Vụ Đô Dạ Thoại

Chương 39: Chương 39




CHƯƠNG 39:

“Anh.” Nhìn thấy cậu tiến vào, ba người cùng gọi một tiếng, chỉ là gọi chênh lệch không đồng đều.

Trương Truyện Doanh dùng phong thái của chủ bữa tiệc đứng lên kéo cái ghế tựa bên cạnh ra mời cậu vào chỗ, rồi quay đầu dặn dò nhân viên phục vụ: “Người đã đông đủ, mang món ăn.”

Trương Truyện Tỳ đi sang ngồi, còn có chút bồn chồn.

“Bọn Truyện Bích sao lại ở chỗ này?”

“Em đi đón, nhóc cũng là em trai em mà, Tiểu Niên cũng là thuận tiện cùng đi.”

Trương Truyện Tỳ nha một tiếng, ngược lại cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ nhớ đến một vấn đề: “Có thể Vương Cẩm còn ở nhà chờ bọn chúng về ăn cơm, vậy anh phải nói với anh ấy một tiếng, để anh ấy khỏi lo lắng.” Nói xong, cậu móc điện thoại di động ra, gọi vềvđiện thoại trong nhà.

Cậu nhắc tới Vương Cẩm, Trương Truyện Doanh đương nhiên không tức giận cũng không ngăn cản, chỉ hơi rũ mắt châm trà cho cậu. Trương Truyện Tỳ điện thoại cũng không có ai nghe máy, không biết là đường dây trục trặc, tín hiệu không tốt hay là có nguyên nhân gì khác, trong lúc đợi món ăn lên, cậu đã gọi điện thêm vài lần nhưng bên kia vẫn đều là tín hiệu báo máy bận.

“Tại sao vậy…”

Trương Truyện Doanh hời hợt nói: “Gọi không được thì thôi vậy. Đến đến, món ăn đến rồi, ăn cơm trước đi.”

Trương Truyện Tỳ vừa nghĩ, đành phải để điện thoại xuống dặn dò hai cái đứa nhỏ, nói: “Nhanh lên một chút ăn, ăn xong còn về nhà làm bài tập.”

Hai đứa nhỏ nghe cậu căn dặn liền ngoan ngoãn dạ một tiếng, Trương Truyện Doanh lại không phản đối cười nói: “Ngày mai cuối tuần, hà tất phải nghiêm khắc với chúng như vậy, bài tập chậm rãi làm cũng được mà.” Nói xong hắn liền vẻ mặt ôn hòa hỏi hai đứa nhỏ uống đồ uống gì, rồi bảo nhân viên phục vụ lấy.

Hắn từ trước đến giờ chỉ thân thiết với Trương Truyện Tỳ, đối xử với hai đứa nhỏ đều giống nhau, hiếm thấy hôm nay đối với bọn họ hiền lành như vậy, hai đứa nhỏ không khỏi nhìn nhau, cũng đánh bạo đưa ra yêu cầu.

Trương Truyện Doanh dặn nhân viên phục vụ xong, lại hỏi Truyện Tỳ: “Anh thì sao, uống rượu gì? Uống chút vang trắng đi.”

Trương Truyện Tỳ có chút ngoài ý muốn: “Còn uống rượu à? Em uống được sao?”

Nghe vậy Trương Truyện Doanh có chút bất đắc dĩ: “Em không phải trẻ con …”

Trương Truyện Tỳ vừa nghĩ đến cũng không khỏi bật cười. Cậu trước sau đều xem Trương Truyện Doanh là đứa bé dễ bị bắt nạt trong ký ức, lại quên mất hắn đã trưởng thành, lại thêm mấy năm nữa sẽ phải thành gia lập nghiệp. Nghĩ như vậy liền sảng khoái lên, cậu lên tiếng nói: “Được, vậy hôm nay hai anh em mình sẽ giống như hai người đàn ông với nhau, uống vài chén cho thật đã.”

Trương Truyện Doanh cười đáp một tiếng, tỉ mỉ chọn bình rượu ngon, sau đó đồ nhắm rượu được mang lên hết, mọi người liền bắt đầu khai tiệc.

Một bữa cơm ăn thật ngon miệng, món ăn ăn ngon, rượu cũng uống tốt, hai đứa nhỏ ăn đến mức cái bụng tròn vo mới ngừng, còn lại anh em lại tán gẫu thiên nam địa bắc, một bên trò chuyện một bên uống, lúc muốn rót thêm rượu mới phát hiện chai rượu không biết lúc nào đã hết rồi.

Thời khắc mấu chốt không còn rượu, thật mất hứng! Trương Truyện Doanh quơ quơ cái chai, lập tức kêu lên: “Nhân viên phục vụ, lấy thêm một chai!”

