Vụ Bí Ẩn Sự Trùng Lặp Tai Họa

Chương 12: Chương 12: HẾT ĐƯỜNG TÌM




- Thật ra ta không biết Ian đi hướng nào chứ - Hannibal chỉnh.

- Ý cậu nói sao? Bob hỏi.

- Bọn bắt cóc đang rượt theo sát phía sau Ian và Ian biết rõ điều đó. - Hannibal nói rõ. Ian cần phải tìm chỗ trốn thật nhanh.

- Đúng! MacKenzie la lên. Cậu ấy phải trốn gần đây thôi. Có thể Ian vẫn còn đang ở chỗ ấy nữa kia!

- Ian có thể trốn tạm vào một nhà kho nào đó - thám tử trưởng nói, nhưng không an toàn lắm. Ngoài ra, đến một lúc nào đó, thế nào Ian cũng bị đói. Vậy có lẽ Ian đi tìm một nhà trọ hay khách sạn nhỏ gần đây chứ không ở ngoài đường mãi.

- Tóm lại, Ndula nói, ta nên chia thành ba nhóm và tìm kiếm trong khu phố này. Nếu gặp đường rẽ, ta sẽ vào đó theo thứ tự.

Peter và Ndula rẽ sang trái. Hannibal và MacKenzie đi sang phải, một mình Bob đi trên con đường vuông góc. Một giờ sau, tất cả hẹn gặp nhau lại tại chổ cũ.

Bob là người đầu tiên trở về điểm hẹn. Con đường của Bob dẫn ra cánh đồng. Không có khách sạn, không có nhà trọ, không có chỗ trốn nào. Giờ ăn trưa đã qua lâu rồi và Bob đi đi lại lại nghĩ về cái bụng đói.

Rồi Hannibal và MacKenzie quay về.

- Cách đây năm con đường, có khách sạn nhỏ, gần xa lộ - MacKenzie nói, nhưng ông chủ chỉ nhận ra Hannibal vì đã thấy hình trên báo, chứ không có cậu bé nào ở trọ một mình trong đó tuần vừa qua.

- Sau đó, toàn là cánh đồng với bãi dài trống cho đến xa lộ - Hannibal nói thêm.

Cuối cùng Peter và Ndula, đi xa nhất, về đến.

- Bọn mình đi bộ đến thành phố - Peter kể, thấy hai nhà trọ và một khách sạn, nhưng không chỗ nào có khách là một cậu bé đơn độc.

- Mà khách trọ toàn là người quen. Ndula nói thêm.

- Ian biết rằng bọn bắt cóc sắp bắt kịp mình. MacKenzie nói. Cậu ấy không có thời gian để lại dấu vết. Ta sẽ không tìm thấy thêm bức thông điệp nào nữa đâu. Ta đã đến hết đường tìm rồi, các cậu ơi.

- Chú Mac nói đúng, Babal à. Bob nói.

- Tạm thời, thì ta có vẻ kẹt rồi - Hannibal buồn bã thừa nhận.

- Adam và tôi sẽ quay nhanh về khách sạn, để xem Ian có gọi điện thoại không. MacKenzie nói. Thế nào Ian cũng đoán biết ta đang tìm cậu và đã bị lạc mất dấu vết của cậu. Có thể Ian sẽ cố nhắn cho ta bức thông điệp khác thông qua thương vụ.

- Với điều kiện Ian vẫn còn khả năng làm được - Ndula rầu rĩ nói thêm.

- Còn bọn cháu, - Hannibal nói với một giọng cương quyết - bọn cháu sẽ về bộ tham mưu và nghiên cứu các khả năng hành động khác. Ở đây cũng gần Thiên Đường Đồ Cổ. Chú Mac chở giúp tụi cháu đến đó được không ạ?

- Khoan đã - Peter nói - Đã quá giờ ăn trưa rồi. Mình về nhà.

- Nếu vậy, thì Bob cũng về luôn đi - Hannibal nói. Mình cần suy nghĩ.

