Vương Nghịch Thiên Hạ : Chỉ Sủng Đệ Đệ Đáng Yêu

Chương 4: Chương 4: Kiếp này ta phải sống cho tốt




3 ngày kể từ khi Hạ Tuyết xuyên không, nàng cứ nằm trên giường , không ăn không , cũng không nói chuyện. Dạ Mị lo lắng , sợ đệ đệ vừa mới thức tỉnh, cơ thể đệ đệ còn suy yếu , không ăn sao có thể chống đỡ được.

Thần y Lâm Từ luôn được mọi người kính trọng , đi đến đâu cũng được chào đón .Vậy mà Dạ Mị lại sách y như sách 1 con gà đến chữa bệnh cho Hạ Tuyết , Lâm Từ sau khi bắt mạch cũng lắt đầu chịu thua. Y nói đây là tâm bệnh , không thể điều trị bằng thuốc thường được.

Dạ Mị tìm mọi cách khuyên Hạ Tuyết ăn gì đó nhưng thất bại.

Ngày thứ 5, vẫn như mọi lần Dạ Mị tự mình đem bữa sáng đến cho Hạ Tuyết. Bước vào phòng thấy Hạ Tuyết ngồi trên giường , Dạ Mị đặt chiếc khay lên bàn , kinh hỉ đi lại ngồi cạnh Hạ Tuyết.

_Tuyết Nhi ,đệ thấy không khoẻ chổ nào ? Có đói bụng không ? Ăn chút gì nhé, từ lúc thức tỉnh đệ vẫn chưa ăn gì hết.

_Đừng xưng huynh đệ với ta?

_Tuyết nhi.

Dạ Mị buồn bã nhìn Hạ Tuyết, đệ ấy ghét mình sao?

Thật ra không phải như hắn nghĩ . 5 ngay qua , Hạ Tuyết đã đấu tranh tư tưởng rất nhiều. Kiếp trước Hạ Tuyết vừa là cô nhi vừa người tàn tật , cô phải nổ lực gấp mấy lần thiên tài bình thường mới có được như thành công như thế . Phải chịu biết bao đau đớn, khổ cực . Cô đi dạo quỷ môn quan nhiều hơn cả học sinh đi học . Thật sự cô rất mệt mỏi nhưng con đường cô đi không thể quay đầu được , đành phải tiếp tục đi tiếp. Thế giới vốn rất tàn nhẫn , nếu ngươi không chết thì ta chết.

Có lẽ ông trời cho cô thêm một kiếp vậy cô cũng không phụ lòng ổng đâu. Kiếp này ta phải sống cho tốt.

Còn về việc xưng hô thì dù sao linh hồn Hạ Tuyết cũng là nữ , kêu huynh đệ với Dạ Mị không phải khẳn định cô là nam sao, không thích . Hạ Tuyết không phải là người xem trọng giới tính , đôi lúc cô thấy là nam cũng tốt , nhưng Hạ Tuyết vẫn muốn là nữ nha. Cơ thể nam , hồn là nữ , cũng không tệ thôi thì chấp nhận vậy.

_Mị ca ca, ta gọi ngươi vậy được không?

_Được.

_Ca ôm ta được Không?

Dạ Mị không trả lời , nhẹ nhàn kéo Hạ Tuyết vào lòng. Một cảm giác lạ lẫm suất hiện trong lòng Hạ Tuyết . Lần đầu tiên Hạ Tuyết muốn ỷ lại, muốn được người khác che chở

_Mị ca ca , từ giờ ca không được xưng đệ với ta mà phải gọi la Tuyết nhi, được chứ ?

_Chỉ cần Tuyết nhi muốn , tất cả đều được.

_Mị ca ca , ta là gì của ca?

_Là người quan trọng nhất đối với ta, là sinh mạng của ta.

_Sau này ta có trở thành như thế nào ca vẫn bên ta chứ?

_Ừ, Tuyết nhi là gì cũng được , đối với ta Tuyết nhi mãi mãi là sinh mạng của ta.

Im lặng, Hạ Tuyết rúc sâu vào lòng Dạ Mị ,cảm giác được che chở này thật tuyệt. Biết được ý định của người trong lòng , Dạ Mị vui vẻ càng ôm chặt hơn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.