Vụ Bí Ẩn Sự Trùng Lặp Tai Họa

Chương 2: Chương 2: BỊ BẮT CÓC




Sáng hôm sau, Bob thức dậy sớm, và sau khi thay đồ, chạy nhanh xuống bếp để ăn sáng. Ba của Bob bỏ tờ báo đang đọc xuống, mỉm cười nhìn con trai.

- Sáng nay có cuộc điều tra quan trọng à? Ông hỏi.

- Không có, hôm nay thì không. Tụi con định đi Núi Thần bằng chiếc xe Rolls vàng của bác Warrington.

Ông Andy huýt sáo tỏ vẻ khâm phục.

- Các con đi chơi sướng quá! Không hiểu khi nào trở thành người lớn, các con có còn được vui vẻ như vậy nữa không?

- Chắc chắn rồi, bởi vì Hannibal sẽ trở thành người lớn cùng lúc với tụi con.

- Lý lẽ hay đấy - ông Andy cười và chịu thua.

- Có thể tụi con sẽ về hơi trễ, nhưng sẽ cố gắng về kịp bữa ăn tối. Bob vừa nói vừa chạy ra cửa.

Bob nhảy lên xe đạp, chạy nhanh qua những con đường đầy nắng của Rocky, về Thiên Đường Đồ Cổ. Cách cổng hai bước, Peter đamg đứng trên bậc thềm nhà chòi dùng làm văn phòng, chiêm ngưỡng một cảnh tượng tuyệt đẹp.

Một chiếc Rolls Royce khá cổ xưa đang đậu đó, với bộ đèn pha to tướng và capô dài đen bóng láng như cây đàn Piano hòa nhạc. Xe đen đã sang trọng rồi, nhưng tất cả những bộ phận trang trí bên ngoài, kể cả vè xe đều mạ vàng.

- Mặc dù đã quen chiếc xe này rồi, nhưng cháu cứ quên mất là nó đẹp đến mức nào. Bob nói.

Một người đàn ông cao gầy, mặc y phục tài xế, đang dùng khăn đánh bóng các bộ phận vàng. Đó là Warrington.

- Tôi cũng thế, thưa cậu Bob, nhất là khi tôi phải lái một chiếc xe khác. Bác tài tán thành.

Hannibal đã dành được quyền thỉnh thoảng sử dụng chiếc xe Rolls sang trọng, qua cuộc thi trên báo. Sau đó một thân chủ đã lo liệu sao cho Ba Thám Tử Trẻ vẫn được quyền dùng mỗi khi cần xe. Xe thuộc một hãng cho thuê xe và chỉ có Warrington là lái xe này. Nên ông đã trở thành thân thiết với "Cậu Hannibal, cậu Peter và cậu Bob", ông cư xử kính cẩn như thể ba cậu là những ông tỷ phú già. Nhưng có lúc, mắt ông vẫn sáng long Ianh tinh nghịch, như ngày hôm nay chẳng hạn.

- Chắc là một cuộc điều tra quan trọng, phải không, thưa cậu Bob? Ông hỏi.

- Dạ không có, chú Warrington à. Tụi cháu chỉ đến Núi Thần, và tụi cháu nghĩ là đi xe Rolls thì sẽ vui hơn.

- Vậy là một chuyến đi chơi à? Hay quá! Chú Warringtonnnói. Ba Thám Tử Trẻ xứng đáng được giải trí một chút. Trong khi còn chờ cậu Hannibal, tôi sẽ đi đổ xăng cho đầy và nhân tiện báo cho hãng thuê về đích đi của ta.

Bác tài ngồi vào lay lái và xe Rolls chạy đi. Bob quay nhanh sang Peter hỏi:

- Ủa, còn "cậu Hannibal" đâu?

- Ở bộ tham mưu. Đang suy gẫm. Về gì hả? Không chịu nói cho mình biết.

Sau khi bò trong Đường Hầm số Hai, hai cậu đẩy cửa sập vào xe lán. Hannibal đang ngồi ở bàn làm việc, bày đầy những tờ bướm quảng cáo.

