Vũ Điệu Bảy Lớp Mạng Che

Chương 15: Chương 15




Alex chợt cảm thấy có chút sợ hãi, loại cảm giác này cực kỳ giống lúc anh chờ đợi phán quyết ly hôn. Lúc ấy, anh đứng trong tòa án, Fanny cùng luật sư của cô nhìn quan tòa, căn bản không để ý tới anh. Anh thật sự sợ hãi phán quyết của quan tòa sẽ khiến anh mất đi Daniel, lúc ấy anh chàng cảnh sát tay đã quen cầm súng này cư nhiên lại vì vậy mà phát run, nhưng không có ai nhìn ra sự sợ hãi của anh, cũng không ai có thể giúp anh thoát khỏi nó. Hơn nữa không may thay, loại lo lắng này thật sự đã biến thành hiện thực.

Hiện giờ anh cũng nhìn đôi môi hồng nhuận của Petty Franklin như vậy, rốt cuộc trong nháy mắt có loại ý niệm muốn trốn tránh trong đầu. Nhưng anh phải cứng ngắc ngồi tại chỗ, vẻ mặt đờ đẫn chờ đợi cô gái tóc vàng nói cho anh biết kết quả xét nghiệm.

"Ừm, có hai cái, một là giám định DNA của hài cốt, cùng Peter Palmer hoàn toàn phù hợp, xem ra kẻ đáng thương bị nấu thành súp kia chính là nhiếp ảnh gia của chúng ta, còn một cái là về áo gi-lê......" Petty Franklin chợt phát hiện trên mặt người đàn ông này tựa hồ khuyết thiếu sự hưng phấn và chờ mong nên có, ngược lại có chút căng thẳng, cô nghiêng đầu, "Alex, anh làm sao vậy?"

"À, Petty." Cảnh thám tóc đen miễn cưỡng cười, "Có thể do tôi quá đói, cho nên có chút khó chịu."

Xét nghiệm viên bán tín bán nghi ngồi xuống bên cạnh anh, sau đó cầm tay anh đặt lên bàn: "Sớm quay về bệnh viện chút đi, Alex, anh quá liều mạng rồi."

"Tôi không sao, Petty, nói cho tôi biết.......Cô đã tìm được gì trên áo gi-lê kia?"

Cô nàng xinh đẹp đặt phiếu báo cáo trước mặt anh: "Nè, đọc đi. Chúng tôi đã điều tra nhãn, áo gi-lê này là đồng phục của quán thức ăn nhanh 'Mario - Pedro, cửa hàng nằm ở Lower East Side. Trên áo gi-lê có vết máu, thuốc súng, dung dịch tráng phim và một ít nhựa cao su, nhưng không có bộ lông."

"Vết máu là của ai?"

"Không chỉ của một người." Petty Franklin nhún vai, "Có của Peter Palmer, còn có của 'quý ngài thần bí'."

"Lại là gã......" Alex im lặng một hồi, hỏi, "Biết thời gian buôn bán của tiệm thức ăn nhanh này không?"

"Trên mạng ghi là vào 5h sáng đến hơn 2h sáng ngày thứ hai."

Alex cúi đầu nhìn đồng hồ một chút: "Hiện giờ qua đó còn kịp, đưa hình áo gi-lê cho tôi được không? À, còn cây tăm bông thu nhặt tế bào da trên khoang miệng nữa."

Cô gái tóc vàng có chút lo lắng nhìn anh, tựa hồ muốn phản đối, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu, thở dài: "Chúc anh may mắn, thám trưởng."

Quán thức ăn nhanh "Mario - Pedro" được lấy từ tên hai người nhập cư Ý mở quán, nổi tiếng với món Pizza thơm ngon của nó, cửa tiệm nằm ngoài Lower East Side gần sát phố Ellen nước Ý thu nhỏ, cho nên chạy qua đó không mất bao nhiêu thời gian. Khi Alex đến, còn có vài thanh niên đưa thức ăn từ bên trong đi ra, mang theo hộp bước lên xe mô tô đậu ve đường.

