Vương Phi Của Bạo Vương

Chương 69: Chương 69: THÌ RA CẬU TA KHÔNG PHẢI LỄ VẬT




Hắn từng hoài nghi Lee Sung Min giả điên giả dại chỉ vì muốn gả cho hắn, trở thành vương phi của hắn, cho nên mới hao tổn tâm cơ chia rẽ hắn và Lee Yoo Ra.

Nhưng nay, khi hắn chính miệng nói muốn thôi cậu ta, cậu ta lại không chút thương tâm, mà còn như rất vui mừng, không lẽ, hắn thôi cậu ta khiến cậu ta vui đến thế?

Nếu đã như vậy, tại sao cậu ta phải hao tổn tâm cơ nhất quyết phải gả cho hắn? Thậm chí, bất chấp tất cả bày mưu để Yoo Ra lên nhầm kiệu hoa của đại hoàng huynh.

Nghĩ tới đây, trong lòng Jo Kyu Hyun càng phiền muộn, không phải hắn rất ghét tên điên ấy sao? Bây giờ hà tất vì cậu ta mà hao tâm tổn trí? Bất kể cậu ta có âm mưu gì, chỉ cần từ cậu ta, không phải mọi việc sẽ ổn?

Nhưng mà, tại sao nghĩ tới việc tên điên ấy bị từ khỏi thất vương phủ, trong lòng hắn phảng phất như có thứ gì đó thắt lại, cực kì khó chịu.

Nghĩ thế, Jo Kyu Hyun bất giác cầm lấy hũ rượu trên chiếc bàn bằng đá, uống nhanh một ngụm.

Đúng lúc đó, một âm thanh truyền lại: “Thất hoàng đệ, sao một mình ở đây uống rượu sầu vậy? Đệ uống rượu trước giờ không phải đều thích có mĩ nhân bên cạnh sao?”

Jo Kyu Hyun không thèm nhìn người đang đến, vẫn tiếp tục uống rượu, đặt mạnh hũ rượu xuống bàn đá, lạnh lùng nói: “Lục hoàng huynh, ngươi nên về Lục vương phủ rồi!”

Người đến chính là vương triều Beakje Lục hoàng tử Jo Kyu Sik, đối diện với thái độ lạnh lùng đuổi khách của Jo Kyu Hyun, Jo Kyu Sik không chút để tâm, hắn chỉ tự mình ngồi xuống bên cạnh Jo Kyu Hyun, sau đó tự rót rượu, nhấp một ngụm, mới tiêu diêu nói: “Thất hoàng đệ hà tất như vậy? Dù sao, chúng ta cũng là huynh đệ cùng một mẫu thân, không lẽ, huynh sẽ ăn vạ ở thất vương phủ của đệ không đi sao?”

Jo Kyu Hyun quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Jo Kyu Sik, cười nhạo nói: “Thần đệ thật sự sợ Lục hoàng huynh không đi! Lục hoàng huynh, huynh đừng nói thần đệ không nói trước với huynh, hôm qua phụ hoàng đã biết Lục hoàng huynh ở trong phủ của thần đệ, e rằng, không cần đến mai, phụ hoàng tự nhiên sẽ đến đây!”

“Cái gì?” Nghe thấy lời của Jo Kyu Hyun, Jo Kyu Sik không còn ngồi yên được nữa, nhanh chóng nhảy mạnh lên, phẫn nộ nhìn Jo Kyu Hyun, tức giận nói: “Thất hoàng đệ, đệ bán đứng ta?”

Jo Kyu Hyun hừ nhẹ một tiếng, lạnh lẽo nói: “Bổn vương không làm việc vô vị như vậy! Ngươi đừng quên, ngươi đến chỗ của bổn vương, đại hoàng huynh cũng biết! Cho dù đại hoàng huynh không nói, tất cả mọi việc sao mà thoát khỏi tầm mắt của phụ hoàng!”

Jo Kyu Sik thần sắc thảm bại ngồi xuống lại ghế, giơ cao ly rượu trong tay, uống ngụm rượu, mếu máo: “Đến bao giờ phụ hoàng mới tha cho ta đây?”

