Vú Em Siêu Cấp Tướng Công Thật Hung Mãnh

Chương 106: Chương 106: Đông Phương cái gì đó bất bại là ta




10 Ban đêm, phủ Tướng quân.

Hướng Tiểu Vãn đau khổ nằm lỳ ở trên giường, mặt rối rắm: “Trời ơi, giết ta đi...”

Hải nhi vừa đi vào bên trong, nhìn thấy Hướng Tiểu Vãn buồn bã, không khỏi ngẩn ra: “Vãn nhi tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?”

Hướng Tiểu Vãn vô lực khoát tay: “Còn sao nữa, nhìn ta như vậy liền đoán được.” Ngoại trừ bị Độc Cô Diễm biến thái hung hăng ép làm việc đó thì còn có thể thế nào.

Hải nhi thấy thế, bụm miệng cười, bả vai run rẩy, thỉnh thoảng phát ra âm thanh nho nhỏ.

Hướng Tiểu Vãn bất mãn liếc mắt: “Hải nhi, muội muốn cười thì cười đi, đừng có lén lén lút lút giống như kẻ trộm vậy.”

“Hắc hắc hắc hắc...Vãn nhi tỷ tỷ, dáng vẻ của tỷ bây giờ thật đáng yêu.”

Hướng Tiểu Vãn nhướng mày: “Dễ thương? Dễ thương đến mức để người khác ôm bụng cười to?”

“Được, muội không cười, muội không cười.”

Im lặng một hồi, Hướng Tiểu Vãn cố gắng bước xuống giường. Hai chân vừa chạm đất liền mềm nhũn.

“Ai da...”

Độc Cô Diễm, đồ con sâu đáng chết, đòi hỏi vô độ đến mức đấy, cho nên bây giờ đôi chân của nàng không thể cử động được. Ô ô, ngươi là người xấu, buổi tối còn dám tới đây, ta phải cắt đứt cái thứ đồ chơi kia của ngươi.

“Vãn nhi tỷ tỷ, tỷ dùng sức như vậy không thấy đau sao?” Hải nhi lẳng lặng nhìn chằm chằm hai tay Hướng Tiểu Vãn nắm chặt vào nhau, dùng sức nắm, giống như muốn chảy máu.

Hướng Tiểu Vãn sửng sốt, cúi đầu nhìn.

“A...Đau chết ta...” Giơ hai tay lên, liều mạng dùng sức thổi.

Hải nhi thấy vậy, bất đắc dĩ lắc đầu than thở. Vãn nhi tỷ tỷ, tỷ thật hết thuốc chữa.

“Ai ai ai, Hải nhi, muội muốn đi đâu?” Không nên như vậy chứ, hai chân ta nhũn ra, hai tay lại bị thương, sao lại có thể rời đi? Chẳng lẽ không hiểu được trong thời gian này, tâm linh yếu ớt của nàng cần được an ủi sao?

Hải nhi quay đầu lại, cười ngọt ngào với Hướng Tiểu Vãn: “Vãn nhi tỷ tỷ, muội muốn đi đưa rượu cho Thanh đại ca. Tốt nhất là tỷ nên nghỉ ngơi đi.”

Hướng Tiểu Vãn nhìn Hải nhi rời đi, bất đắc dĩ thở dài: “Trọng sắc khinh chủ, quả thật nô tài đều là một lũ phản đồ. Phản đồ.”

“Phản đồ? Cái gì phản đồ?” Độc Cô Sương nghênh ngang đi vào, hai tròng mắt đảo quanh, liếc nhìn thấy Hướng Tiểu Vãn tóc tai bù xù, thê thảm, không khỏi thét chói tai: “Ôi mẹ ơi, nhũ mẫu, sao người lại biến thành thế này.”

Hướng Tiểu Vãn không còn khí lực bồi Độc Cô Sương, vô lực nằm ở trên giường, giống như tử thi: “Người này đã chết, xin chớ lại gần.”