Alex trực tiếp tìm quản lý trực ban, cũng là một trong những chủ quán, Mario Camio, nói cho ông ta biết hiện giờ có một vụ án giết người liên hoàn cần ông ta hợp tác điều tra. Việc này khiến người di cư thành thật an phận này có hơi bối rối, ông ta nheo mắt nhìn bức hình áo gi-lê một chút, cẩn thận nói: "Đây là đồng phục của chúng tôi, cảnh quan, kiểu dáng của nó cùng nhãn hiệu đều rất giống."

"Các nhân viên của anh mỗi người đều có sao?"

"Đúng vậy, nhưng chỉ có một bộ, hơn nữa gần đây tôi còn chưa phát hiện việc ai đó bị mất đồng phục."

"Có thể cho tôi gặp những nhân viên còn lại trong quán không?"

"Được nhiên là được, cảnh quan." Quản lý dẫn Alex ra sau quầy, nói cho anh biết những người đang bận rộn này tên gì. Người đàn ông tóc đen cố gắng đem người trong trí nhớ và những khuôn mặt trước mắt ghép lại, nhưng thất vọng phát hiện không có ai trong đó là nhân viên tối qua từng xuất hiện trước của nhà anh đưa thức ăn, Alex nhíu mày, nhìn quản lý đứng bên cạnh chờ yêu cầu tiếp theo của anh.

Alex lại hỏi: "Ngài Camino, nhân viên của ngài hiện giờ hẳn là có vài người chưa tới nhỉ?"

"À, đúng vậy, người trực đêm sẽ có một ngày nghỉ."

"Nói cách khác, người trực đêm hôm qua hôm nay không có ở đây?"

"Đúng vậy, cảnh quan."

"Có thể nói cho tôi biết địa chỉ hoặc phương thức liên lạc với họ không?"

Quản lý cực kỳ phối hợp lấy ra tư liệu đăng ký của nhân viên, sau đó để cảnh thám chép lại một phần trong đó. Alex chú ý nhìn kỹ những người trong ảnh thẻ này, đáng tiếc trong đó vẫn không có người anh muốn tìm. Anh thẩm tra đối chiếu chép xuống ba địa chỉ và năm số điện thoại, đối với sự phối hợp của quản lý bày tỏ sự cảm tạ.

Khi anh lên xe, nhìn thấy người đàn ông phía sau kia lộ ra biểu cảm thở phào rõ ràng, nhưng đáy lòng anh lại càng cảm thấy nặng nề. Alex đã không còn sức để tiếp tục tìm nữa, một ngày một đêm chưa ăn gì, anh cảm giác tay chân như nhũn ra, phần dạ dày đau yếu cũng bắt đầu trở nên rõ ràng. Tay anh nắm vô lăng lạnh như băng, trên đầu lưỡi mơ hồ có mùi máu tươi.

Rạng sáng thành phố New York đã chìm vào giấc ngủ say, mặc dù vẫn như cũ đèn đuốc rực rỡ, trong câu lạc bộ cùng quán rượu vẫn còn những tiếng gào thét phóng túng, nhưng đường phố ồn ào dù sao cũng đã yên lặng xuống, không khí lành lạnh từ giữa khe hở của cửa sổ xe luồn vào, khiến Alex chợt ý thức được hiện giờ đã bắt đầu mùa đông.

