Vú Em Siêu Cấp Tướng Công Thật Hung Mãnh

Chương 121: Chương 121: Hồn hoa




Chạy một hồi lâu, Hướng Tiểu Vãn phát hiện phía sau không có người áo đen theo tới, mới yên tâm dừng lại lấy hơi.

Nhưng trong khoảnh khắc thở gấp, đột nhiên có người vỗ một cái ở sau lưng nàng.

Hướng Tiểu Vãn bị doạ sợ, hét rầm lên.

“Phu nhân đừng sợ, là ta.”

Quay đầu lại, thấy Huyền Thanh mặt hối tiếc đứng ở nơi đó, ngượng ngùng gãi gãi đầu, phía sau hắn, mười hai tên ám vệ áo đen xếp hàng, trong đó có một tên chính là Huyền Mộc.

Thiên Địa Thập Tam Huyền? Đây chính là...

Thiên Địa Thập Tam Huyền không phải là rất lợi hại sao, mới vừa rồi lại làm lạc mất các nàng.

Huyền Thanh nhìn vẻ hoài nghi trên mặt Hướng Tiểu Vãn, sắc mặt càng thêm ngượng ngùng đỏ lên. “Phu... phu nhân xin thứ tội, mới vừa rồi đám người thuộc hạ bị người ngăn lại nửa đường, triển khai một cuộc chém giết kịch liệt, rồi thuộc hạ nghĩ đến phu nhân, liền vội vàng chạy đến. Phu nhân, ngài và năm vị thiếu gia tiểu thư không có sao chứ?”

Hướng Tiểu Vãn còn chưa kịp nói chuyện, Độc Cô Sương liền giành nói: “Ta nói đại thúc, người trở lại trễ chút nữa thôi, chúng ta liền biến thành tương thịt băm.”

Huyền Thanh cùng với Thiên Địa Thập Tam Huyền khác vừa nghe, thần sắc trên mặt ngưng trọng, bất quá vì không để cho Hướng Tiểu Vãn và Độc Cô Sương lo lắng, bọn họ bình tĩnh gật đầu.

“Thuộc hạ tới chậm, khiến phu nhân tiểu thư bị sợ hãi, bây giờ thuộc hạ hộ tống phu nhân tiểu thư trở về phủ.”

“Đợi chút, các ngươi không nhìn thấy bốn vị thiếu gia khác sao?” Hướng Tiểu Vãn cau mày lo lắng lên tiếng.

Huyền Thanh vừa nghe, thầm kêu không ổn. “Phu nhân, xin ngài yên tâm, bây giờ chúng ta sẽ tìm bốn vị thiếu gia trở về.”

“Các ngươi phái ba người đưa Sương nhi về phủ tướng quân đi, những người khác, cùng ta đi tìm bốn vị thiếu gia.”

“Dạ, phu nhân.”

Huyền Mộc và hai vị Thập Tam Huyền mang theo Sương nhi về phủ tướng quân, Huyền Thanh cùng với thành viên khác thì cùng Hướng Tiểu Vãn chia nhau đi tìm đám Độc Cô Ly.

Tại một chỗ yên tĩnh hoang vắng trong viện, bốn người Độc Cô Ly chạy trốn tới nơi này.

Độc Cô Phi liếc quanh cái viện hoang tàn này, cảm giác nơi này như có chút cảm giác quỷ dị, cậu lôi kéo Độc Cô Ly đi ở đằng trước, cau mày nói: “Lão Đại, huynh nhất định phải núp ở cái chỗ này sao? Nó trông là lạ.”

Độc Cô Ly quay đầu lại, vỗ Độc Cô Phi một cái, làm như an ủi. “Lão Tam đệ yên tâm, người của phụ thân rất nhanh sẽ tìm được chúng ta, bây giờ chúng ta phải làm chính là trốn, không bị người áo đen kia tìm được, chờ qua rồi, chúng ta liền an toàn.”

Thần sắc Độc Cô Phi vẫn có lo lắng, cậu vừa định nói cái gì, lại nghe Độc Cô Khuynh đứng ở bên cạnh một cây đại thụ, quay đầu lại hướng hắn hô: “Các huynh đệ mau tới đây xem, đây là cái gì?”

Ba người khác nghe được tiếng kêu của Độc Cô Khuynh, tò mò vội vàng chạy tới.

Chỉ thấy chỗ Độc Cô Khuynh chỉ, thậm chí có một vết phấn nước màu đỏ, ở trên chút phấn nước này, mọc một cây hoa quỷ dị, cây hoa kia không có lá, chỉ có một thân tròn trịa dài rộng, ở đỉnh cây, kết được một đoá hoa lớn bằng ngón tay.

“Cái này hình như là hoa.” Lão Đại nhìn chằm chằm thực vật quỷ dị kia nói.

“Đây là hoa gì, thật kỳ quái, tại hạ hái xuống xem một chút.” Độc Cô Phi đi qua, vươn tay muốn hái đoá hoa kia.

Đang lúc tay của cậu sắp đụng phải hoa, Độc Cô Hoa đột nhiên vươn tay, nặng nề đập vào tay Độc Cô Phi.

“Ai, ta nói Tiểu Ngũ, sao đệ phải đánh huynh.” Cậu đang muốn hái đoá hoa kia.

Độc Cô Ly và Độc Cô Khuynh cũng đều ngẩng đầu không hiểu nhìn về phía Độc Cô Hoa. Vẻ mặt Tiểu Ngũ giống như có cái gì không đúng. Giống như là biến thành một người khác vậy.

