Vú Em Siêu Cấp Tướng Công Thật Hung Mãnh

Chương 157: Chương 157: Hồng Nhan Lệ phát tác




Độc Cô Diễm nghe nói, sắc mặt lại tái nhợt. Hắn siết chặt hai tay, đôi mắt hận hận nhìn chằm chằm Hắc Diệu, thanh âm lạnh như băng từ trong kẽ răng nặn ra. “Hắc Diệu, ngươi có thể ô nhục ta, nhưng tuyệt không thể ô nhục Vãn nhi của ta, ngươi đi chết đi.”

Hắn tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào nói Vãn nhi của hắn như thế, hắn tin tưởng người mình yêu, tuyệt đối không phải là người như vậy.

Tay Độc Cô Diễm nắm bao gạo nếp, sau đó vận dụng lực, gạo nếp kia liền bay tới thân thể Hắc Diệu.

Hắc Diệu cười một tiếng lạnh như băng, tung người chợt lóe, bóng dáng biến mất trong đại sảnh. Gạo nếp kia rơi xuống, không có một hạt dính ở trên người của Hắc Diệu.

“Ha ha ha, Độc Cô Diễm, ta biết ngươi sẽ không tin tưởng giải thích của ta, bất quá ta nghĩ kế tiếp ngươi sẽ tin tưởng thôi, trên đùi của Cửu Anh, có một dấu bớt hình bướm màu đỏ, như thế nào, Độc Cô Diễm, ta nói không sai chứ.”

Thân thể Hắc Diệu xuất hiện ở sau lưng Độc Cô Diễm cùng Hướng Tiểu Vãn, thanh âm ác độc giống như ma âm tản mát ra từ trong địa ngục, lạnh như băng kinh người, không có một tia tình cảm.

Độc Cô Diễm và Hướng Tiểu Vãn nghe lời Hắc Diệu nói, sắc mặt hai người cũng tái nhợt.

Hắn ta làm sao biết trên đùi nàng có một cái bớt, chẳng lẽ chủ nhân trước kia của thân thể này thật sự có gian tình với Hắc Diệu? Chẳng lẽ thân thể này thật sự là mẫu thân của Độc Cô Hoa?

Nhưng không đúng, lần đầu tiên nàng cùng Độc Cô Diễm rõ ràng rất đau, rõ ràng vẫn còn là xử nữ, làm sao có thể có gian tình với Hắc Diệu, nhất định là Hắc Diệu cố ý nói như vậy, hắn ta muốn tinh thần bọn họ rối loạn, nhất định là như vậy.

“Hắc Diệu, ngươi câm miệng.” Hướng Tiểu Vãn hung hăng quát về phía Hắc Diệu. “Ngươi là nam nhân biến thái, đánh không lại còn chưa tính, thế nhưng sử dụng chiêu ác độc như vậy, ngươi cho là chúng ta sẽ tin tưởng ngươi sao, chân của ta có một cái bớt ngươi biết cũng không tính là gì, nói không chừng ngươi sớm nhìn lén ta tắm?”

Hắc Diệu vừa nghe, gương mặt bị hủy càng thêm vặn vẹo. “Cửu Anh, đối với ngươi bổn tôn không cần nhìn lén mà là quang minh chính đại nhìn.” Ta khinh, đúng là cực phẩm tiện nhân mà.

Hướng Tiểu Vãn bị kích đến không nói tiếp được, gặp qua vô sỉ nhưng chưa từng thấy quá vô sỉ như vậy.

Độc Cô Diễm vẫn không nói một lời, lúc này nhìn chằm chằm Hắc Diệu lạnh như băng ra tiếng. “Hắc Diệu, giải thích của ngươi rất khá, nhưng bất kể ngươi nói như thế nào, bản tướng đều sẽ không tin ngươi, Vãn nhi là hạng người gì, ta rõ ràng hơn ngươi, ngươi cho rằng tùy tiện mấy câu ô nhục nàng ta liền sẽ tin tưởng ngươi sao? Nếu quả thật như vậy, Độc Cô Diễm ta không xứng làm nam nhân, không xứng được Vãn nhi yêu.” Nói tới chỗ này, Độc Cô Diễm thâm tình đưa mắt nhìn Hướng Tiểu Vãn một cái, nắm tay run rẩy của nàng thật chặt, nói tiếp với Hắc Diệu: “Hắc Diệu, ngươi ô nhục Vãn nhi như thế, bất quá là muốn mượn nàng tới làm ta tinh thần đại loạn, để ngươi có thể thao túng Hồng Nhan Lệ đã bị ta đã đè xuống trong cơ thể thôi, Hắc Diệu, khiến ngươi thất vọng rồi.”

Độc Cô Diễm nói xong, ôm chặt Hướng Tiểu Vãn tung người, nắm lên một xấp gạo nếp dầy, vung qua Hắc Diệu lần nữa.

Tinh thần Hắc Diệu khẽ phân tán, có mấy hạt gạo nếp rơi xuống dính tại trên người của hắn, phát ra thanh âm thống khổ, da bị đốt hư, máu liền chảy ra, nhuộm ướt cả mặt đất.

“Độc Cô Diễm, ngươi quả nhiên là nhân vật hung ác, đến thế mà ngươi cũng có thể tâm thần bất động, bất quá Hồng Nhan Lệ bên trong cơ thể ngươi lại có vết rách, lần này, đủ để Hắc Diệu ta điều khiển ngươi.” Dừng một chút, Hắc Diệu liếm khóe môi âm lãnh cười nói: “Độc Cô Diễm, giết Hướng Tiểu Vãn.”