Xe Cadillac cho Hannibal về Thiên Đường Đồ Cổ, cách đó một cây số. Ba Thám Tử Trẻ hẹn nhau một giờ nữa gặp tại bộ tham mưu, rồi Mac chở Peter và Bob về nhà. Nhưng phải mất hai giờ sau, hai bạn mới quay trở lại xe lán gặp Hannibal. Thám tử trưởng mập đang bày đầy xung quanh bản vẽ, bản đồ và những tờ ghi chép.

- Sếp có sáng kiến hả? Peter hỏi ngay.

- Có vài sáng kiến, Hannibal thở dài nói, nhưng không nhiều lắm.

- MacKenzie và Ndula không gọi điện thoại đến à? Bob hỏi. Ian có liên lạc với thương vụ không?

- Chính mình đã gọi hai chú ấy. - Hannibal nói. Không có tin gì.

- Babal ơi, mình có suy nghĩ về vấn đề này. - Peter chau mày nói - Có thể bọn bắt cóc đã quay lại và rốt cuộc tóm được Ian. Có lẽ bọn chúng đã thành công. Dù sao, bọn chúng cũng đã đọc câu chuyện về cậu trong báo và hiểu ra bọn chúng đã lầm.

- Mình có nghĩ đến rồi, Hannibal đồng tình. Có thể Ian đang bị giam giữ. Nhưng mình cho rằng không phải vậy đâu. Nếu bắt được Ian, thì chắc chắn bọn bắt cóc đã gửi bức thông điệp đến Sir Roger rồi, vậy mà chưa thấy bọn chúng làm vậy. Ngoài ra, Peter đã thấy một người đang theo dõi từ bãi đất trống phía bên kia đường. Mình nghĩ chắc chắn là một tên trong bọn bắt cóc.

- Ý cậu nói hiện bọn chúng đang theo dõi bọn mình hả? Peter nuốt nước bọt nói.

- Mình chắc chắn bọn chúng không xa đây, và đang rình rập ta - bọn mình hoặc MacKenzie và Ndula. Nên phải hết sức thận trọng, nhưng mình nghĩ ta không có gì phải sợ chúng khi ta vẫn chưa tìm ra Ian.

- Các cậu ơi! Bob đột nhiên la lên. Các cậu có nghĩ là nếu đọc thấy bài báo về Hannibal, thì Ian đã lộ mặt trở về và đi gặp cảnh sát không? Cảnh sát sẽ nhận dạng Ian và bảo vệ Ian.

- Đúng, Hannibal công nhận. Vậy là Ian chưa đọc thấy bài báo. Có lẽ Ian trốn ở một nơi không có báo và không dám ra ngoài. Không hiểu nơi đó ở dâu.

- Lúc nãy cậu nói cậu có vài sáng kiến, phải không Babal? Peter nhắc.

- Mình định đăng tin nhắn trên báo. Hannibal giải thích. Mẩu tin nhắn mã hóa, mà chỉ mình Ian hiểu, và hẹn Ian đến gặp Ndula và MacKenzie ở một chỗ nào đó. Nhưng nếu Ian không đọc báo được, thì đăng tin cũng vô ích thôi.

- Sếp lý luận tài quá, Bob nói.

- Ta cũng có thể thử Trạm tiếp âm ma - thám tử trưởng nói tiếp.

Đó là tên Hannibal đặt cho một hệ thống do chính cậu thiết lập. Mỗi thám tử phải gọi cho năm người bạn, nhờ mỗi bạn truyền bức thông điệp cho năm người bạn khác, và cứ như thế.

- Ở Rocky có bao nhiêu bạn cùng tuổi. - Hannibal nói tiếp. Thế nào ta cũng tìm ra một đứa cùng tuổi mình có giọng nói dễ nhận ra.

- Với điều kiện Ian chịu ra khỏi chỗ ẩn náu - Bob nhận xét.

- Và với điều kiện, không ai lầm tưởng Ian lại chính là cậu, Peter nói thêm.

- Phải, Hannibal thừa nhận. Vậy ta hãy tạm thời để cho các bạn ma yên thân. Nhưng có hai điểm đáng xem xét. Ian biết cậu ấy không để lại cho ta dấu vết nào hết. Địa điểm duy nhất mà những người đi cứu Ian có thể nghĩ đến là Trang trại Sư Tử Đỏ. Vậy...

