướng khuỷu tay An Nặc cọ cọ.

“Trời ạ, nó thẹn thùng.” Ám Dạ Vị Ương kinh ngạc nói.

“Ngươi đừng dùng giọng điệu nữ sinh có được hay không.” Kỵ Sĩ Chi Huyết bất mãn nói, “Ngươi nói nó như vậy, nó sẽ giận.”

An Nặc chỉ cảm thấy một đoàn mềm nhũn hướng trong lòng ngực của hắn cọ,cho nên hắn đem cái vật nhỏ kia cầm lên .

Tử La Lan thật sự không có chỗ để chạy.

Đang lúc mọi người ánh mắt mong chờ , cậu do do dự dự đã mở miệng: “. . . Ách, hôm nay. . . Khí trời tốt.”

Ra khỏi miệng không còn là” meo meo” quỷ dị thanh âm, mọi người bộc phát ra một trận tiếng cười, thật giống như đó là một chuyện phi thường khoái nhạc.

Tử La Lan giương ánh mắt màu tím kinh ngạc nhìn bọn họ, hắn không biết hắn có thể làm cho bọn họ vui mừng tới như vậy.

Hắn vốn cho là dã vọng on­line chỉ là một trò chơi, thủ đoạn làm ra tiền của Thương Chi Lan mà thôi,hắn không biết ở bên trong người ta cũng có thể vui mừng thế này.

Tử La Lan phát hiện thanh âm của cậu cùng trên thực tế một chút khác biệt cũng không có, thoạt nhìn cái chỗ sơ hở hệ thống còn không phải là lớn bình thường . Lần này làm khảo sát chỗ sơ hở trong trò chơi cũng không quá đáng ,vạn nhất bị tổ trưởng Tạp Lạc Tư phát hiện cũng có thể nói như vậy.

“A, thật đáng yêu thật đáng yêu, ” Kỵ Sĩ Chi Huyết đem Tử La Lan đặt ở trong tay, nhiệt tình nhìn nó, “Nói thêm câu nữa xem một chút!”

“. . . Ngươi là đồ ngốc.”Tử La Lan không tức giận nói, thiếu niên này quả thực đem hắn trở thành sủng vật chân chính trên ý nghĩa .

“Thật đáng yêu, thật đáng yêu. . .” Kỵ Sĩ Chi Huyết cười đáp một nửa, mặt bỗng nhiên lạnh lên, quay đầu nhìn An Nặc, “Nó lại còn nói ta là đứa ngốc!”

An Nặc nhìn bọn họ, xoa mi tâm: “Nó nói không có sai.”

“Thật là quá đáng,tính tình như ngươi vậy lây bệnh cho nó.” Kỵ Sĩ Chi Huyết ồn ào , “Sủng vật là phải dùng yêu thương để bồi dưỡng.”

“Ngươi có thể đối sủng vật của ngươi mà làm.” An Nặc đưa tay đem Tử La Lan trở lại.

“Không nên xách lỗ tai của ta.” Tử La Lan kháng nghị nói.

“Như vậy dễ dàng hơn.” An Nặc thuận miệng nói, “Bởi vì ngươi là một con thỏ.”

“Thiên Sứ thỏ.” Tử La Lan cải chính, “Cùng thỏ bình thường khác nhau .”

“Lực chiến đấu không có khác nhau, ngoại hình cũng kém không nhiều lắm, ” An Nặc nhìn hắn một cái, “Cho nên ngươi cùng thỏ cũng không có cái gì khác nhau.”

“Thật đáng ghét!” Tử La Lan bắt bẻ nói, “An Nặc ngươi sau này sẽ nhận ra ta không tệ.”

“. . . Hiện tại NPC cũng kiêu ngạo như vậy sao?” An Nặc lầm bầm lầu bầu nói, sau đó đem nó bỏ vào trên vai của mình.Sau đó nó dùng nho nhỏ móng vuốt giữ chặt bờ vai của hắn.

“Ta phải logout rồi,tạm biệt.” An Nặc đối với những người bên cạnh nói.

“Bye bye, sủng vật của ngươi rất khả ái.” Ám Dạ Vị Ương hâm mộ nói.

“Cám ơn.” An Nặc hướng bọn họ giương một chút đồng hồ đeo tay bày ra cử chỉ tạm biệt ,sau đó trở lại gian phòng của mình, chuẩn bị logout.

“Ngươi muốn logout sao?” Tử La Lan nhảy lên trên giường của hắn hỏi.

“. . . Không sai.” An Nặc đưa tay đem Tử La Lan bồng lên,thả vào trên bàn bên cạnh .

“Ta nói không nên xách lỗ tai của ta.”Tử La Lan lần nữa ồn ào .

“Thỏ cũng là như vậy , ” An Nặc không chút nào để ý ý kiến sủng vật,”Còn có, sủng vật không cho lên giường.”

“. . . Quá đáng.” Tử La Lan ủy khuất vô cùng, cậu rõ ràng cũng là người chơi a,đãi ngộ xê xích cũng quá nhiều đi, nhưng lại không thể cùng An Nặc nói.

An Nặc chào hỏi cũng không ,trực tiếp logout -hắn thích logout trong phòng mình.

“Sủng vật cũng có nhân quyền a. . .” Hắn nghe thấy con thỏ kia nhỏ giọng nói, sau đó mở mắt chính là thế giới thực.

Tử La Lan nhìn màu sắc thân thể An Nặc biến thành xám trắng, cũng biết hắn logout

“Không lễ phép.” Hắn bất mãn cho hắn cái đánh giá thấp, sau đó duỗi duỗi cái lưng mỏi mình cũng logout .

Tử La Lan lúc từ máy chơi game đi ra, phía ngoài đã tối rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.