Độc Cô Sương cười khì một tiếng, đôi chân ngắn chạy vội qua, dùng tay chọc chọc mặt Hướng Tiểu Vãn: “A, nhũ mẫu, trước khi người chết thì cũng nên đem bản “Hủ nũ thiên hạ” đưa cho con trước chứ. Đừng mang theo về địa phủ, lãng phí.”

Hướng Tiểu Vãn mở mắt phải, khẽ đảo, tùy ý nói: “Đốt rồi.”

Độc Cô sương ôm ngực thét chói tai: “Đốt? Người, người nói là người đốt ‘Hủ nữ thiên hạ’?”

Hướng Tiểu Vãn gật đầu: “Đốt rồi. Hết thảy đều là hoa cúc hôm qua, nhiều loài hoa rực rỡ hơn nữa cuối cùng cũng không chống đỡ được năm tháng dài dằng dặc, đốt tốt, đốt hết, đốt không còn chút gì, không còn gì cả.”

Độc Cô Sương giận điên cuồng, tay đang ôm ngực đột nhiên vươn ra, chỉ vào Hướng Tiểu Vãn: “Người, người, tại sao người có thể làm như vậy? Rõ ràng là người đầu độc đứa bé, giết hại kẻ yếu, người...”

Độc Cô Sương nổi đóa nói không còn rõ ràng.

Hướng Tiểu Vãn cầm ngón tay của bé, vỗ trán bé một cái: “Người... người cái gì, con đã thành tinh rồi, còn là trẻ con sao? Còn yếu ớt sao? Ta khinh.”

Độc Cô Sương đỏ mặt, đôi mắt oán niệm vô cùng nhìn chằm chằm Hướng Tiểu Vãn, tự đấm vào ngực, quát đến tê tâm liệt phế: “Nhũ mẫu, người phát rồ rồi, lòng lang dạ sói, bị thiên lôi đánh, người không xứng làm phụ nữ, người là đang mạnh mẽ giày xéo tư tưởng yếu ớt của con, người, người không xứng là nhũ mẫu, người chỉ xứng làm bại hoại của xã hội, “hủ nữ thiên hạ” của con.”

Hướng Tiểu Vãn kinh hãi, thét chói tai: “Trời ạ, ta nói Sương nhi này, con không cần biểu hiện kích động như thế, nhũ mẫu chỉ nói giỡn thôi, hắc hắc.” Mắt thấy Độc Cô Sương điên cuồng huy động bàn tay nhỏ bé hướng nàng đòi mạng. Hướng Tiểu Vãn lau mồ hôi lạnh, cật lực làm cho trên mặt mình xuất hiện một nụ cười: “Bình tĩnh, bình tĩnh đi.”

“Bình tĩnh cái cọng lông, con muốn liều mạng với người. Là rồng đều có nghịch lân, Độc Cô Sương con bị người hung hăng chà đạp, lại dám kêu con bình tĩnh, không liều mạng với người, thề không làm người.”

“Ai da...”

Oanh

Hướng Tiểu Vãn bị đẩy xuống giường, đau đến mức phải kêu to: “Có thích khách, cứu mạng, mạng người quan trọng...”

Thanh âm này vừa bay ra, bóng trắng mới lẻn vào Thanh Thủy cư lập tức dừng bước.

Ánh trăng lạnh lùng bao trùm mặt đất, bóng dáng người nọ lộ dần dưới ánh trăng, chắc là một bạch y nữ tử, bạch y bay trong gió, mang hàm ý.

Mặt nạ màu trắng hạ xuống, nữ nhân hơi nhíu mày: “Quả nhiên phủ tướng quân có bản lãnh, ta vừa mới bước vào liền phát hiện ra bóng dáng của ta, Tiểu Long Nữ ta vốn cảm thấy ngươi chết thật không có mặt mũi, xem ra hôm nay, ngươi chết rất đáng giá. Không ngờ tới, phủ tướng quân có người có bản lĩnh cao như thế, nơi đây không nên ở quá lâu, ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, trốn thôi.”

