Vụ Bí Ẩn Quyển Nhật Ký Mất Trang

Chương 1: Chương 1: NGUY HIỂM QUÁ KHỨ VÀ NGUY HIỂM HIỆN TẠI




Ngay lúc đó, không ai động đậy. Con dao găm - bởi vì tia chớp đã hiện ra thành một con dao găm! - vẫn còn rung, mũi dao cắm vào tường. Thím Mathilda là người đầu tiên phản ứng.

- Hannibal! Thím kêu. Cháu có bị thương không?

Hannibal lắc đầu, đôi chân mềm nhũn, ngồi sụp xuống ghế. Thám tử trưởng vừa mới cảm thấy ngọn gió của thần chết bay ngang qua.

- Ai ném cái này? Ông Acres xúc động la lên và nhìn xung quanh.

- Kh... không có ai ném vũ khí này hết! Bob cà lăm. Nó bắn ra thẳng từ cái rương này.

Ông Acres cúi xuống cái rương.

- Trời ơi! Ông thốt lên. Xem này! Ngăn mật... đây... tuốt dưới đáy! Chắc là Bob đã chạm phải cơ cấu điều khiển phần mở... một cái lò xo giấu trong đó. Vũ khí đã được giải phóng. Đây là cái bẫy trộm!

- Để đâm bất cứ ai lục lạo trong cái rương này! Peter nói tiếp.

Thím Mathilda bước thẳng đến Java Jim.

- Nếu cái bẫy quỷ quyệt này là tác phẩm của ông, tôi thề là tôi sẽ...

- Không, không! Người đàn ông phản đối. Tôi nói đến nguy hiểm mà không hề biết là có cái cơ cấu mắc dịch này.

- Cháu nghĩ ông ấy nói thật, Hannibal đột ngột tuyên bố.

Hai má Hannibal đã hồng hào trở lại. Cậu nhổ con dao ra khỏi tường và nhìn kỹ lưỡi dao:

- Đây là con dao vùng Châu Á. Có lẽ của Ấn Độ. Chắc là cách đây khoảng một thế kỷ, bọn hải tặc đã thiết lập cái bẫy này.

- Hải tặc à? Bob lập lại.

Mắt long lanh vì tò mò, Hannibal cúi xuống rương để xem ngăn mật.

- Đúng rồi! Hannibal đắc thắng reo lên. Lò xo được chế tạo thủ công và bị sét hết rồi. Cái bẫy nhằm bảo vệ đồ vật quý giá chứa trong rương. Công việc thủ công của hải tặc Java hay Mã Lai.

- Java, giống như Java Jim! Bob nhận xét.

Mọi người xúm nhau nhìn thủy thủ râu.

- Ê! Từ từ thôi! Ông thủy thủ nói. Java Jim chỉ là bí danh người ta đặt cho tôi lúc còn trẻ, vì tôi đã sống trên đảo Java. Tôi có biết gì về hải tặc đâu!

Peter lầu bầu:

- Còn mình, mình không biết Java nằm ở đâu nữa.

- Java là một hòn đảo lớn, thuộc Inđônêxia, Hannibal giải thích, cũng giống như Sumatra, Tân Guinê, Borneó và hàng ngàn đảo nhỏ khác nữa. Hiện Inđônêxia là một Quốc Gia độc lập, nhưng hồi xưa là thuộc địa của Hà Lan. Thời ấy, Inđônêxia gồm hàng trăm vương quốc nhỏ do mấy vua Sultan cai trị, mấy vị vua Sultan này không ngần ngại biến mình thành hải tặc.

- Giống như Râu đen hả? Peter hỏi. Đi lại bằng thuyền buồm, có súng đại bác và lá cờ hình đầu lâu hả?

