Vụ Đô Dạ Thoại

Chương 9: Chương 9




CHƯƠNG 9:

Bốn giờ chiều, cửa trường học mở ra, đám học sinh vừa tan học ùa ra như thủy triều, tiếng gọi nhau ồn ào, tiếng cười đùa chạy nhảy, người người nhốn nháo, chen chúc vô cùng.

Hạ Tiểu Niên cùng Trương Truyện Bích tay cầm tay mất công tốn sức mà chui ra từ trong đám người, hai bé là hai học sinh duy nhất của trường tiểu học không có phụ huynh đưa đón, anh trai của Trương Truyện Bích phải bận rộn lo kiếm tiền nuôi nhóc, mà Hạ Tiểu Niên đây, thì lại là vì hai người giám hộ căn bản không hề có khái niệm đưa đón con trẻ, nhiều lắm chỉ là nhắc nhở bé đi đường phải biết cẩn thận mà thôi. Bất quá cũng may nhờ như vậy, hai đứa nhỏ mỗi ngày trên đường tan học về khỏi nói có bao nhiêu vui vẻ, cậu có tiền mời tớ ăn đồ ăn vặt, tớ có tiền cũng mời cậu ăn.

“Ngày hôm nay chúng ta hay là đi ăn thịt nướng xiên que đi.”

“Tớ không đi đâu, tớ muốn về nhà sớm.”

“A, vì sao?”

“Chú Xà đi về vùng mỏ rồi, tớ muốn về sớm một chút giúp chú tớ làm việc nhà.”

“Ừ, vậy thì thôi..”

Chia tay Trương Truyện Bích, Hạ Tiểu Niên đeo balo về nhà, vừa vào cửa liền nghe mùi cơm thơm phức. Chú Xà lúc đi vẫn không hề yên lòng, bé còn tưởng rằng chú mình cái gì cũng không biết làm, nhưng ít nhất thì chú ấy cũng biết làm cơm mà. Hạ Tiểu Niên trong lòng vui vẻ, vừa đổi giày một bên giương giọng kêu lên: “Chú ơi, con đã về rồi.”

Âm thanh Xà vương từ trong phòng bếp truyền tới: “Ừm. Trước tiên con đi làm bài tập đi, một hồi ăn cơm chú sẽ gọi.”

“Vâng ạ!” Hạ Tiểu Niên vui vẻ mà đi, trong phòng bếp Xà Vương đang đeo tạp dề, khá hài lòng với tác phẩm của mình.

Hừ, cũng không khó như tưởng tượng. Thiệt thòi lúc trước hắn còn nghiêm nghiêm túc túc cầm sách dạy nấu ăn định học theo, kết quả là bị mấy cái câu “Muối ăn 20 gram, một hai muỗng tiêu” triệt để làm cho hồ đồ, đơn giản ném sách tự do phát huy. Chưa từng ăn thịt lợn cũng đã gặp lợn chạy, đã ăn thức ăn trưởng lão làm lâu như vậy, hắn dựa vào trí nhớ mà phát huy còn không được sao?

Sau đó cơm nước được dọn lên bàn, ba món một canh, có thịt có chay, nhìn qua rất giống một bàn thức ăn bình thường. Hạ Tiểu Niên cầm đũa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy mong đợi, Xà vương rửa tay ngồi vào chỗ cũng cầm bát đũa lên, rất có vài phần kiêu ngạo, nói: “Nếm thử đi.”

“Ừm!” Đứa nhỏ không chờ được liền gắp một đũa rau trộn đậu ti mình thích ăn nhất, thức ăn vừa vào miệng, sắc mặt đột nhiên trở nên cổ quái.

“Làm sao vậy, ăn không ngon?”

Hắn nhướng mày hỏi như vậy, đứa nhỏ nào dám nói thật, đành phải rất miễn cưỡng rất cố gắng nuốt xuống, nhỏ giọng nói: “So với món chú Xà làm… hình như không giống nhau lắm…”

Không giống nhau, chỗ nào không giống nhau?

Xà vương bán tín bán nghi tự mình ăn một đũa, lông mày nhất thời cũng nhíu lại.

Có phải là thiếu bước nào không, tại sao trưởng lão làm được mỹ vị như vậy, hắn lại làm ra mùi vị kì quái thế này? Miệng đầy mùi vị kì quái, cảm giác giống như đang ăn đồ sống…

Bất động thanh sắc đem mâm thức ăn di chuyển sang một chút: “Ăn cái khác.”

“… Vâng.”