- Chú Warringlon đến rồi, Babal ơi - Bob hăng hái thông báo. Đi chưa?

- Khoan đã, Bob.

Thám tử trưởng mập vẫn tiếp tục đọc trong suốt một phút rồi ngả lưng ra ghế nét mặt hết sức hài lòng.

- Xong - Hannibal thông báo. Ta đã sẵn sàng.

- Sẵn sàng làm cái gì? Peter hơi lo hỏi.

- Sẵn sàng đi. Mình đã kiếm bản đồ khu Núi Thần, và mình đã thiết lập lộ trình tốt nhất để được hưởng số điểm chơi tối đa trong khoảng thời gian tối thiểu. Mình đã dự kiến khả năng được hưởng cùng một điểm vui chơi hai lần liên tiếp nếu thấy chỗ đó vui; và mình cũng đã xem xét trường hợp gặp những nơi xếp hàng quá dài, những rắc rối kỹ thuật hay sự cố thời tiết bất ngờ không cho phép ta.

Peter rên lên một liếng.

- Này, Babal ơi, nếu bọn mình cứ đi theo thứ tự, bắt đầu từ cửa vào, bên trái hay bên phải tùy ý, thì có đơn giản hơn không!

- Cứ đi đại ấy, Bob nói cho rõ hơn.

- Đi đại à! Hannibal phẫn nộ. Nhưng như vậy sẽ hoàn toàn phi lý!

- Bọn mình đi chơi, chứ đâu phải đi hợp lý hóa đâu, Peter nhận xét.

- Nếu không thích kế hoạch của mình, thì đâu ai bắt các cậu chấp nhận nó. Hannibal giận nói.

Sau khi hối liếc nhìn lộ trình mới vẽ, Hannibal vứt vào sọt rác. Peter và Bob reo mừng. Cuối cùng Hannibal mỉm cười. Ba cậu chui qua cửa sập, trở ra ngoài sân.

- Đi Núi Thần, bác tài ơi! Hannibal ra lệnh.

- Vâng, thưa cậu. - Warrington mỉm cười đáp.

Khu giải trí Núi Thần nằm ở phía đông Rocky, phía sau núi. Xe Rolls bắt đầu leo lên dốc núi nằm dài theo Thái Bình Dương. Xe chạy được một lúc trên con đường khô bụi, thì bác tài mở miệng.

- Thưa các cậu, nếu tôi hiểu rõ, thì các cậu đang không tiến hành vụ điều tra nào à?

- Rất tiếc là không, Hannibal đáp. Sao chú lại hỏi thế?

- Bởi vì, nếu tôi không lầm, thì có xe đang chạy theo ta.

- Chạy theo? Ba thám tử đồng thanh kêu và quay lại.

- Ai theo vậy chú Warrington? Bob hỏi. Cháu có thấy ai đâu.

- Hiện chiếc xe ấy đã khuất ở khúc quẹo. Warrington nói. Nhưng tôi đã để ý xe từ lúc ta ra khỏi Thiên Đường Đồ Cổ và xe không rời ta từ đó. Đó là chiếc Mercedes màu xanh lá cây.

- Mercedes xanh lá à? Chú có chắc không? Hannibal hỏi.

- Tài xế chuyên nghiệp không thể lầm dược, thưa cậu. Nó kìa, đang tiến đến kìa.

Ba Thám Tử Trẻ dán mắt vào kính hậu. Không sai. Chiếc xe Mercedes xanh lá cây đang đi theo, và thậm chí đang tăng tốc.

- Cũng chiếc hôm qua. - Peter kêu

- Vậy là những người này không phải là du khách bị lạc đường, mình đã nghĩ đúng. Hannibal đắc thắng nhận xét.

- Sao lần này cậu không chịu sai dùm? Peter lo lắng phản đối. Vậy họ là ai? Họ muốn gì?

- Mình không biết, và mình không muốn biết vội.

