Vụ Đô Dạ Thoại

Chương 15: Chương 15




CHƯƠNG 15:

Mùng một mùng hai mùng ba, ba ngày này là ngày quan trọng để người ta lên núi cúng tổ tiên, người nhiều nhất, sinh ý tốt nhất, cho nên vào đêm giao thừa, cả nhà ăn tiệc giao thừa rất sớm, Trương Truyện Tỳ ngay cả xuân vãn cũng không xem liền bắt đầu công tác chuẩn bị cho ngày mai.

“Truyện Bích đêm nay đừng ngủ quá trễ đấy, ngày mai phải đến nghĩa trang phụ giúp một chút, quy tắc cũ, cho em lãnh lương.”

Trương Truyện Bích cùng Hạ Tiểu Niên luôn luôn là tiêu không rời mạnh mạnh không rời tiêu, giờ khắc này thấy Trương Truyện Bích ngoan ngoãn đáp lời, Hạ Tiểu Niên cũng bận bịu nhấc tay nói: “Anh ơi em cũng đi! Anh… cho em tiền lương nữa nha… ?”

Trương Truyện Tỳ có chút ngoài ý muốn liếc mắt nhìn bé, cười nói: “Được, Tiểu Niên giỏi toán, tới giúp anh tính sổ.”

Hạ Tiểu Niên mừng rỡ, nắm lấy tay Trương Truyện Bích hưng phấn lay động. Xà vương thấy hai đứa nhỏ nhảy nhót vui vẻ liền không cam lòng nói: “Vậy tôi cũng đi.”

Trương Truyện Tỳ liếc mắt nhìn hắn, bộ dáng tùy tiện đáp: “Vậy anh cứ đến đi, bất quá tôi mời không nổi vị tôn đại thần như anh, không lương nha.”

(tôn đại thần: bậc bề trên)

Xà vương hừ một tiếng, biểu thị căn bản không đem chút tiền lương kia của cậu để vào mắt, chẳng qua là nhìn thấy ba người họ đều có chuyện làm, một mình mình ở lại cảm thấy tẻ nhạt thôi.

Vì vậy đêm đó Trương Truyện Tỳ một mình qua đêm ở túp lều, Xà vương ngày hôm sau mới mang theo hai đứa nhỏ lên núi. Đường lên núi nhiều người cực kỳ, xe từ đường cái ở chân núi liền bắt đầu tắc nghẽn, nhiều người như vậy làm việc kinh doanh của hàng quán ven đường tự nhiên cũng tốt lên nhiều, Trương Truyện Tỳ vừa bán hàng vừa lấy tiền, lại phải cười chào hỏi khách khứa bận tối mày tối mặt, lúc nhìn thấy bọn họ mới thở ra một hơi thật dài: “Nhanh đến giúp đỡ!”

Ba người cùng tham gia, càng ngày khách càng nhiều. Vốn đã chiếm được vị trí tốt, huống chi ngoại hình bốn người còn chói mắt như vậy: Trương Truyện Tỳ mi mục như họa mắt cười cong cong, hai đứa nhỏ ngoan ngoãn lanh lợi miệng ngọt, Xà vương tuy rằng không chịu tươi cười đón khách, thế nhưng mặt lạnh lại có mị lực của mặt lạnh, người lại cao ráo chân dài, đứng ở đó hệt như một bảng hiệu sống đặc biệt hấp dẫn ánh mắt phái nữ.

Vì vậy kết thúc mỗi ngày tất cả mọi người đều mệt muốn chết luôn, nhưng bù lại buổi tối được kiểm kê một đống tiền lời khá lớn. Trương Truyện Tỳ cho hai đứa nhỏ tiền lương, lao động đổi lấy thù lao làm cho bọn chúng thập phần hưng phấn, cầm tiền cũng không nỡ dùng, cuối cùng cẩn thận tỉ mỉ bỏ vào ống tiết kiệm.

Cứ như vậy cho đến mùng chín, hàng trữ trên lầu một đều hết sạch. Xế chiều hôm đó, Trương Truyện Tỳ ngồi trước bàn một bên cầm tiền một bên bấm máy tính, kế bên còn có một lớn hai nhỏ ngồi vây quanh, chờ nghe cậu thông báo kết quả cuối cùng.

“Xong, tính xong rồi!”