- Không hẳn vậy, Hannibal trịnh trọng nói như đang diễn thuyết. Đó là thuộc tính của hải tặc phương Tây. Râu đen là người Anh mà, cậu nhớ chứ! Hải tặc phương Đông không có thuyền to, không treo cờ đầu lâu và hiếm khi có đại bác. Đó chỉ là những người dân bản xứ sống trên hàng ngàn đảo, trên sông trong làng, luôn rình rập và tấn công những chiếc tàu Âu hay Mỹ, bằng cách cho hàng ngàn người leo lên tàu. Mấy chiếc tàu này đi mua gia vị, trà, lụa tơ tằm và chở những bao vàng bạc để thanh toán tiền hàng. Bọn hải tặc chiếm đoạt tiền của lẫn vũ khí trên tàu. Có khi, tàu chống trả bằng cách tấn công vào tận sào huyệt bọn hải tặc. Nhưng bọn này có hàng ngàn mưu kế để tự vệ... gồm những cái bẫy giống như cán dao găm trong cái rương này.

- Cậu cho rằng thủy thủ bị cướp tìm cách lấy lại của cải, và những loại bẫy như thế này...

- Nhìn đây! Peter la lên, ngắt lời bạn. Nhìn xem mình mới tìm thấy gì trong cái rương... một chiếc nhẫn. Nó nằm trong ngăn mật!

- Có thể còn cái gì khác! Bob gợi ý.

Java Jim đẩy Peter ra để cúi xuống nhìn trong rương:

- Cho tôi xem!... Trời đất! Không còn gì nữa hết!

Hannibal xem xét chiếc nhẫn. Trên kim loại - vàng hay đồng? - có nhiều hình khắc chằng chịt, kiểu phương Đông. Mặt nhẫn là một viên đá đỏ sáng.

- Có phải đá quý thật không? Peter hỏi.

- Mình không biết, nhưng cũng có thể, Hannibal trả lời. Ở phương Đông có nhiều vàng và đá quý lắm. Nhưng rất tiếc là đồ giả cũng nhiều.

Java Jim thò tay tới để lấy món nữ trang.

- Giả hay thật, cái này là của tôi! Tôi bị người ta lấy cắp cái rương, tất cả những gì có trong rương là của tôi! Xin chị cho tôi biết chị đã trả bao nhiêu. Tôi sẽ hoàn tiền lại cho chị.

- Thì... Thím Mathilda bắt đầu nói.

- Thím ơi, coi chừng! Hannibal nhanh miệng nói. Ta chưa biết chắc rằng rương là của ông này. Không có tên ông ấy trên rương. Ta không bắt buộc phải tin những gì ông ấy nói.

- Trời ơi! Bộ cậu tưởng tôi là thằng nói láo à!

Giọng của Java Jim gầm lên như sấm.

- Ông hãy cho chúng tôi xem một hóa đơn, hay cung cấp cho chúng tôi một chứng từ gì đó về quyền sở hữu của ông, Hannibal nói tiếp.

- Tất cả bọn thủy thủ trên tàu đều đã nhìn thấy cái rương này! Tất cả mấy thằng bạn tôi đều có thể thề của tôi.

- Nếu vậy, Hannibal tuyên bố bằng một giọng cương quyết, chúng tôi sẽ chở cái rương này về kho và hứa với ông là sẽ bày bán trong vòng một tuần lễ. Như vậy ông sẽ có thời gian mang chứng cớ đến cho chúng tôi xem.

Đây là một cách giải quyết hợp lý, ông Acres gật đầu.

Java Jim không chịu đựng thêm được nữa.

- Quỷ tha ma bắt tất cả bọn mày đi! Tên thủy thủ hét lên. Tôi chán lắm rồi! Tôi lấy lại tài sản của tôi! Đừng hòng ngăn cản tôi. Trả lại tôi chiếc nhẫn ngay!

Khi thấy tên thủy thủ tiến tới với bộ điệu dữ tợn, Hannibal rút lui về phía cửa. Thím Mathilda ra đứng giữa cháu và tên thủy thủ râu.

- Từ từ! Thím khuyên.

- Bà kia, im đi! Tên thủy thủ giận dữ la lên. Tránh ra khỏi đường tôi!

Đúng lúc đó, một hình bóng cao to hiện ra ở khung cửa. Anh Hans, chàng trai tóc vàng lực lưỡng, bước vào Viện bảo tàng.