Trương Truyện Tỳ còn có chút lo lắng, ây một tiếng muốn ngăn cản hắn, “Được rồi…” Mà Trương Truyện Doanh cũng không nghe theo. “Lần đầu cùng anh uống rượu, phải uống cho đã!”

Trương Truyện Tỳ cười nhạo nói: “Tiểu tử, muốn chuốc say anh hay sao?”

Trương Truyện Doanh nhẹ nhàng nở nụ cười, không nói gì.

Hết thảy đàn ông ở trên bàn rượu đều có chút ý đồ xấu, ước gì người khác toàn bộ uống gục, còn mình thì tiếu ngạo quần hùng. Trương Truyện Tỳ mặc dù biết Trương Truyện Doanh hơn nửa cũng có loại tâm tư đấu rượu này, nhưng cậu lại hoàn toàn không coi đây là chuyện đáng kể. Nói thật, tửu lượng của em trai có chút nằm ngoài sự dự liệu của cậu, còn có thể uống thật nhiều, cũng không biết rèn luyện ở chỗ nào, bởi vậy cậu cũng mang một chút ý tứ không chịu thua, uống thì uống chứ, xem ai nằm sấp xuống trước!

Rất nhanh chai thứ hai cũng thấy đáy, Trương Truyện Tỳ có chút không chịu nổi. Rượu này uống vào có tác dụng chậm, vừa nãy không cảm thấy, đến bây giờ uy lực của nó mới tản mát ra.

Đầu óc choáng váng mà nhìn Trương Truyện Doanh một cái, cậu thấy hắn vẫn không hề say, ngoại trừ lúc nói chuyện trong miệng dẫn theo chút mùi rượu, còn trên mặt thế nhưng một chút sắc đỏ cũng không hiện ra, xem ra hắn vẫn chưa say. Trương Truyện Tỳ lần này phải chịu thua rồi, dù sao em trai cũng trẻ hơn cậu, thân thể cũng tốt hơn, lúc Trương Truyện Doanh còn muốn gọi thêm rượu, cậu liền cười lắc lắc tay, chịu thua.

“Không uống, uống thêm sẽ say thật…”

Trương Truyện Doanh cười nói: “Sao vậy, em còn chưa từng thấy bộ dáng uống say của anh mà…”

“Tiểu tử thối, muốn nhìn anh say khướt?” Trương Truyện Tỳ cười mắng hắn, cậu thấy cảm giác say ngày càng nhiều, mặt hồng như hoa đào, không tự chủ liền toát ra một loại cảm giác thu hút người khác khó giải thích được, Hô hấp của Trương Truyện Doanh không khỏi cứng lại. Chỉ tiếc Trương Truyện Tỳ rất nhanh liền mở to mắt, miễn cưỡng cười nói: “Đừng uống nữa, ngày mai em phải ngồi máy bay, đừng để ngủ quên.”

Họ thanh toán rồi rời khỏi nhà hàng, Trương Truyện Tỳ thân thể đã có chút choáng váng, gió đêm thổi vào mặt cậu ngày càng mạnh, cậu ngồi vào xe cũng có chút mệt rã rời.

Trương Truyện Doanh thấy mí mắt cậu sắp dính vào nhau liền rất săn sóc nói: “Ạn, nếu không anh ngủ một lát, chờ đến nơi em gọi anh.”

Đề nghị này rất hợp tâm ý cậu, Trương Truyện Tỳ mơ hồ gật đầu, “Được, anh chợp mắt một hồi…” Nói xong cậu thả lỏng mà dựa vào ghế ngồi, rất nhanh liền theo nhịp điệu đong đưa của xe mà ngủ.

Giấc ngủ này cũng không biết ngủ bao lâu, lúc tỉnh lại cậu chỉ cảm thấy quanh thân nóng nực, cổ họng khô rát khó giải thích được, vô cùng muốn uống nước.

Cậu theo thói quen lục lọi trên tủ đầu giường một phen nhưng không tìm thấy cốc của mình, Trương Truyện Tỳ khát đến không chịu nổi, đành phải bò lên lảo đảo mà đi ra ngoài tìm nước, lúc bước tới cửa cũng không khỏi ngẩn ra, lúc này mới phát hiện nguyên lai đây không phải là phòng ngủ của mình.

Đây là… nơi nào?

Đánh giá hoàn cảnh bốn phía, Trương Truyện Tỳ có chút mơ hồ lắc lắc đầu.

Đây giống như một căn nhà trọ nhỏ, có phòng ngủ, có phòng khách, cạnh ghế sa lon cái một cái đèn bàn tản ra ánh sáng vàng, soi sáng một cánh cửa trên tường.

Trương Truyện Tỳ bước chân có chút bất ổn mà đi tới mở cửa ra, liền ngoài ý muốn chao ôi một tiếng.

Ngoài cửa lại có hai người đàn ông cao lớn vạm vỡ canh gác, nghe thấy phía sau có động tĩnh liền đều xoay người lại. Thấy hai người bọn họ trước tiên liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó mới rất khách khí hỏi: “Tỳ thiếu gia, có nhu cầu gì?”