Bạch y nữ tử này chính là do Vô Sinh cốc phái tới, Thiên Tuyết, lẻn vào phủ tướng quân, để tìm thi thể của Bạch Linh, mang về Vô Sinh cốc.

Nàng vốn cho rằng dựa vào khinh công tuyệt thế vô song của mình, ra vào phủ tướng quân đơn giản dễ dàng, lại không nghĩ rằng vừa bước vào Thanh Thủy cư đã bị phát hiện.

Quả nhiên là giang hồ đông đúc.

Cùng lúc ấy, ở một vườn hoa an tĩnh trong phủ tướng quân, cách Thanh Thủy cư một khoảng ngắn, cho nên tiếng thét mới vừa rồi của Hướng Tiểu Vãn cũng nghe được.

Một gã người áo đen vùa mới tránh khỏi một tầng thị vệ, nghiêng người, nằm trên mặt đất, đang chuẩn bị di chuyển lẻn vào Thanh Thủy cư, lại vừa đúng lúc nghe tiếng thét chói tai.

“Hừ, đại gia ta vừa mới mạo hiểm tránh qua được những tên thị vệ kia đã bị phát hiện, cái phủ tướng quân này, thật sự là nhân tài khắp nơi mà, không được, ta phải mau chóng rời đi, nếu không mạng nhỏ mất chắc.”

Vèo...

Người áo đen thi triển khinh công, liều mạng phóng ra ngoài phủ tướng quân.

Đêm, an tĩnh trở lại, bên trong phủ tướng quân như thường lệ, không có ai chú ý đến việc hai võ lâm cao thủ bị tiếng cười giỡn của Hướng Tiểu Vãn hù cho bỏ chạy.

Thị vệ vẫn tuần tra nghiêm ngặt, còn Độc Cô Diễm ở Túc Nhiên cư, bên trong còn có Thiên địa mười ba huyền, bởi vì quá mức chuyên tâm nghiên cứu chiến lược cũng không có để ý mọi chuyện.

Bên trong Thanh Thủy cư, gian phòng Hướng Tiểu Vãn.

Độc Cô Sương đang cẩm quyển “Hủ nữ thiên hạ” đã chờ đợi từ lâu, giận dỗi nhìn Hướng Tiểu Vãn một cái: “Nhũ mẫu, người thật đáng ghét nha, lại dám gạt con là đã đốt rồi, hại người ta thật đau lòng.”

Nói xong, không thèm nhìn Hướng Tiểu Vãn một cái, đôi mắt sáng bừng lập tức đảo qua lia lịa “Hủ nữ thiên hạ”, tập trung tinh thần hết mức.

Hướng Tiểu Vãn đau khổ bò dậy từ dưới đất, phủi phủi bụi trên người. Ngay lúc này, nàng thật thấm thía một câu nói, làm điều ác thì không thể sống tốt.

“Độc Cô Sương, có người như vậy sao, tới đây đỡ nhũ mẫu đi.” Hừ, có sách liền bỏ rơi nàng, thật là qua sông rút ván mà.

Ánh mắt Độc Cô sương không rời khỏi trang sách, chỉ nói qua cho có lệ: “Nhũ mẫu không phải chỉ là đứng lên sao, sao phải nhờ con đỡ?” Hừ, cũng không phải là không có tay chân, có lý gì lại để một nữ tử năm tuổi như bé đỡ?

Oa, sách này thật đẹp mắt, ta thích, tư thế này, đơn giản là kinh điển, còn có, ánh mắt lạnh lùng kia, thật là câu hồn nha, chậc chậc, thân thể mềm mại kia, thật là xinh đẹp.

Độc Cô sương vừa nhìn vừa há miệng cười hắc hắc.

“Ai da, nhìn xem đứa nhỏ này biến thành dạng gì rồi.” Hướng Tiểu Vãn liếc nhìn vẻ mặt như thú đói thấy thịt của Độc Cô Sương, không khỏi run lên. Nàng run rẩy dùng chân dịch chuyển đến, đoạt lấy cuốn sách của Độc Cô Sương: “Sương nhi, con còn nhỏ, chờ con trưởng thành nhũ mẫu sẽ cho con xem.”