Anh dọn dẹp sâu bọ trong cây táo lớn này cũng gần 10 năm rồi, bắt đầu từ một cảnh viên nho nhỏ, mỗi ngày đều tiếp xúc với đủ loại côn đồ, trộm cắp, cướp bóc, quấy rối, cưỡng hiếp, bắt cóc, giết người......Không có vụ án nào khiến anh cảm thấy vô lực như vụ án lần này đến thế. Anh vốn tưởng rằng trong khi làm việc có thể thoải mái mà quên đi những đau khổ của cuộc sống, quên đi sự quở trách của cha mẹ và oán hận của vợ trước, anh cho rằng mình có thể có một cơ hội dũng cảm vứt bỏ quá khứ, sau đó thành thật với cuộc sống, nhưng hiện giờ thoạt nhìn những thứ này so với dự liệu của anh càng thêm khó khăn. Anh thậm chí có chút hoài nghi, Chúa có phải đã thật sự vứt bỏ anh, đóng lại cánh cửa dẫn đến hạnh phúc của anh, hoặc chính vì anh quá khát vọng sự ấm áp mà dễ dàng bị dẫn dắt vào một con đường khác hay không.

Đầu óc Alex quá rối loạn, đến nỗi khi chiếc xe lái phía sau ấn kèn anh mới phát giác đèn đường ở ngã tư đã bật sang màu xanh. Anh giẫm chân ga, đột nhiên nhìn thấy phía trước một dấu hiệu chữ thập đỏ bắt mắt -- Hóa ra anh vậy mà đã đi ngang qua con đường 13 nơi Daniel nằm viện.

Người đàn ông tóc đen do dự chốc lát, vẫn là đậu xe vào, nơi này có hai người anh đều rất muốn gặp mặt.

Trên hành lang phòng bệnh yên tĩnh đến dọa người, Alex mất một phen miệng lưỡi, cam đoan mình sẽ không quấy rầy giấc ngủ của bọn nhỏ, mới được y tá trực ban cho phép qua.

Anh đi tới trước phòng bệnh của Daniel, xuyên qua cửa sổ nhìn vào bên trong.

Dưới ngọn đèn tối mờ, con anh đang ôm gấu Teddy yêu dấu ngủ rất ngon lành. Mà người đàn ông ngồi bên cạnh chống tay trên trán, đang đọc một quyển sách, thỉnh thoảng lại chú ý động tác của đứa nhỏ một chút, vì nó kéo chăn cao một tí. Bức tranh này vô cùng hài hòa, tựa như một người cha bình thường nhất cũng làm tròn bổn phận nhất đang bảo vệ đứa con của mình.

Alex cong ngón trỏ nhẹ nhàng gõ mặt kính, Maurice Norman quay đầu, vừa nhìn thấy anh liền lộ ra nụ cười. Tiến sĩ thả nhẹ bước chân đi tới, sau đó đóng cửa phòng bệnh lại.

"Ồ, Alex, sao cậu lại tới vào lúc này?" Người đàn ông mắt xanh cầm tay cậu, lông mày thẳng tắp nhíu lại, "Chúa ơi, cậu lạnh như mới vừa từ Nam cực trở về."

Cảnh thám máu lai gượng cười: "Hôm nay tôi bề bộn nhiều việc, anh biết đó......"

"Cậu muốn gặp Daniel sao?" Maurice Norman kéo anh, "Đi thôi, nó ngủ rất sâu, cậu không đánh thức được nó đâu."

"Ờ, không, không, không cần." Alex vội vàng lắc đầu, "Tôi chỉ đi ngang qua, tôi còn phải đi ngay."

Maurice Norman nhìn khuôn mặt tái nhợt của anh, không kiên trì nữa, chỉ ôm hai tay anh vào trong lòng, hỏi: "Cậu không sao chứ, Alex, sắc mặt cậu khiến tôi lo lắng. Là vì vụ nổ buổi chiều sao? Cậu bị thương?"

"Không có." Người đàn ông tóc đen không định đem chuyện dạ dày mình xuất huyết kể cho y biết, "Morris, tôi rất khỏe, tôi chỉ cảm thấy thật áy náy, hôm nay lại phải nhờ anh giúp tôi trông Daniel. Cám ơn......"