Độc Cô Hoa nhàn nhạt liếc ba người bọn họ một cái, bình tĩnh nói: “Hoa này có độc, không thể đụng vào.”

Cái gì? Có độc?

Lão Tam: “Ta nói Tiểu Ngũ, làm sao đệ biết hoa này có độc?” Kỳ quái, lấy hiểu rõ của cậu đối với tiểu thuyết võ hiệp, đối với giang hồ, không nhìn ra hoa này có độc gì cả.

Lão Nhị mặt ngưng trọng nhìn Tiểu Ngũ, chậm rãi mở miệng nói: “Tiểu Ngũ, đệ có phải có gì gạt chúng ta hay không, như vậy là không đúng, chúng ta là huynh đệ ruột có nạn cùng chịu, có phúc cùng hưởng, đúng không, lão Đại.”

Độc Cô Ly và Độc Cô Khuynh nhìn thẳng vào mắt, sau đó nặng nề gật đầu. “Không sai, chúng ta là huynh đệ ruột, có nạn cùng chịu, có phúc cùng hưởng, Tiểu Ngũ đệ rốt cuộc có bí mật gì, nói ra chúng ta cùng nhau giải quyết.”

Độc Cô Hoa nhìn ba người này thần sắc kiên định, đáy mắt có một đạo ánh tối chợt lóe rồi biến mất, cậu rũ mắt, giống như là đang cắt tỉa cái gì, lúc nâng lên, cậu bĩu môi liếc mắt.”Các huynh thật là dài dòng, trong sách không phải đều viết như vậy sao, trong thiên nhiên những cây hoa có dáng dấp càng đẹp, lại càng có độc, đây là một loại hấp dẫn trí mạng, các huynh lại cứ tới hỏi người ta, lớn hơn người ta đến mấy năm, các huynh sống vô dụng rồi.”

Ba tiểu quỷ bị Độc Cô Hoa rống đến sửng sốt, trên mặt phẫn nộ, ngượng ngùng cười nói: “Ai nói chúng ta không biết, chúng ta chẳng qua là thử đệ mà thôi.”

Ba người nói xong, run rẩy liếc nhìn đóa hoa, vội vàng lui về phía sau.

Độc Cô Hoa đứng ở cuối cùng, như có điều suy nghĩ nhìn hoa kia một cái. Thật ra thì, gốc hoa kia không có độc, mà là một loại kỳ hoa trăm năm khó gặp, gọi là hồn hoa. Hoa này chỉ sinh trưởng ở chỗ có ánh mặt trời đầy đủ nhất, chỗ có hoa này mọc, đúng lúc chỗ mặt trời chiếu xạ nhiều nhất cả Ngân Nguyệt vương triều, rất rõ ràng, đóa hồn hoa này là bị người dời đến đây, người này Độc Cô Hoa biết là ai, cũng biết hắn trồng hồn hoa có tác dụng gì.

Mới vừa rồi lão Tam muốn ngắt đóa hoa này, hắn ngăn cản, là vì không muốn phá hủy đoá hồn hoa người nọ khổ cực dời đến.

Độc Cô Hoa nhìn lại hồn hoa kia một cái, sau đó cất bước chạy về phía ba người kia.

Lão Đại lui thật là xa, sau đó mở miệng nói: “Chỗ này thậm chí có hoa độc, ta xem chúng ta hãy tìm nơi khác trốn đi.”

Lão Nhị như có suy nghĩ sâu xa liếc hoa kia một cái, đáp lại nói: “Như thế, cũng tốt.”

Lão Tam đồng ý nhất. “Tại hạ đã sớm nói viện này có vấn đề, tốt lắm, chúng ta nhanh đi thôi.”

Ba tiểu quỷ từ từ phủi đất rời khỏi viện, bọn họ chạy ra ngõ hẻm, thở dốc một hơi thật lớn.

Lão Đại: “Người áo đen sẽ không tìm được chúng ta chứ.”

Lão Nhị: “Khó nói lắm, người áo đen kia đột nhiên xuất hiện, đệ nghĩ mục tiêu tám chín phần mười là vì chúng ta.”

Lão Tam: “Lão... Ách nhị ca huynh đừng hù dọa người, tại hạ sợ hù doạ lắm.”

Đang lúc ba người nói thầm không dứt, ngõ hẻm vọt qua một mạt bóng trắng.

Ba tiểu quỷ nhìn bóng trắng lo lắng này, trên mặt cũng kích động vạn phần.

“Nhũ mẫu, đó là nhũ mẫu...”

“Nhũ mẫu, chúng con ở chỗ này, chúng con ở chỗ này...” Ba tiểu quỷ vung tay nhỏ bé, liều mạng hô to.

Hướng Tiểu Vãn đang lo lắng vừa nghe thanh âm ba tiểu quỷ thì chuyển thành vui mừng, nàng vội vàng chạy vội qua, giang hai cánh tay ôm ba đứa vào trong ngực thật chặt.

“Các con hù chết nhũ mẫu rồi, may mà tìm được.”

Sau lưng ánh mắt Huyền Thanh và Thiên Địa Thập Tam Huyền chia ra quét về phía bốn phía, xem có nhân vật khả nghi xuất hiện hay không.

Hướng Tiểu Vãn ôm ba đứa này, đột nhiên phát hiện có cái gì không đúng, nàng nhìn sau lưng ba đứa, vẫn không thấy bóng dáng nhỏ nhất, không khỏi nóng nảy lên tiếng: “Tiểu Ngũ đâu? Sao không thấy Tiểu Ngũ?”



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.