Vũ Vương

Chương 336: Chương 336: Cổ Thần Âm




- Đúng vậy, chính là Ngũ Hành Chân Linh Pháp Thân.

Phong Lưu Vân gật gật đầu, thoáng bình tĩnh lại, lại lần nữa xếp bằng trên bồ đoàn, nóng bỏng trong ánh mắt cũng dần dần dập tắt:

- Lão phu năm đó hùng tâm bừng bừng, đồng thời có được ‘ Mộc Linh Đạo Thể ’ và ‘ Hỏa Linh Đạo Thể ’ còn không cam lòng, lại muốn dung hợp thủy, thổ, kim ba loại cực hạn lực lượng, khiến mình ngưng tụ ra ‘ Thủy Linh Đạo Thể ’, ‘ Thổ Linh Đạo Thể ’ và ‘ Kim Linh Đạo thể ’. Tề tụ ‘ Ngũ Hành Đạo Thể ’, liền có thể lột xác thành Ngũ Hành Chân Linh Pháp Thể.

- Thật không nghĩ đến lúc hấp thu cực hạn lực lượng thủy thuộc tính lão phu lại thất bại.

- Mấy trăm năm qua, chẳng những không thể hàng phục luyện hóa nó, ngược lại còn biến mình thành bộ dáng như hiện giờ, nhiều nhất chỉ một năm nữa sẽ là đại nạn của lão phu rồi!

Thờ dài một tiếng, trong đôi mắt Phong Lưu Vân toát ra một vòng bi ai.

Mộ Hàn cực kỳ giật mình, đến tột cùng là cực hạn lực lượng thủy thuộc tính gì lại có thể hao tổn với Phong Lưu Vân đến mấy trăm năm, hơn nữa còn sinh sinh khiến vị siêu cấp cường giả Vạn Lưu cảnh này phải suy sụp? Trong tâm niệm, Mộ Hàn nhịn không được hỏi:

- Tiền bối, ngươi nói cực hạn lực lượng thủy thuộc tính kia là. . .

- Nó gọi là ‘ Mặc Tâm Thần Thủy ’!

Phong Lưu Vân ngữ điệu trầm thấp:

- Vốn là, nó chỉ là một lọ ‘ Mặc Tâm **’ mà một vị tiền bối gọi là ‘ Cổ Thần Âm ’ của Vô Cực Thiên Tông chúng ta đặt ở trong động ngọc bích vào hơn sáu nghìn năm trước. Nhiều năm như vậy một mực hấp tụ Thiên Địa linh khí, không ngừng lớn mạnh, lúc này mới thuế biến thành thủy thuộc tính cực hạn lực lượng. Mấy trăm năm trước, nó chảy ra động quật, tiến vào linh trì, liền ngay trong khoảng khắc đã nhuộm cho nước linh trì thành một mảnh đen như mực.

- Cổ Thần Âm?

Mộ Hàn trong lòng khẽ nhúc nhích, cái tên này hắn từ thấy qua trong Hắc Ma Cốc ngoài Liệt Sơn Thành Việt Quốc, vị cường giả phong ấn Ngoại Vực Hắc Ma ở chỗ đó gọi là Cổ Thần Âm, không nghĩ tới hắn lại là đệ tử Vô Cực Thiên Tông hơn sáu nghìn năm trươc, hơn nữa đồ vật hắn còn sót lại lại có thể thuế biến thành cực hạn lực lượng.

Lúc này, Mộ Hàn đã có thể kết luận, thứ dẫn tới Chân Linh pháp lực nơi thận và "Huyền Thanh Linh Mộc", "Diệu Long Chân Hỏa" dị động liên tục hắn chính là "Mặc Tâm Thần Thủy" trong miệng Phong Lưu Vân không thể nghi ngờ. Đường đường cường giả Vạn Lưu cảnh cũng không làm gì được được nó, mình nếu muốn đạt được nó quả thật là hy vọng xa vời.

Nghĩ vậy, Mộ Hàn liền có chút đau đầu..., đừng hắn lúc hắn vận dụng Chân Linh pháp lực vượt qua trên không linh trì thì hồ nước phía dưới hoan hô tung tăng như chim sẻ, cảm giác thân thiết không ngừng, nhưng nếu Mộ Hàn muốn "Mặc Tâm Thần Thủy" thì loại cảm giác thân thiết kia nói không chừng sẽ lập tức biến mất không còn chút nào nữa.

Dù sao "Mặc Tâm Thần Thủy", không phải "Diệu Long Chân Hỏa" và "Huyền Thanh Linh Mộc" có thể sánh bằng.

Ba loại này đều là cực hạn lực lượng, nhưng "Mặc Tâm Thần Thủy" lại như một vị đại hán dáng người cường tráng, "Diệu Long Chân Hỏa" là một thiếu niên mười một mười hai tuổi, về phần "Huyền Thanh Linh Mộc" lại là một đứa bé chừng sáu bảy tuổi. Nếu bàn về linh tính, cho dù "Diệu Long Chân Hỏa" và "Huyền Thanh Linh Mộc" cộng lại, cũng vẫn kém "Mặc Tâm Thần Thủy" .

- Lại nói tiếp, cũng trách lão phu quá mức sơ suất.