Thế nhưng món khác vẫn có vấn đề: Bông cải xanh quá cứng, miếng thịt lại quá dai, hai người không thể làm gì khác hơn là yên lặng lấy canh chan với cơm mà ăn, một bữa cơm ăn xong, Xà vương mặt không hề có cảm xúc, còn bạn nhỏ Hạ Tiểu Niên buổi tối hôm đó liền bắt đầu đau bụng, ngày hôm sau đi học sắc mặt tái nhợt, trông thật đáng thương.

Trưởng lão đi ba ngày, chiếc cằm tròn của Hạ Tiểu Niên dần hóp lại. Bạn tốt Trương Truyện Bích nhìn thấy lo lắng không thôi, nói: “Đi đến nhà tớ ăn cơm đi. Không phải tớ nấu đâu, anh tớ nấu ngon lắm! Ngày hôm nay anh ấy còn nói sẽ làm sườn xào chua ngọt cho tớ ăn.”

Sườn xào chua ngọt… Hạ Tiểu Niên âm thầm nuốt ngụm nước miếng, nỗ lực cứng rắn chống đỡ: “Như vậy sao được… Tớ không thể bỏ chú tớ lại.” Nói xong bé liền quyết tâm, đeo balo nhỏ lẹp xẹp đi về nhà.

Tiểu quỷ Trương Truyện Bích này bình thường không có chuyện liền muốn tìm chút chuyện để làm, huống hồ lần này còn quan hệ đến bạn tốt Hạ Tiểu Niên? Vì vậy nhóc liền lập tức có suy nghĩ khác——

Trương Truyện Tỳ mặc dù là một người tham tiền, nhưng cậu vẫn rất chú ý chuyện ăn uống của em trai mình, cậu rất sợ em trai sẽ bị thiếu dinh dưỡng. Đặc biệt là khoảng thời gian này Trương Truyện Bích biểu hiện rất tốt, thật biết điều, đây cũng coi như khen ngợi nhóc một chút.

Vì vậy hôm nay Trương Truyện Tỳ dụng tâm làm sườn xào chua ngọt, cải xanh xào, canh rong biển, cơ hồ mọi thứ đều là những món em trai thích, Trương Truyện Bích vừa ngồi vào bàn đã ra sức ăn như vũ bão, ăn xong rồi lại còn xung phong nhận việc: “Anh, em sẽ rửa chén, anh cứ nghỉ ngơi đi!”

“Hả?” Trương Truyện Tỳ hơi ngoài ý muốn, ngày hôm nay mặt trời mọc từ hướng tây sao.

Ngoài việc cảm thấy bất ngờ, cậu còn cảm thấy áy náy, hiếm thấy em trai biết gánh vác việc nhà, Trương Truyện Tỳ cũng cảm thấy vô cùng cảm động. “Được rồi, vậy em rửa đi, nhưng đừng có đập bể đồ đó.”

“Biết rồi biết rồi.” Trương Truyện Bích có ý muốn đuổi cậu ra ngoài nghỉ ngơi, Trương Truyện Tỳ đương nhiên không thật sự đi nghỉ, mùa đông giá rét có rất nhiều người già phát bệnh, cho nên mùa đông cũng là mùa mà nghề này của cậu phát đạt nhất, cậu muốn dành thời gian kiếm tiền nha, cho nên tốt nhất là lúc này đi làm một ít vòng hoa.

Trương Truyện Tỳ ở bên ngoài, vừa làm vòng hoa vừa chú ý động tĩnh trong phòng bếp, cậu nghĩ nếu như bên trong truyền đến một vài tiếng vỡ đồ cũng sẽ không quá bất ngờ. Mà kỳ quái, bình thường tiểu tử thúi thích động tay động chân ngày hôm nay cư nhiên đặc biệt cẩn thận, đợi mãi mà chẳng nghe âm thanh vỡ đồ nào, chẳng lẽ thực sự là lớn rồi nên biết làm việc nhà?

Rất nhanh Trương Truyện Bích liền chui ra.

“Anh, tắm xong rồi, em đi ra ngoài tìm Tiểu Niên chơi nha!”

“Hầy, em làm bài tập xong chưa?”

Lúc Trương Truyện Tỳ hỏi ra một chữ cuối cùng cũng là lúc Trương Truyện Bích đã chạy thật xa, chỉ nghe được nhóc xa xa đáp câu: “Làm xong rồi——” liền không thấy bóng người.

“Chỉ biết chơi!” Trương Truyện Tỳ hận rèn sắt không thành thép nói thầm một câu, suy nghĩ một chút vẫn không thấy yên tâm, liền ngưng lại công việc đang làm mà tiến vào nhà bếp kiểm tra, vừa nhìn thấy cậu liền ngây ngẩn cả người:

Rõ ràng cậu đã làm phần thức ăn cho cả hai ngày, tại sao bây giờ mấy đĩa thức ăn đều hết sạch ?!