Bị giành sách, hai mắt Độc Cô Sương bừng bừng lửa giận: “Hừ, Nhũ mẫu đưa cho con.”

“Sương nhi, nhũ mẫu hỏi con, sách này như thế nào?” Hướng Tiểu Vãn lại gần Độc Cô Sương, ánh mắt như kẻ trộm đang chuẩn bị làm gì đó.

“Nhũ mẫu, đừng có thu ánh mắt lại.” Độc Cô Sương liếc mắt, đưa tay đoạt sách, lại bị Hướng Tiểu Vãn nhanh nhẹn tránh ra. Thấy kế giành trộm sách thất bại, Độc Cô Sương không thể làm gì khác hơn là làm điều thứ hai: “Nói nhảm, sách này đương nhiên tốt, không tốt con sẽ giành sao? Nhũ mẫu, người cho con nhìn một chút thôi, con đảm bảo sau này mọi chuyện sẽ nghe lời người nói, tuyệt đối phục tùng vô điều kiện.”

Hướng Tiểu Vãn cười hắc hắc, thần bí nói bên tai Độc Cô Sương: “Thực không dám giấu diếm, sách này do nhũ mẫu viết.”

Oanh

Đầu óc Độc Cô Sương muốn nổ tung.

“Hả, nhũ mẫu, người nói cái gì?” Sách này là do người viết? Người làm như con thật sự chỉ có năm tuổi, muốn gạt con, người còn non lắm.

Hướng Tiểu Vãn vỗ về khuôn mặt đang ngây ra của Độc Cô sương, cười thoải mái, cầm lấy “Hủ nữ thiên hạ”, chỉ vào tác giả nổi tiếng: “Sương nhi, con đọc thử xem, tác giả tên gì?”

Hừ, khinh nàng không biết chữ à? Rõ ràng là tên tác giả kia không phải là tên nhũ mẫu. Độc Cô sương liếc mắt, lẩm bẩm nói: “Đông Phương Bất Bại.”

Tên tác giả kia, rõ ràng gọi là Đông Phương Bất Bại, nhũ mẫu là kẻ lỗ mãng ít khi giả mạo người ta, với trí nhớ của người, làm sao có thể viết ra những cảnh tượng hào hùng, sao có thể vẻ những bức tranh kia, rõ ràng là do thiên tài làm.

“Bingo...” Hướng Tiểu Vãn khép sách lại, gõ đầu Độc Cô Sương một cái: “Sương nhi đọc vô cùng tốt, Đông Phương Bất Bại chính là ta, ta chính là Đông Phương Bất Bại.”

Ở cổ đại này, sao không thể thành thạo một nghề được, người mà nàng chuyển kiếp lúc này không giống như tiểu thuyết rầm rầm, nhưng nàng cũng không phải là ngồi không, sau này nếu như không làm gì được nữa, liền đổi nghề viết tiểu thuyết ở cổ đại, hahaha chắc chắn sẽ vang danh thiên hạ, chấn động giang hồ.

Độc Cô sương kinh ngạc nhìn Hướng Tiểu Vãn, trong lòng tính toán. Nhìn dáng vẻ của nhũ mẫu, chẳng lẽ quyển sách này thật sự là do người viết?

“Nhũ mẫu, người có chứng cứ gì chứng minh người chính là đông Phương Bất Bại?”

“Chứng cớ?”

“Không sai, chứng cớ, không có chứng cớ, không cần nói nữa.” Độc Cô Sương làm mặt lạnh nói.

“Được rồi, đã như vậy thì đừng có trách ta.” Hai tròng mắt Hướng Tiểu Vãn chợt lóe, thân thể giật một cái, nhìn Độc Cô Sương cất giọng nói: “Sương nhi, chuẩn bị văn phòng tứ bảo (bút, nghiên, giấy, mực)...”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.