Cộng xong con số cuối cùng, Trương Truyện Tỳ mặt mũi hớn hở tuyên bố, tết năm nay bọn họ kiếm lời được 2 vạn 1,762 nguyên!

Vừa nghe con số này, hai đứa nhỏ lập tức nhảy dựng lên hoan hô “Ố ồ ô ố ồ”, Xà vương không rõ, xoay qua lén lút hỏi Trương Truyện Bích: “Rất nhiều sao?”

Trương Truyện Bích cũng là một đứa tinh quái, nói nhỏ: “Dù sao anh của cháu cao hứng là tốt rồi.”

Nghe lời này Xà vương tựa như ngộ ra, lại liếc mắt nhìn Trương Truyện Tỳ, trên mặt tiểu đạo sĩ có loại thần sắc đặc biệt kiêu ngạo đặc biệt tự hào, vì vậy Xà vương suy nghĩ một chút, cũng rất cho cậu mặt mũi giơ hai tay lên nhẹ nhàng vỗ mấy cái, quả nhiên Trương Truyện Tỳ càng cao hứng, vung hai tay ra, lớn tiếng tuyên bố: “Khoảng thời gian này tất cả mọi người cực khổ rồi, đêm nay thêm món ăn, muốn ăn cái gì cứ việc nói!”

Mấy người còn lại đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội tốt này, lập tức bảy miệng tám lời bắt đầu gọi món ăn, đều là những món cậu đã làm qua ăn vô cùng ngon nhưng bình thường không hay làm. Trương Truyện Tỳ kiếm được lời tâm tình vô cùng tốt, đương nhiên đều đáp ứng, đêm đó liền tỉ mỉ nấu nướng một phen, chuẩn bị kỹ càng để chúc mừng.

Đã là chúc mừng vậy tại sao lại không có rượu, lúc Xà vương mới vừa lấy rượu ra liền bị Trương Truyện Tỳ đoạt lại. “Tôi có thể uống, anh thì không thể.”

Tại sao hắn không thể uống, đương nhiên anh hiểu tôi hiểu mọi người hiểu, Xà vương lộ ra chút biểu hiện phẫn nộ, nhưng có hai đứa nhỏ ở đây nên đành phải thôi.

Đại khái là tâm tình thực sự quá tốt, Trương Truyện Tỳ uống hết mấy chén, uống xong cũng có chút lâng lâng, lúc đứng lên thân thể loạng choạng một cái, đỡ bàn cười khanh khách.

“Ai nha, có chút choáng váng hoa mắt rồi…”

“Cậu say à?”

Trương Truyện Tỳ lắc đầu một cái, “Truyện Bích ngày hôm nay rửa chén nha.” Vừa nói vừa lay động đi đến ghế salon ngồi xuống, cậu đem đầu dựa vào ghế chờ rượu tán đi. Mới dựa vào một chút liền bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, lúc Xà vương sang đây nhìn cậu mới phát hiện người này không ngờ đã mơ mơ màng màng ngủ mất rồi.

Khoảng thời gian này cậu bận kiếm tiền nên buổi tối đều ngủ ở túp lều, quả thực vô cùng thiếu ngủ, Xà vương làm động tác xuỵt với hai đứa nhỏ, rón rén đem Trương Truyện Tỳ ôm ngang lên.

Hai đứa nhỏ vô cùng lanh lợi, lập tức chạy tới một đứa mở cửa một đứa đi vào vạch khăn trải giường, ba người đem Trương Truyện Tỳ dàn xếp xong xuôi. Xà vương mới thả nhẹ thanh âm nói: “Anh của nhóc khoảng thời gian này cực khổ rồi, hai đứa đi rửa chén, chú chăm sóc cậu ta.”

Trương Truyện Bích cùng Hạ Tiểu Niên nghe lời gật gật đầu, thả nhẹ bước chân đi ra ngoài, Xà vương vắt khăn lông nóng, nhẹ nhàng ngồi lên giường lau mặt cho cậu.

Khăn lông nóng lau qua khuôn mặt cậu, hắn phát hiện người này mặt trắng mi dày, nằm ở trên giường lớn lại mang đến cảm giác yếu đuối mà lúc tỉnh táo không biểu hiện ra.