Trương Truyện Tỳ sửng sốt một hồi mới nhận ra hai người này là thủ hạ của Trương Truyện Doanh, liền dùng cổ họng khàn khàn nói: “Nước…”

Hai người đều biết đây là di chứng sau khi say rượu của cậu, liền dìu cậu đi vào ngồi xuống, một người khác trực tiếp đi rót nước mang lại đây. Trương Truyện Tỳ lập tức nhận lấy, một hơi uống cạn, lại ra hiệu rót thêm một ly, sau khi uống hết mới cảm thấy cổ họng thư thái một ít, cũng có dư sức lực đến hỏi bọn họ vài câu.

“Đây là đâu… ?”

Hai người kia liền nhìn nhau, một người trong đó rất cẩn thận mà đáp: “Là khách sạn mà Doanh thiếu gia ngủ lại.”

Trương Truyện Tỳ hơi nhức đầu, xoa huyệt thái dương buồn ngủ nói: “Không phải đưa tôi về nhà sao, sao lại thành khách sạn… ?”

Người kia dừng một chút, trả lời: “Trên đường gặp kẹt xe, Doanh thiếu gia thấy ngài ngủ ngon quá nên mới bảo quay về khách sạn ngủ, hai vị tiểu thiếu gia cũng dàn xếp xong xuôi, ở cách vách, xin ngài yên tâm.”

Trương Truyện Tỳ gật gật đầu, cách một hồi bỗng nhiên mở mắt ra hỏi một câu: “Các người mới vừa rồi đứng ở cửa phòng tôi làm gì… ?”

Hai người kia liếc mắt nhìn nhau, “… Đêm nay nên hai chúng tôi trực đêm.”

Trương Truyện Tỳ hơi nhướng mày, chỉ thấy đây là học theo nhà giàu cần bảo tiêu gác đêm, không khỏi xì một tiếng, nói thầm nói: “Thời buổi gì mà còn làm cái quy củ này…” Cậu cảm giác cơn say vẫn chưa hết, buồn ngủ cực kì, liền ngáp một cái thuận miệng hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Người kia nhìn đồng hồ: “Ba giờ rưỡi… Thời gian còn sớm, ngài còn có thể quay về phòng ngủ một giấc.”

Trương Truyện Tỳ liền gật gật đầu, cảm thấy xác thực có thể ngủ thêm một giấc, nhưng cậu nhất thời liền mệt mỏi, chỉ muốn nằm luôn trên ghế salông. Hai người kia thấy cậu lười biếng nhắm mắt làm bộ dáng như muốn ngủ, liền khẽ thở ra một hơi, liếc mắt ra hiệu chuẩn bị lui ra.

Không ngờ mới vừa bước hai bước, ngoài cửa sổ liền ầm ầm ầm vang lên tiếng sấm rền liên tiếp, trong đêm khuya nghe như một trận chiến lớn. Hai người kia theo bản năng mà dừng bước chân lại, lúc định lui ra, Trương Truyện Tỳ cũng đã mở mắt, thần sắc có chút kinh ngạc nói: “Chờ đã.”

Hai người kia không biết phải phản ứng như thế nào, đành phải kiên trì đứng lại.

“… Ngài còn có cái gì muốn dặn dò?”

Trương Truyện Tỳ lại không dặn dò gì, chỉ không nói lời nào, chậm rãi đứng lên, đi tới trước cửa sổ.

Nơi này không biết là tầng bao nhiêu của khách sạn, chỉ biết rất cao, nhà cao tầng chung quanh cũng không ngăn nổi tầm mắt cậu, giờ khắc này đứng ở phía trước cửa sổ vừa nhìn, chỉ cảm thấy bên ngoài bầu trời đen nhánh, tầng mây bên trong lại có sấm vang chớp giật, tựa hồ như đang chất chứa một hồi bão táp lớn trước nay chưa từng có.

Cậu không chớp mắt nhìn chăm chú vào bầu trời ngoài cửa sổ, cơn buồn ngủ của Trương Truyện Tỳ không biết lúc nào đã tiêu tan gần hết. Cậu quay đầu lại, thần sắc có chút kỳ dị.

“Truyện Doanh ở chỗ nào?”

Hai người kia liếc mắt nhìn nhau, trong tay đều đổ mồ hôi lạnh. Trương Truyện Doanh kia mặt lạnh tâm lãnh đương nhiên không dễ hầu hạ, còn Trương Truyện Tỳ này thế nhưng cũng là một chủ nhân không dễ gạt gẫm.

Trương Truyện Tỳ thấy hai người họ không đáp, lần thứ hai nhìn lên bầu trời, câu hỏi càng ngày càng ác liệt: “Nó đã làm gì?!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.