Phó giáo sư đẹp trai làm biểu cảm "hết nói nổi": "Hừm, cậu lại nữa rồi, cảnh quan. Tôi đã nói tôi rất thích thằng bé này, tôi sẵn lòng cùng nó bầu bạn, việc này không chỉ là giúp đỡ riêng cậu. Thế nào, cậu không tin con mình có mị lực như vậy sao?"

Câu nói đùa của y khiến Alex thoáng gạt ra một nụ cười, trong lòng người đàn ông này chợt động, giả vờ như vô tình hỏi: "Tôi nghĩ anh trông nó đã lâu rồi, anh nói anh kết thúc lớp phụ đạo rồi tới đây, hai người không phải đã kể chuyện mấy tiếng rồi đó chứ?"

"À, sáu giờ tôi đã đến, nói chuyện đến tận khi Daniel ngủ." Maurice Norman có chút đắc ý cười rộ lên, "Nó đều nghe đến mê mẩn."

"Làm tốt lắm, Andersen." Alex nhàn nhạt cười, "Lớp phụ đạo của anh hình như kết thúc lúc 5h40 mà, anh không nghỉ ngơi chút nào đã tới đây sao?"

"Trường học cách nơi này rất gần, huống hồ cô Bolton phải trở về, tôi nghĩ Daniel một mình trong phòng bệnh sẽ rất buồn chán."

"Cám ơn anh, Morris." Người đàn ông tóc đen gật đầu, anh đã lấy được thông tin mình muốn, lại lưu luyến không thôi thoáng nhìn vào trong phòng bệnh, "Tôi phải đi, Morris, tôi còn một số việc --"

"Chờ một chút!" Tiến sĩ tóc nâu nhạt đột nhiên túm lấy Alex, đôi mắt màu xanh biếc xinh đẹp của y mềm mại tựa như nước hồ vậy, "Cho tôi vài phút, cảnh quan, cậu xem ra đã mệt chết được rồi, tôi nghĩ tôi có cách giúp cậu thoải mái hơn."

Alex có chút khó hiểu, nhưng vẫn đồng ý. Maurice Norman cùng anh đi tới khu nghỉ ngơi ngồi xuống, sau đó đứng sau anh, lấy tay đặt trên cơ thịt vai cổ anh, chậm rãi xoa bóp.

"Tôi nghe trong lý thuyết Đông y nói trên cơ thể người có 'huyệt đạo'," Y nói với Alex, "Cậu nhất định từng nghe qua rồi, đúng không, cảnh quan?"

"Đúng vậy, cha tôi rất tin vào Đông y."

"Thật sự là một môn y học thần kỳ. Tôi nghe nói xoa bóp mấy huyệt đạo này sẽ làm người ta nhanh chóng loại trừ mệt mỏi, Alex, đây sẽ là ma pháp thứ hai tôi tặng cậu, được không?"

Người đàn ông tóc đen ngẩn ra, hỏi: "Anh....... Anh học được ở đâu?"

"Phố người hoa, ông cụ kia cho rằng tôi là một học sinh cực kỳ có thiên phú." Maurice khom người, nhẹ nhàng hôn lên thái dương của Alex, "Thả lỏng, cảnh quan của tôi, đừng gấp, cũng đừng cáu kỉnh. Không có gì so với việc bảo vệ tốt cho bản thân mình quan trọng hơn đâu, công việc của cậu là tìm lại công bằng cho nạn nhân, việc này vô cùng vĩ đại. Nhưng cậu phải nhớ kỹ, họ dù sao cũng đã chết rồi, mà cậu thì vẫn còn sống."

Thân thể Alex giật nảy, quay đầu nhìn người đàn ông cao lớn phía sau, mặc dù biết rõ lời của y rất vô tình, nhưng dưới đáy lòng Alex lại cảm thấy một tia ấm áp. Maurice Norman ngừng động tác trong tay, mỉm cười nói: "Xin lỗi, cảnh quan, có thể tôi quá lãnh khốc rồi."