Giết nàng...

Giết nàng...

Thanh âm liên tiếp làm như hóa thành lời nguyền, điên cuồng nghịch chuyển trong cơ thể Độc Cô Diễm, một cỗ đau đớn trước nay chưa có hành hạ hắn, hắn thống khổ phát ra tiếng kêu xé tâm, hai tay đẩy Hướng Tiểu Vãn ra, cắn răng giống như đang chịu đựng cực đại thống khổ, nói với Hướng Tiểu Vãn: “Vãn nhi, đi mau...”

Hắn phát hiện mình dần dần không khống chế được ý thức của chính mình, nếu tiếp tục như vậy, hắn sợ hắn sẽ làm ra chuyện tình tổn thương Hướng Tiểu Vãn.

Mắt Hướng Tiểu Vãn nóng lên, nước mắt rối rít rơi. Nàng thâm tình nhìn chằm chằm Độc Cô Diễm, kiên quyết nói: “Độc Cô Diễm, ta không đi. Chúng ta đã hứa không rời xa nhau.” Cho dù chết, nàng cũng sẽ không rời đi, nếu nàng đi, Độc Cô Diễm nhất định sẽ bị Hắc Diệu sát hại, biết rõ Độc Cô Diễm có thể sẽ chết mà còn rời đi, nàng không làm được.

“Vãn nhi...”Độc Cô Diễm phát ra tiếng la giãy giụa, thần chí của hắn vào thời khắc này hoàn toàn bị Hắc Diệu mượn Hồng Nhan Lệ thao túng rồi, mặt của hắn không lộ vẻ gì, đôi mắt cũng trống rỗng, hắn nện bước sát khí đi đến, ép hướng Hướng Tiểu Vãn thật chặt.

“Giết nàng.” Thanh âm không chút biểu tình của Hắc Diệu ra lệnh Độc Cô Diễm.

“Vâng.” Độc Cô Diễm ngơ ngác đáp lời, ánh mắt ngây ngốc nhìn Hướng Tiểu Vãn, tay của hắn sắp hung hăng hạ xuống Hướng Tiểu Vãn, khiến tất cả mọi người bên cạnh kinh hãi kêu lên.

“Tướng quân, đừng...”

“Tướng quân, ngươi tỉnh... tỉnh...”

Độc Cô Diễm không chút nào nghe thấy, cỗ lực trong lòng bàn tay càng ngày càng mạnh, mắt thấy sẽ phải rơi vào trên người của Hướng Tiểu Vãn, cũng đang lúc quan trọng, Độc Cô Diễm lại tự ngừng lại.

Trên mặt thống khổ không có chút huyết sắc nào, hắn động khóe môi, phát ra thanh âm thanh tĩnh yếu ớt. “Vãn nhi, đi mau...”

Hướng Tiểu Vãn nhìn Độc Cô Diễm cực kỳ thống khổ, nước mắt làm sao cũng không ngừng được, nàng không thể đi, trước khi chết, cũng muốn giết tên biến thái Hắc Diệu kia.

Hai tròng mắt Hướng Tiểu Vãn thoáng qua vẻ kiên định, nàng giơ tay nắm lấy gạo nếp, hung hăng vẩy vào trên thân thể Hắc Diệu, nhìn thân thể Hắc Diệu càng ngày càng nhiều máu, Hướng Tiểu Vãn không chút nào dừng lại, điên cuồng phủ gạo nếp xuống.

Mà Hắc Diệu lúc này đang vận công điều khiển Hồng Nhan Lệ trong cơ thể Độc Cô Diễm, để làm thế sẽ phải dùng toàn bộ tâm thần của hắn, cho nên căn bản phân không ra thần trí ứng phó gạo nếp Hướng Tiểu Vãn vung tới. Hắn biết mình nhất định phải khiến Độc Cô Diễm giết Hướng Tiểu Vãn trước khi gạo nếp tạo thành thương thế cực kỳ nghiêm trọng, chỉ có như vậy, hắn mới không bị gạo nếp này ăn chết.

Chỉ cần Hướng Tiểu Vãn chết, Hồng Nhan Lệ trong cơ thể Độc Cô Diễm sẽ đưa đến tác dụng cắn trả, đến lúc đó không cần hắn ra tay, Độc Cô Diễm sẽ độc phát mà chết.

Lại một nắm gạo nếp vung vẩy Hắc Diệu, thân thể Hắc Diệu đã không kiên cố giống lúc mới tới, lúc này hắn chỉ gượng chống, xem ai là người cuối cùng ngã xuống.

“Giết nàng.” Theo Hắc Diệu mãnh liệt ra lệnh lần nữa, lần này Độc Cô Diễm suy yếu không cách nào chống cự, thần thức hắn thật vất vả tỉnh táo lại tiêu tán, hoàn toàn bị Hắc Diệu thao túng.

“Vâng” thanh âm khô khan rơi xuống, Độc Cô Diễm nắm chặt quả đấm đánh tới Hướng Tiểu Vãn.

Một quyền hùng hậu lực lượng kia, hung hăng rơi vào ngực Hướng Tiểu Vãn, chỉ nghe được oanh một tiếng, Hướng Tiểu Vãn bị đánh bay ra ngoài, thân thể nặng nề rơi đập ở trên tường, ngực khí huyết sôi trào, phun một búng máu ra ngoài.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.