Đang lúc Mộ Hàn âm thầm suy nghĩ thì thanh âm suy yếu của Phong Lưu Vân lại vang lên:

- Khi đó ‘ Mặc Tâm Thần Thủy ’ vừa đi ra không lâu, lão phu tự cao tu vị cao thâm, cũng không để nó vào mắt, cho rằng bằng vào thực lực bản thân, chỉ cần vừa ra tay là có thể đạt được nó dễ như trở bàn tay, nhưng không ngờ nó sớm đã dung nhập linh trì, kết quả lúc lão phu ra tay nó mượn nhờ linh trì chi lực, thoáng cái đã khiến lão phu ăn phải quả đắng. . .

Dưới sự phản kích của "Mặc Tâm Thần Thủy", hơi nước trong cơ thể Phong Lưu Vân lại bị nó quỷ dị hấp phệ năm thành, thân thể vốn có chút to lớn thoáng cái đã khô quắt đi rất nhiều.

Bất quá, "Mặc Tâm Thần Thủy" kia cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Bản thể của nó cơ hồ đồng thời bị Phong Lưu Vân vây trong tòa cung điện do đạo khí tạo thành này, hôm nay lưu lại ở bên ngoài hồ nước chỉ là một bộ phận thân thể của "Mặc Tâm Thần Thủy". Mấy trăm năm sau đó, Phong Lưu Vân và "Mặc Tâm Thần Thủy" liền giằng co trong cái cung điện này.

Thời gian dài như vậy qua đi, Phong Lưu Vân cơ hồ đã thành một cổ thây khô, thậm chí ngay cả Tâm Cung cũng đã cực độ héo rút. Mặc dù là đối với cường giả Vạn Lưu cảnh thì Tâm Cung héo rút cũng là trọng thương trí mạng .

- Lão phu giờ mạng đã không còn lâu, nhưng ý niệm kháng cự của ‘ Mặc Tâm Thần Thủy ’ cũng đã bị lão phu mài đi tám phần, đáng tiếc, nếu một lần nữa cho lão phu thêm hai mươi năm là ta có thể triệt để thu phục nó rồi.

Phong Lưu Vân tiếc hận lắc đầu, ánh mắt chợt rơi vào trên người Mộ Hàn, cười nói:

- Tiểu gia hỏa, tiện nghi ngươi rồi, ngươi có thể bổ toàn vân điểm trong ‘ Xích Huyền Đan Lô ’, khiến nó lột xác thành siêu phẩm đạo khí, chính là cùng lão phu hữu duyên, ‘ Mặc Tâm Thần Thủy ’ kia liền xem như lễ vật mà lão phu tặng ngươi ngươi. Hơn nữa, dùng ‘ Ngũ Hành Chân Linh Pháp Thể ’ của ngươi, dưới sự trợ giúp của lão phu, hẳn có thể rất dễ dàng hấp thu được ‘ Mặc Tâm Thần Thủy ’.

- Đa tạ tiền bối.

Mộ Hàn hơi khẽ khom người, nhưng thấy thảm trạng của Phong Lưu Vân, trong lòng cũng không có quá nhiều kích động, có chút nghi ngờ nói:

- Trong ‘ Cực Chân Giới Vực ’ có không ít tu sĩ Vạn Lưu cảnh, tiền bối và ‘ Mặc Tâm Thần Thủy ’ kiềm giữ nhau mấy trăm năm, chẳng lẽ không tìm tu sĩ khác ra tay giúp đỡ sao?

- Sao lại không tìm!

Phong Lưu Vân khẽ thở dài:

- Nhưng đợi đến lúc lão phu phát giác được không đúng thì ‘ Mặc Tâm Thần Thủy ’ đã cùng bộ phận cung điện dung làm một thể, mà cung điện này lại cùng lão phu tâm thần tương liên. Chỉ có bản thân lão phu mới có thể áp chế ‘ Mặc Tâm Thần Thủy ’ kia, nếu có người khác hỗ trợ, vậy thì ngay cả lão phu cũng sẽ bị áp chế.

- Nếu muốn thay đổi loại tình huống này, lão phu nhất định phải đoạn tuyệt liên hệ với cung điện, nếu thế này lực giam cầm của cung điện đối với ‘ Mặc Tâm Thần Thủy ’ nhất định buông lỏng, một khi để nó trốn vào linh trì, tụ hợp với một bộ phận thân thể khác thì cho dù hội tụ lực tất cả tu sĩ Vạn Lưu cảnh của Vô Cực Thiên Tông cũng khó có thể vây khốn nó, trừ phi hủy diệt trọn linh trì. Nhưng linh trì nếu không còn vậy thì ‘ Cực Chân Giới Vực ’ cũng không thể tồn tại nữa.

- Bởi vậy, lão phu một mực không thể quyết định được.

- Như vậy trì hoãn gần trăm năm, đợi khi lão phu quyết định thì đã muốn ngừng mà không thể được nữa rồi, ‘ Mặc Tâm Thần Thủy ’ đã thông qua liên hệ tâm thân giữa lão phu và cung điện lặng yên xâm nhập vào linh hồn lão phu. Lúc đó, mặc dù muốn đoạn tuyệt liên hệ với cung điện cũng không thể được nữa, chỉ có thể cùng nó kiềm giữ lẫn nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.