"Không," Alex vội vàng cầm tay y, "Tôi hiểu ý của anh, tiến sĩ, tôi hoàn toàn hiểu được."

Người đàn ông mắt xanh không nhắc lại, chỉ từ phía sau lưng ôm lấy anh, đôi tay mạnh mẽ nọ cùng lồng ngực rộng rãi kia có thể hoàn toàn vây lấy Alex, hơi thở ấm áp sát bên tai, mang theo một loại thân thiết khiến người ta ý loạn thần mê.

Alex rất muốn buông thả bản thân hưởng thụ chút cảm giác thân mật này, nhưng lý trí lại khiến anh đẩy người đàn ông này ra đứng dậy. "Thật xin lỗi, Morris, tôi thật sự phải đi." Anh hôn lên mặt tiến sĩ, "Anh cũng phải chú ý nghỉ ngơi, ngày mai tôi sẽ bớt thời gian đến nữa."

Maurice Norman gật đầu: "Tôi biết rồi, cảnh quan. Ngày mai tôi không có lớp, có thể ngủ ngon lành một giấc. À, đúng rồi, cô Bolton nói, chiều mai Daniel có thể xuất hiện rồi."

"Vậy à? Tôi sẽ bớt thời gian sang đón họ." Người đàn ông tóc đen sâu xa nhìn y, nói tiếng tạm biệt, liền xoay người rời khỏi bệnh viện. Alex có thể cảm giác được tầm mắt của Maurice Norman gắt gao dõi theo phía sau, khiến anh cơ hồ muốn lập tức chạy trốn, anh rất muốn trực tiếp nói ra hoài nghi trong tim mình, nhưng anh cũng biết thế thì quá kích động, hơn nữa cũng quá ngây thơ. Song anh đã chiếm được thứ mình muốn ——

Nếu 5h40 chiều Maurice Norman kết thúc lớp phụ đạo, sau đó lập tức đến bệnh viện cùng Daniel, vậy y sẽ không liên quan đến vụ nổ phòng tối ở pháo đài Hamilton, ngắn ngủi 20 phút y cũng không có cách nào chạy tới giáo đường tây Harlem tập kích cha xứ.

Anh phải đi chứng minh sự trong sạch của Maurice Norman, ít nhất....... Y không làm ra chuyện gì thương tổn người khác trong vụ án này.

Alex vào khoảng 2h sáng lặng lẽ về tới nơi mình nằm viện, Billy White đáng thương cuộn tròn trên giường bệnh như con nhộng cực lực che giấu mặt mình. Khi Alex vỗ vỗ vai cậu ta, cậu ta như con thỏ kinh hãi nhảy dựng lên.

"Trưởng quan, anh rốt cuộc đã trở lại!" Thanh niên mắt xám như nhìn thấy phao cứu sinh cười rộ lên, "Tôi rất sợ bị bác sĩ phát hiện. Anh cảm thấy thế nào? Có chỗ nào khó chịu không?"

"Tôi rất ổn, cám ơn cậu, Billy." Alex đổi lại quần áo với cậu ta, "Tôi nghĩ bé trai như cậu chỉ sợ nha sĩ chứ."

"Trên thực tế tôi sợ hết thảy những thứ có thể dùng như ống chích và ống nghe đối với cơ thể tôi, đây là bóng ma tâm lý khi tôi tiêm vaccine lưu lại." Cảnh thám trẻ tuổi nhìn Alex nằm xuống trên giường, sau đó đắp chăn, "Anh muốn ngủ một lát sao, trưởng quan?"

"Đúng vậy, nhưng tôi có chút chuyện phải nói cho cậu biết trước." Alex nhìn đồng hồ một chút, "Bây giờ là hơn 2h17, Billy, tôi nghĩ cậu có khả năng phải chịu cực một chút......"