- Anh không nên nói chuyện với bà Jones bằng giọng điệu như thế! Hans tuyên bố. Nếu là anh, tôi sẽ xin lỗi bà ấy.

- Người này định giật một chiếc nhẫn từ tay Babal và muốn lấy cái rương đi! Bob la lên.

- Bắt lấy hắn! Hannibal ra lệnh.

- Được, Hans nhẹ nhàng đáp.

Khi Hans bước về phía tên thủy thủ, hắn chửi thề, đẩy ông Acres vào Hans, rồi bỏ chạy xuống cuối phòng.

- Đừng để hắn thoát! Peter hét lên.

Nhưng Hans vấp phải ông Acres, bám vào Peter và Hannibal để không bị té. Trong lúc đó Java Jim trốn ra cửa sau. Ngay sau đó có tiếng máy xe rú lên. Ba thám tử trẻ chạy ra ngoài... và chỉ thấy một đám bụi ở khúc đường quẹo!

- Đi luôn càng tốt! Thím Mathilda nói. Bây giờ ta có thể bắt đầu chất hàng lên xe.

- Không hiểu tại sao hắn nhất định muốn lấy cái rương, Bob nói khẽ. Lạ thật!

- Nói chuyện đủ rồi! Làm việc đi! E rằng sẽ phải chở hai lần!

Một giờ sau, xe tải nhẹ đầy cứng hàng. Thím Mathilda leo lên ngồi cạnh Hans. Ông Acres giúp Hannibal, Bob và Peter tìm chỗ ngồi phía sau.

- Thưa bác Acres, thám tử trưởng đột ngột nói, lúc nãy cháu nghe bác nói với thím rằng ông Baskin ở San Francisco đã gởi tới cái rương này cho bác không chỉ vì đây là món đồ phương Đông, mà vì nó còn đáng chú ý ở địa phương... Ý bác nói gì ạ?

- Thì... Cậu có nhớ cái tên Argyll Queen bên trong nắp không? Đó là tên một chiếc tàu bị đắm ngoài khơi Rocky cách đây khoảng một trăm năm. Tôi từng có dịp chứa trong viện bảo tàng nhiều đồ vật khác cùng thời kỳ đó.

- Cháu nhớ rồi! Hannibal vỗ trán kêu. Argyll Queen là chiếc thuyền ba cột buồm bị đụng đá ngầm vào năm 1870.

Xe tải chạy. Hannibal chìm đắm vào suy nghĩ. Bob và Peter vừa tán dóc vừa nhìn ra đường, phía sau xe. Đột nhiên Peter nhíu mày. Khi xe tải vừa chạy vào sân Thiên Đường Đồ Cổ, Peter quay sang Hannibal:

- Babal ơi! Chắc chắn có người theo xe mình. Có chiếc Volkswagen xanh lá cây không rời bọn mình suốt dọc đường. Bây giờ nó lại rẽ theo mình vào đường hẻm này!

Ba thám tử nhảy ra ngoài sân, chạy nhanh ra cổng. Đúng là có chiếc Volkswagen xanh lá cây phía bên kia đường. Nhưng trước khi ba thám tử kịp nhìn thấy người ngồi bên trong xe rồ máy chạy đi thật nhanh.

- Xui quá! Peter nói. Các cậu có nghĩ là Java Jim không?

- Có thể, Hannibal nói khẽ. Nhưng lúc nãy Java Jim chạy theo hướng ngược lại Rocky.

- Có thể có kẻ khác quan tâm đến vụ đắm tàu Argyll Queen! Hannibal nói thêm.

Trước viễn cảnh một vụ bí ẩn, mắt thám tử trưởng sáng lên:

- Này các cậu ơi! Đây có thể là một vụ cho Ba Thám Tử...

Thím Mathilda ngắt lời.

- Sao! Phải để thím ra kêu nữa à?... Xe tải không tự dỡ hàng xuống một mình được đâu.

Ba bạn đành phải vâng lời. Vụ bí ẩn cái rương phải chờ đó...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.