Lúc cậu mười sáu mười bảy tuổi thì cha mẹ chết, một mình mang theo em trai còn nhỏ, chắc chắn đã phải chịu khổ, bây giờ nghĩ đến lúc đó cậu phải ra sức kiếm tiền như thế nào, Xà vương không khỏi sinh ra loại thương tiếc chưa bao giờ có, ngón tay chậm rãi mơn trớn trên đôi môi người kia, kìm lòng không đặng liền chậm rãi cúi đầu, đem môi nhẹ nhàng chạm vào trán cậu.

Giấc này Trương Truyện Tỳ ngủ thật sâu, lúc sáng sớm tỉnh lại chỉ cảm thấy vô cùng thoải mái, không nhịn được ở trên giường giương mình mấy cái, duỗi thẳng thắt lưng mệt mỏi.

Động tác cậu lớn như vậy làm Xà vương ngủ bên cạnh cũng tỉnh theo, ngáp một cái: “… Tỉnh rồi?”

“ Ừm!”

Trương Truyện Tỳ ngủ đủ giấc cảm thấy tinh thần thật tốt, ánh mắt vừa đen vừa sáng tựa như hai hòn ngọc. Xà vương nhìn cậu, không biết vì sao lại cảm thấy trong lòng tràn ngập nhu tình, không khỏi mỉm cười trở mình cùng cậu đối mặt chính diện, giống như đang thương lượng nói: “Ngày hôm nay dự định làm gì?”

“Ừm…” Liếc nhìn khí trời sáng sủa ngoài cửa sổ, Trương Truyện Tỳ rất nhanh liền ra quyết định.

“Đi tảo mộ cha mẹ tôi đi, sẵn tiện cũng mang Truyện Bích cùng Tiểu Niên đi ra ngoài chơi một chút.” Mấy ngày trước lúc nghỉ tết vội vàng kiếm tiền không quan tâm hai đứa bé, mắt thấy kì nghỉ đông cũng sắp kết thúc rồi, vừa vặn nhân lúc hai ngày nay khí trời tốt, mọi người cùng nhau ra khỏi thành phố đi chơi một chút.

“Được!” Xà vương rất hài lòng với ý định cả nhà cùng đi du lịch thế này, vì vậy hai người phân công nhau đứng dậy rửa mặt, cũng thông báo để bọn nhỏ chuẩn bị, một phen rộn ràng ra đến cửa, xe liền không nhanh không chậm chạy ra ngoài thành.

Thời tiết trên núi thường xuyên ẩm thấp, hiếm có một ngày nhiệt độ ấm thêm mấy độ như hôm nay, mọi người càng tăng thêm mấy phần hứng thú đi dạo, một đường cười cười nói nói, bọn nhỏ cũng cất giọng ca vang, vui vẻ vô cùng.

Ước chừng khoảng hai giờ, cột mốc đường biểu hiện đã tiến vào địa phận của huyện, xe lúc này mới chạy chậm tốc độ rồi quẹo một vòng. Đi lâu như vậy vẫn còn chưa đến nơi, đoạn đường này dù sao cũng đã xa ngoài dự đoán của Xà vương, hắn liền không nhịn được hỏi: “Còn phải đi bao lâu?”

“Nhanh thôi, chỗ đó ở trên núi.”

“Sao lại chon ở xa như vậy?”

Trương Truyện Tỳ cười cười nói: “Lúc đó mua không nổi phần mộ trong nghĩa địa mà.”

Xà vương ừm một tiếng rồi không hỏi nhiều nữa, tiếp tục say sưa ngon lành ăn xâu mực trên tay. Chỉ là ăn hải sản nhiều khó tránh khỏi việc miệng bị khô, nghe thấy hắn muốn uống nước nên hai đứa nhỏ cũng kêu khát. Nghĩ đến lúc lên núi rồi thì việc uống nước có chút bất tiện, Trương Truyện Tỳ liền quyết định sẽ mua thêm mấy chai nước đem lên núi.

Vừa vặn thời điểm này mọi người vẫn còn đang ăn tết, mấy nông hộ ven đường có bày bán vài món hàng cần thiết cho ngày tết, Trương Truyện Tỳ liền tùy tiện chọn một nhà rồi đi xuống mua nước, hai đứa nhỏ ngồi lâu như vậy cũng muốn chạy xuống hoạt động gân cốt một chút, chỉ có Xà vương lười biếng không thèm nhúc nhích, híp mắt dựa vào chỗ ngồi tắm nắng.

