Vương Phi Của Bạo Vương

Chương 93: Chương 93: CHỨNG CỨ (PART 1)




Nghe hết những lời mà a hoàn ấy nói, lại nghe những lời nói băng giá của Jo Kyu Hyun, Eun Jung nhất thời sợ trắng cả mặt, trong lòng bất giác lo lắng thay cho Lee Sung Min.

Còn Lee Sung Min thì ngược lại, cậu đến cuối cùng thần sắc vẫn bình tĩnh, khóe môi còn mang nụ cười khinh nhạo.

Kim Tae Yeon quả nhiên bắt đầu đối phó cậu, vả lại còn rất nhanh! Nhưng mà, việc này cũng quá tệ rồi! Không cần nói việc Kim Tae Yeon rời khỏi hậu viện cách nay đã hơn mười ngày, hơn nữa chỉ dựa vào lời một a hoàn thì muốn định tội cậu, quả là nực cười!

Lúc Lee Sung Min ở thế kỉ 21, tuy không phải là một cảnh sát hình sự kiệt xuất, nhưng cậu dù sao cũng tốt nghiệp loại ưu tú từ trường cảnh sát, đối với năng lực tra án, cậu cũng không phải không có.

Trong mắt cậu, Kim Tae Yeon diễn màn kịch này, quả thật có rất nhiều sai sót, ưu tri (trẻ con) đến nực cười!

Jo Kyu Hyun không hề bỏ sót bất kì thái độ nào của Lee Sung Min, nhìn cậu không những không kinh hãi, khóe miệng còn nở nụ cười nhạo báng, trong lòng bất giác có chút bão nộ, tức giận nói: “Lee Sung Min, bổn vương hỏi ngươi, ngươi tại sao lại hại Tae Yeon?”

Lee Sung Min vốn không thèm quan tâm Jo Kyu Hyun, đột nhiên bước nhanh tới cạnh người a hoàn đang cúi đầu, với tốc độ nhanh chóng ngẩng đầu người a hoàn ấy lên.

Người a hoàn ấy không ngờ tới hành động này của Lee Sung Min, nụ cười đắc ý trên mặt bất giác còn chưa tan biến thì đúng như bị mọi người nhìn thấy.

Không chút phòng bị Lee Sung Min bắt ngẩng cao đầu, a hoàn ấy bất giác kinh hoàng, biểu cảm hóa thạch ấy một hồi lâu mới hồi phục, kinh hãi nhìn Lee Sung Min, ngữ khí có chút lắp bắp nói: “Vương phi…..người….người định làm….làm gì…..?”

Lee Sung Min khẽ mỉm cười, bỏ người a hoàn ấy ra, sau đó lãnh đạm nói: “Chủ tử ngươi mất đi con, người làm nô tỳ như ngươi sao còn cười được? Xem ra, ngươi đối với chủ tử, cũng không phải là trung thành? Hay là….”

Nói tới đây, ngữ khí của Lee Sung Min đột nhiên trầm xuống, lạnh lùng nói: “Đây chỉ là một mưu kế mà chủ tử ngươi nghĩ ra để hãm hại ta?”

A hoàn ấy nghe thấy lời của Lee Sung Min, ánh mắt hiện rõ tia kinh hãi, ả ta vô thức cắn chặt môi, tròng mắt đảo qua đảo lại, đột nhiên khóc nói: “Vương phi….người…..người sao có thể ngậm máu phun người? Chủ tử nhà ta đích thực bị vương phi xô ngã xuống đất, cho nên mới mất đi đứa con, những việc này, không phải là một mình nô tì nói, khi ấy còn có vài nô tì khác cũng thấy, tuy thân phận cao quý, nhưng người nói chuyện phải có chứng cứ chứ? Vương phi nói chủ tử ta hại người, không lẽ chủ tử nhà ta dùng con của mình để hãm hại ngươi sao?”

Đối diện với lời than khóc của a hoàn kia, Lee Sung Min thần sắc bất biến, cậu đột nhiên vỗ nhẹ tay một cái, nói: “Ngươi hỏi hay lắm! Ngươi muốn chứng cứ vậy thì ta sẽ cho ngươi!”