- Chắc là cũng sắp biết thôi - Bob nói. Bây giờ họ rượt theo mình thật rồi.

- Chú Warrington ơi - Hannibal la lên. Chú có cách nào bỏ họ được không?

- Tôi sẽ cố gắng, thưa cậu - Warrington thản nhiên nói.

Chiếc xe Rolls tuân theo người lái phóng thật nhanh. Vực thẳm chạy dọc theo con đường núi chật hẹp. Warrington bám lay lái lướt sát vách đá, lượn sát bờ vực thẳm.

Chiếc Mercedes xanh lá cây tăng tốc. Ở mỗi khúc quẹo, tiếng lốp của hai chiếc xe kêu rít ở miệng vực thẳm. Trên khúc đường thẳng thì chiếc xe Rolls vàng cũ nhưng còn mạnh có thể bỏ xa xe đuổi theo, nhưng do có nhiều khúc quẹo, chiếc Mercedes nhỏ hơn và mới hơn, giành chắc phần thắng hơn. Chiếc xe xanh đang tiến đến càng gần.

- Họ bắt kịp rồi! Peter hoảng sợ la lên.

Warringlon vẫn bình tĩnh.

- Tăng tốc nữa sẽ rất nguy hiểm, do địa hình thế này, bác tài nhận xét. Nhưng có thể...

Ông nghiêng người ra phía trước, cố nhìn xa. Chiếc Rolls vừa mới qua một khúc quẹo khuỷu tay và tạm thời, chiếc Mercedes xanh bị khuất mất phía sau. Warrington thắng đột ngột; xe bị trượt, nghiêng xém lật xuống vực thẳm bên phải, nhưng lấy lại được thăng bằng, băng qua đường, rẽ xuống con đường đất bên trái. Warrington tăng tốc trở lại, lái chiếc Rolls chạy đến một bụi cây sồi dày.

Phía trên cao, chiếc Mercedes chạy vù qua.

- Thắng rồi! Bob và Peter reo lên.

- Tạm thời thôi. Warringlon nói. Họ sẽ nhanh chóng phát hiện rằng ta rời bỏ con đường. Không nên phí thời gian.

Warrington lại đạp tăng tốc và chiếc Rolls chạy theo con đường đất, nhưng không bao lâu.

- Rất tiếc, các cậu à, Warrington nói và thắng lại một lần nữa.

Con đường dừng trước một vách đá.

- Quay đầu xe! Hannibal ra lệnh. Nhanh, có thể bọn chúng chưa phát hiện mất chúng ta.

Warrington cực nhọc quay đầu xe và leo trở lên dốc.

Chiếc Mercedes đang trở lui tìm chiếc Rolls và xém tông vào nó. Warrington tránh được cú va trong đường tơ kẽ tóc, cho xe chạy sang một bên. Xe tắt máy. Warrington không kịp cho nổ máy trở lại. Hai gã đàn ông nhảy ra khỏi xe Mercedes, tay huơ súng.

- Bước ra! Nhanh! Một tên gầm lên.

Ba Thám Tử Trẻ chưa bao giờ thấy tên này, nhưng Peter nhận ra tên kia: đó chính là "du khách bị lạc đường" hôm qua.

Warrington và Ba Thám Tử Trẻ tuân lệnh.

- Không hiểu các người đang chơi trò gì, nhưng... bác tài bắt đầu nói.

- Im! Gã đàn ông thứ nhất kêu.

Gã thứ nhì tóm Hannibal đang chưng hửng, nhét giẻ vào miệng cậu, chụp cái bao to trên đầu cậu rồi lôi cậu về chiếc Mercedes, trong khi tên đồng lõa huơ súng trước mặt những người còn lại.

- Nếu muốn sống, và đặc biệt là nếu muốn gặp lại bạn, thì ĐỪNG ĐI THEO CHÚNG TÔI! Gã đàn ông quay lui, chui vào xe Mercedes. Xe chạy về hướng đường lớn - mang Hannibal đi mất...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.