Lại nói đến chuyện Trương Truyện Bích một hơi chạy đến dưới lầu nhà Hạ Tiểu Niên, hắng giọng xong liền gọi: “Tiểu Niên! Hạ Tiểu Niên!!”

Hạ Tiểu Niên nghe tiếng nhóc liền mở cửa sổ ra, nhón chân nhìn xuống Trương Truyện Bích đang đứng phía dưới lầu cười toe toét.

“Nha.” Hạ Tiểu Niên bận bịu quay đầu bạch bạch bạch chạy xuống, “Cậu sao lại đến tìm tớ chơi sớm vậy, tớ còn chưa ăn cơm nữa.”

Trương Truyện Bích khà khà vui vẻ: “Vậy thì vừa kịp nha.” Nói xong nhóc liền đưa ra mấy cái túi nilong đang cầm: “Cho cậu!”

Hạ Tiểu Niên định thần nhìn lại, đôi mắt liền không dời đi được.

Nước canh bên trong túi kia, mới nhìn không biết cụ thể là món gì, nhưng bé có thể nghe thấy được mùi thơm nức mũi. Đã mấy ngày rồi không được nghe thấy mùi thức ăn mê hoặc đến như vậy, muốn nhịn xuống ngụm nước bọt thật sự là quá khó… Vì vậy Hạ Tiểu Niên liền ực một tiếng, nuốt thật lớn một ngụm nước bọt.

Trương Truyện Bích nhìn thấy dáng dấp bé như vậy liền biết Tiểu Niên muốn ăn vô cùng, trong lòng càng thêm đắc ý, nửa kiêu ngạo nửa tranh công mà cười nói: “Anh của tớ làm, tớ ăn một nửa, phần này cho cậu!”

Hạ Tiểu Niên dù sao vẫn còn nhỏ, không hiểu được đạo lí khách sáo, bé vào lúc này chỉ cảm thấy món ăn rất thơm, rất muốn ăn, bất quá cũng may bé còn cố kỵ chú Vương của mình, tư tưởng giãy giụa một hồi liền lôi kéo tay của Trương Truyện Bích, kéo nhóc đồng thời chạy lên lầu.

Trong phòng bếp Xà vương đang nén giận phân cao thấp cùng một con cá chết. Lật tung cả quyển sách dạy nấu nướng, hắn nhìn thấy món ăn này đơn nhất, chỉ cần bỏ muối chưng lên là xong, nhưng vì sao trước khi chưng còn phải mổ cá rồi đánh vảy?! Loài rắn bọn họ từ trước tới nay đâu có cần phức tạp như vậy, đều là ngoác miệng ra trực tiếp nuốt có được không?!

“Chú ơi! Bạn học con đến!” Hạ Tiểu Niên kéo Trương Truyện Bích chạy đến cửa phòng bếp, kích động báo cáo. Xà vương đang khó chịu, quay đầu lại mang theo vẻ mặt không hề hiền lành chút nào, Hạ Tiểu Niên cư nhiên không bị hắn doạ lui, lấy dũng khí tiếp tục báo cáo: “Cậu ấy còn mang theo thức ăn anh của cậu ấy làm!”

Anh của đứa nhóc này? Làm món ăn?

Xà vương tầm mắt chuyển qua trên người Trương Truyện Bích, thần sắc dao động một chút. Mà hai đứa nhỏ cũng rất lanh lợi, luống cuống tay chân mở túi ra, Hạ Tiểu Niên gắp lên một miếng xương sườn, tiểu tâm dực dực đưa đến trước mặt Xà vương: “Chú ơi, nếm thử…”

Xương sườn màu sắc đỏ sậm, tươi mới thơm nức mũi, mặt trên còn có đường óng ánh, nhìn qua thật sự rất hấp dẫn. Xà vương nhìn chằm chằm như vậy hai giây đồng hồ, miệng liền há ra, ăn.

Động tác này như một tín hiệu, hai đứa nhỏ đều cao hứng thở phào nhẹ nhõm, sau đó liền bắt đầu cực kỳ tích cực lấy đĩa đem món ăn đổ ra, sau đó chạy vào cầm chén đũa ra bới cơm. Xà vương trong miệng nhai xương sườn, nhìn hai đứa nhỏ đang sung sướng chạy ra ngoài, liếc nhìn đến con cá chết đang nằm trên thớt, nghĩ thầm, quyết định từ bỏ, trước tiên cứ ăn cái đã…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.