Nói tới đây, Lee Sung Min hừ nhẹ một tiếng, lại nói: “Chủ tử nhà ngươi sẽ không dùng đứa con của mình mà hãm hại ta, bởi vì, nếu mang thai đứa con sẽ có thể trèo lên cấp bậc! Nhưng mà, nếu như chủ tử ngươi không hề mang thai thì sao? Dùng một đứa con không hề tồn tại để trừ khử một vương phi như ta, đối với ả, quả là một mũi tên trúng hai đích, đúng không?”

Mọi người không ngờ rằng Lee Sung Min lại nói ra những lời này, trên mặt bất giác lộ ra thái độ kinh ngạc nhìn thần sắc tự nhiên của Lee Sung Min.

Còn Jo Kyu Hyun càng nhìn càng nhíu mày, mâu đen thâm trầm thoáng qua tia kì quái.

Trong lòng a hoàn ấy càng kinh nghi khôn cùng, bởi vì, Lee Sung Min nói đúng âm mưu của Kim Tae Yeon, Kim Tae Yeon kì thực không mang thai, ả làm như vậy chỉ vì mượn việc này là trừ khử đi Lee Sung Min!

Nhưng mà việc tới nước này, trong lòng a hoàn ấy tuy có kinh hoàng, nhưng mà đã cưỡi lên lưng cọp thì khó mà xuống, thêm nữa ả nghĩ Kim Tae Yeon đã chuẩn bị chu tất, cho nên vẫn khiên khuất nhìn Lee Sung Min: “Vương phi nói phải có chứng cứ, vương phi dựa vào gì mà nói chủ tử nhà ta không có mang thai? Chủ tử nhà ta là người được vương gia sủng ái, có mang cũng là chuyện bình thường!”

Lee Sung Min cười lạnh lùng, nói: “Vậy sao? Ngươi xác định là chủ tử nhà ngươi mang thai thật?”

A hoàn ấy bị Lee Sung Min nhìn thấu tâm tư, nhưng ả vẫn cắn răng nói: “Đại phu chẩn đoán, không lẽ có sai sót? Nếu như vương phi không tin, có thể mời đại phu chẩn đoán cho chủ tử nhà ta lại hỏi!”

Lee Sung Min cười lạnh, không thèm lo người a hoàn ấy. Mà quay qua nhìn Jo Kyu Hyun, nói: “Jo Kyu Hyun, ngươi cũng tin ta hại Kim Tae Yeon xảy thai?”

Mày Jo Kyu Hyun khẽ nhíu lại, lạnh lùng nhìn Lee Sung Min, nói: “Lee Sung Min, không lẽ ngươi cho rằng bổn vương sẽ tin Tae Yeon hại ngươi sao? Ngươi có chứng cứ để bổn vương tin ngươi không?”

”Được lắm!” Lee Sung Min mặt vô tình nhìn Jo Kyu Hyun, nói: “Jo Kyu Hyun, ngươi muốn chứng cứ phải không? Vậy ta sẽ vì ngươi mà tìm ra chứng cứ!”

Dứt lời, Lee Sung Min không quan tâm đến bọn người kia, tự mình bước khỏi Vô Trần điện.

Sắc mặt Jo Kyu Hyun trầm lại, lạnh lùng quát: “Đứng lại đó! Lee Sung Min, ngươi lại bày trò gì?”

Lee Sung Min dừng bước chân, quay đầu lạnh lùng nhìn Jo Kyu Hyun, nói: “Jo Kyu Hyun, ngươi không phải muốn chứng cứ sao? Theo ta, ta sẽ cho ngươi chứng cứ mà ngươi muốn!”

Jo Kyu Hyun trầm mặt, trầm ngâm hồi lâu, mới lạnh lùng bước theo Lee Sung Min, lạnh lẽo nói: “được! Bổn vương xem ngươi có thể tìm ra chứng cứ gì lại chứng minh trong sạch của ngươi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.