Người đàn ông tóc đen nói một vài kết quả xét nghiệm của vật chứng trước mắt cho cậu ta biết, còn có tình hình mình tìm hiểu được ở quán thức ăn nhanh "Mario — Pedro". Nhưng Alex che giấu hoài nghi của anh đối với Maurice Norman, chỉ nói là từng có một nhân viên phục vụ kỳ lạ tối qua đến nhà anh, hơn nữa đã nhớ diện mạo của người đó.

"Tôi hiểu rồi, trưởng quan." Billy White gật gật đầu, móc ra sổ địa chỉ và số điện thoại trong túi, "Hiện giờ tôi liền mang người đi thăm dò nhân viên đưa thức ăn trực ban hôm qua, trọng điểm là người anh miêu tả."

"Cẩn thận chút, Billy. Nếu gã thật là hung thủ, vậy gã đã sát hại bốn người rồi, lại còn muốn cho nổ chết chúng ta, gã cực kỳ nguy hiểm."

"Tôi hiểu mà, trưởng quan." Thanh niên mắt xám đứng dậy, "Sáng mai tôi sẽ đến nói cho anh biết kết quả."

Alex gật đầu, nhắm mắt lại. Anh thật sự không cách nào chống đỡ nổi nữa, gối mềm mại khiến anh ngay cả một đầu ngón tay cũng không muốn nhúc nhích, anh rất nhanh liền ngủ thiếp đi. Một giấc này ngủ ngon đến mức ngay cả ác mộng cũng không có, trong đầu Alex duy trì trạng thái trống rỗng thẳng đến hừng đông.

Ước chừng sau 5 giờ anh đã tỉnh lại, mở mắt liền nhìn thấy bác sĩ trưởng vóc người thấp bé đi vào phòng bệnh.

"Ngủ thế nào, cảnh quan?"

"Rất thoải mái, nhưng cảm giác cực kỳ đói." Alex nói lời này là thật, anh cảm thấy trên người đã có lại sức lực, nhưng trong bụng trống không.

"Nếu đợt lát nữa sau khi kiểm tra không có vấn đề, anh có thể ăn chút thức ăn lỏng." Bác sĩ an ủi nói, "Yên tâm, chỉ cần phối hợp điều trị, anh sẽ hồi phục rất nhanh. Nhìn này, hiện giờ sắc mặt anh so với hôm qua đã khá hơn nhiều."

Alex cười cười không nói gì, anh biết mình sau khi trải qua suy tư hỗn loạn đêm qua, vẫn phải tiếp tục đi về phía trước, vì vậy ngoại trừ tỉnh táo lại, không còn lựa chọn nào khác.

Cũng may tình trạng của anh đã phục hồi không tệ lắm, điều này làm cho bác sĩ thấp bé vô cùng hài lòng, vì thế khi Alex đề xuất phải về cục cảnh sát một chuyến, ông ta cũng không phản đối, chỉ nhắc nhở người đàn ông tóc đen đừng ăn thức ăn rắn, không nên vận động mạnh, chờ kẹp nước hình J trong dạ dày anh tự động rơi ra thì tốt rồi.

Ước chừng hơn 8h Alex và Billy White gặp nhau tại bệnh viện.

Trên khuôn mặt luôn thần thái sáng láng của thanh niên mắt xám có sự mệt mỏi rõ ràng, tóc cũng có chút hỗn độn, xem ra mấy giờ vừa qua cậu ta đã bận hết sức.

"Thế nào?" Alex nhìn vẻ mặt uể oải của cậu ta, hỏi, "Tôi đoán cậu nhất định không tìm được kẻ tình nghi lớn nhất."

"Quả thật là thế, trưởng quan." Billy White nói, "Tôi dựa theo địa chỉ và số điện thoại mang người đi điều tra, có năm người đều ở nhà, còn hai người ở trong PUB chơi, chỉ có một người không tìm được."

Alex nhận sổ ghi chép của cậu ta, nhìn một chút.