Người bán là một phụ nữ mang theo con của mình, đứa bé kia ước chừng chỉ có ba, bốn tuổi, vốn đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh mẹ ăn tôm xiên que, bỗng nhiên nhìn thấy hai anh trai nhỏ chạy xuống, liền có chút ngạc nhiên, nhìn bọn họ không chớp mắt.

Người phụ nữ một bên lấy nước một bên thuận miệng dạy bé nói: “Con mời hai anh ăn bánh đi.”

Đứa bé kia ngược lại cũng nghe lời, quả nhiên đem xâu tôm đưa ra trước mặt mời bọn họ ăn, Trương Truyện Bích cùng Hạ Tiểu Niên dù ở nhà có hơi bướng bỉnh, nhưng lúc này cũng rất biết lễ phép, lập tức khách khí xua tay: “Không cần không cần, em cứ ăn đi.”

Trương Truyện Tỳ nhìn hai ông cụ non, dường như cảm thấy thụ vị, liền cười rồi thuận tiện liếc mắt nhìn qua đứa bé kia, vừa nhìn qua liền không khỏi có hơi run run, không nhịn được liền cẩn thận nhìn kỹ thêm một chút.

Bên kia, người phụ nữ đã thay cậu sắp xếp gọn mấy chai nước, liền tìm tiền lẻ cười đưa qua: “Đi thong thả.”

Trương Truyện Tỳ giơ tay nhận, vốn định nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, quay người lên xe là tốt rồi, nhưng cứ thế mà đi tựa hồ lại có chút không đành lòng, cậu hơi chần chờ cười cười, giống như nói chuyện phiếm chỉ chỉ đứa bé kia: “Đây là con trai duy nhất của chị sao?”

Người phụ nữ sững sờ, cười đáp lại: “Nó thứ ba, trước nó còn có hai người chị.” Nói rồi sờ sờ đầu đứa nhỏ.

“Là con trai nối dòng duy nhất….” Trương Truyện Tỳ thở dài trong lòng, tận lực đem lời nói uyển chuyển nói ra: “Vậy chị nhất định phải trông bé cho kỹ, có thể bình an qua được buổi trưa thì sẽ không sao nữa.”

Lời vừa thốt ra, người phụ nữa kia liền thay đổi thái độ, giọng cũng bỗng nhiên lớn lên một chút: “Cái cậu kia, đầu năm nguyền rủa ai đó ?!” Đầu năm ai cũng muốn nghe lời cát tường, ai lại thích nghe một người lạ nói như thế chứ! Cô càng nghĩ càng giận, quay đầu lại liền gọi to tên một người đàn ông: “Thôi Cát Tường! Thôi Cát Tường anh ra đây!”

Vừa nhìn liền cảm thấy trước sau mình cũng bị đánh, Trương Truyện Tỳ lập tức mượn gió bẻ măng nhấc tay đầu hàng.

“Chị hai à, tôi sai rồi tôi sai rồi, chị cứ coi như tôi chưa từng nói!” Nói xong liền nháy mắt với hai đứa nhỏ, để cho bọn chúng mau chạy lên xe

Người đàn ông kia chưa kịp ra, cả đám đã leo lên khởi động xe bỏ của chạy lấy người, Trương Truyện Tỳ một bên vừa lái xe một bên vừa thề thốt: “Lòng tốt không được báo đáp mà, sau này không bao giờ làm loại chuyện ngu ngốc này nữa!”

Xà vương cười hỏi: “Đứa bé kia làm sao vậy?”

Trương Truyện Tỳ chỉ chỉ mi tâm: “Nơi này biến thành màu đen, trên mặt có tử khí, sợ là… phải chết trẻ.”

Xà vương kinh ngạc: “Cái này thật sự có thể nhìn ra?”

“Người có đạo hạnh là có thể nhìn được.”

Xà vương như có điều suy nghĩ, ừ hử đáp lại, nửa ngày không lên tiếng. Sống chết dù sao cũng là chuyện của người khác, mọi người rất nhanh đem chuyện này quẳng ra sau đầu, đã đến mộ của cha mẹ Trương Truyện Tỳ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.