- Vậy Ian có thể quay trở lại đó để xem có ai đến tìm mình không! Peter kêu.

- Đúng. Nhưng Ian sẽ cẩn thận không mạo hiểm. Vì vậy mà mình đã gợi ý cho MacKenzie và Ndula kín đáo đến đó thử chờ Ian. Có lẽ hiện hai chú đang ở đó.

- Còn sáng kiến nào khác nữa không? Bob hỏi.

- Có một điều làm mình thắc mắc từ lâu rồi. Hannibal nói. Làm cách nào mà bọn bắt cóc phát hiện ra mình và lầm mình với Ian được?

- Có thể bọn chúng nhìn thấy cậu ngoài sân, chỉ thế thôi. Peter nói.

- Phải, nhưng tại sao bọn chúng lại đến khu phố này, nếu không biết rằng có một người giống Ian y như đúc đang ở.

- Bọn chúng chỉ thoáng thấy cậu ngoài đường, rồi đi theo cậu, Bob nói.

- Bọn chúng nghĩ bọn chúng đã may mắn tìm lại được Ian. Peter nói thêm.

- Có thể, Hannibal nói. Nhưng mình có cảm giác có cái gì đó rất quan trọng mà ta không thấy ra. Không phải do tình cờ mà bọn chúng nhìn thấy mình ngoài đường đâu...

Ba Thám Tử Trẻ im lặng một hồi. Không ai biết phải làm gì, nên Bob và Peter trở về nhà, còn Hannibal đi xem truyền hình với chú Titus và thím Mathilda. Sau đó chú Titus nhờ Hannibal tìm giúp một chỗ sai trong sổ sách kế toán của cửa hàng. Hannibal làm suốt đến lúc thím Mathilda báo đến giờ ăn tối.

Tuy chán nản, nhưng Hannibal vẫn ăn ngon miệng. Hannibal đưa đĩa để xin thêm ragu:

- Món ragu này ngon nhất thành phố đấy, thím Mathilda à, Hannibal vui vẻ nói.

- Không hiểu sao cháu có thể nuốt thêm nổi, - thím Mathilda đáp, sau khi cháu đã lấy hết sạch đồ ăn trong tủ lạnh của thím.

- Ủa, thím Mathilda ơi, cháu không hề mở tủ lạnh mà - Hannibal phản đối. Cũng giống như hôm qua vậy đó. Thím cũng đã buộc tội cháu một cách bất công, y như lúc Peter bị mất khúc...

Hannibal ngưng nói, miệng vẫn há to, mắt căng tròn.

- Sao vậy Hannibal? Cháu bệnh hả? Chú Titus lo lắng hỏi.

- Cháu khỏe lắm, chú Titus ơi. Rất khỏe. Chưa bao giờ khỏe như thế này!

Hannibal đứng phốc dậy.

- Cháu xin phép ra khỏi bàn được không ạ?

- Chưa ăn tráng miệng mà cháu đi à? Thím Mathilda ngạc nhiên hỏi.

- Cháu trở về ngay.

Hannibal lao ra phòng khách, quay số điện thoại của Bob.

- Bob! Cậu gọi cho Peter đi. Hẹn gặp ở bộ tham mưu ngay. Và báo cho gia đình biết là sẽ không về ngủ ở nhà.

Hannibal gác máy, quay về bàn ăn. Hannibal quá xúc động, đến nỗi chỉ ăn được có hai phần bánh táo - món ruột của thím Mathilda - và chỉ uống được có một ly sữa lớn. Sau đó, Hannibal xin phép rút lui và trở về xe lán.

Mười lăm phút sau Peter và Bob đến, Hannibal đang ngồi ở bàn làm việc và mỉm cười nhìn hai bạn.

- Có chuyện gì vậy? Bob hỏi và thở hổn hển do đạp nhanh.

- Chuyện ở lại đêm là chuyện gì vậy? Peter hỏi.

- Các bạn ơi. Hannibal trịnh trọng nói. Mình đã biết Ian Carew trốn ở đâu rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.