Billy White chỉ vào một cái tên trong đó: "Nè, đây là Bernard Spike. Chúng tôi không nhìn thấy hình liên quan đến gã, song đồng nghiệp của gã miêu tả gã rất giống với anh đã nói, trưởng quan. Bộ dạng của gã cũng không có chỗ nào đặc biệt, nhưng rất thích đội nón, cho tới bây giờ chưa từng gỡ xuống. Gã thích một mình độc lai độc vãng, không giao thiệp với mọi người trong quán, có một nhân viên phục vụ nói từng nhìn thấy một chiếc xe Hummer tới đón gã, trừ lần đó ra thì không còn điểm gì có thể khiến người ta nhớ kỹ được nữa."

"Còn có phát hiện gì không?"

"À, đúng rồi, Charles gọi điện thoại cho tôi, anh ấy nói ghi chép bán hàng của đĩa nhạc kia đã điều tra ra được. Đĩa nhạc cổ điển loại này lượng tiêu thụ không lớn lắm, huống hồ kênh bán hàng của công ty Decca rất chính quy, cho nên tra rất dễ. Sau khi sàng lọc lượng CD 《 Salome 》bán gần đây tổng cộng có 96 đĩa, trong những khách hàng dùng thẻ tín dụng chi trả có một người tên Peter Palmer, hắn mua vào bốn ngày trước, địa điểm ở chi nhánh cửa hàng băng đĩa Howard Livingston pháo đài Hamilton."

Alex suy nghĩ một chút: "Nếu Peter Palmer đã bị giết, vậy người sử dụng thẻ tín dụng của hắn mua CD rất có khả năng chính là hung thủ."

"Trưởng quan, gã có phải 'Salome' chúng ta muốn tìm không?"

"Tôi không biết, Billy." Alex nói, "Nhưng đầu mối hiện tại khiến tôi có thể nghĩ đến chính là, người này có quan hệ thân mật với Peter Palmer, rất nhiều hành động của gã đều có liên hệ với người đàn ông kia, nhưng xuất phát từ nguyên nhân nào đó gã cuối cùng đã giết chết nhiếp ảnh gia dã ngoại. Đến khoa giám định vật chứng trước thôi, tôi phải bảo Marsa vẽ ra chân dung người trong trí nhớ của tôi."

"A, đúng vậy." Thanh niên mắt xám suy nghĩ một chút, "Chúng ta còn có thể cầm bức họa tìm mấy người bạn của Peter Palmer để nhận diện một chút, xem họ có thể nhớ được chút gì không."

Alex gật đầu: "Cậu nói rất đúng, chỉ cần họ từng ở cùng nhau, nhiều ít cũng sẽ có vài người biết."

Họ đi về hướng bãi đậu xe, điện thoại di động trong túi Alex vang lên, anh nhìn dãy số một chút, là Emily Davidson gọi tới. Người đàn ông tóc đen nghĩ đến thái độ gượng gạo của mình đối với cô, bỗng nhiên có chút áy náy, anh nhấn nút nghe, có chút khó xử chào hỏi: "Buổi sáng tốt lành, điều tra viên Davidson."

"Xin chào, Alex." Giọng điệu của cô FBI xinh đẹp như cũ vang lên bên kia đầu dây, "Tôi nghĩ anh đã khá hơn rồi, đúng không?"

"Đã khá hơn nhiều, tôi đang cùng Billy chạy tới khoa giám định vật chứng."

"Tôi cũng đang muốn hỏi một chút xem có phải anh sắp sang đây không."

"Sao vậy, có phát hiện gì sao?"

"Đúng vậy. Tuần cảnh đã tìm được xa của Peter Palmer."

Alex dừng một chút: "Tôi đoán, nhất định là một chiếc Hummer."

"Đúng vậy." Emily Davidson kinh ngạc hỏi, "Làm sao anh biết?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.