Jo Kyu Hyun cười kinh nhạo, đáp: “Lục hoàng huynh, thần đệ nghe nói, công chúa Tử Việt quốc kia tài mạo song toàn, nếu như thần đệ có được một giai nhân như vậy, thật là cầu còn không được, Lục hoàng huynh hà tất từ chối ý tốt của phụ hoàng?”

Jo Kyu Sik không chút vui vẻ nhìn Jo Kyu Hyun, hừ lạnh một tiếng: “Người bị phụ hoàng ép hôn đâu phải là Thất hoàng đệ, đệ đương nhiên nói dễ nghe như vậy! Nếu như Thất hoàng đệ thích vị công chúa Tử Việt quốc kia, vậy thì huynh đây sẽ bẩm báo phụ hoàng, nhường nàng ta cho đệ!”

Jo Kyu Hyun trầm mặt lại, lạnh lùng nói: “Ý tốt của Lục hoàng huynh, thần đệ sợ là không có phúc khí! Lục hoàng huynh đừng quên, thần đệ đã cưới chính phi!”

Jo Kyu Sik không thèm quan tâm Jo Kyu Hyun, ngữ điệu nhạo cười nói: “E là vị chính phi kia, cũng là Thất hoàng đệ không cam tâm mà cưới?”

Bộp! Lời của Jo Kyu Sik mới dứt, Jo Kyu Hyun vỗ mạnh chiếc bàn đá, đứng phắt dậy, tức giận nói: “Lục hoàng huynh, ngươi đang cười nhạo bổn vương?”

Jo Kyu Sik chỉ khẽ cười mỉm, đáp: “Thất hoàng đệ sao lại tức giận thế? Việc này, nếu như là huynh, huynh nhất định không cam tâm, Lee Yoo Ra mĩ mạo vô song, tuyệt sắc giai nhân, ai lại cam tâm hai tay nhường cho người khác? Nhưng mà, huynh đây thật sự hiếu kì, với tính cách của Thất hoàng đệ, biết mình cưới nhầm người, sao không từ cậu ta?”

Sắc mặt Jo Kyu Hyun âm trầm, trán nổi gân xanh, nội tâm cực kì phẫn nộ, hắn nhìn Jo Kyu Sik, qua một lúc lâu, mới lạnh lùng nói: “Việc của thần đệ, không cần phiền Lục hoàng huynh lao tâm, lục hoàng huynh hãy tự lo việc của mình đi!”

Jo Kyu Sik cười nhẹ một tiếng, nói: “Việc của Thất hoàng đệ, thật sự không cần huynh lao tâm, hôm nay huynh đến đây, chỉ là muốn lấy lại món lễ vật từ Thất hoàng đệ thôi!”

Jo Kyu Hyun khẽ nhíu nhíu mày, có chút nghi hoặc hỏi: “Lễ vật gì?”

Jo Kyu Sik thần sắc bất biến, lãnh đạm nói: “Thất hoàng đệ thật là hay quên, việc đánh cược tặng huynh một mĩ nhân là lễ vật? Nhưng mà, lần này Thất hoàng đệ thật là rộng lượng, đối với món quà đó, huynh rất vừa ý!”

Nghe thấy lời nói của Jo Kyu Sik, Jo Kyu Hyun khẽ chấn động, bởi vì việc của Lee Sung Min, hắn quên béng mất việc săn bắn và thua Jo Kyu Sik, hắn vốn không tặng Jo Kyu Sik mĩ nhân gì, nhưng mà nghe khẩu khí của Jo Kyu Sik, hình như đã gặp người hắn tặng, đây rốt cuộc là việc gì?”

Không lẽ…… nghĩ tới đây, Jo Kyu Hyun bất giác nghĩ lại đêm hôm trước, trên người Lee Sung Min khoác áo bào của Jo Kyu Sik, sắc mặt lập tức đen lại, lạnh lùng nói: “Lục hoàng huynh có ý gì? Thần đệ hình như không nhớ có tặng mĩ nhân gì cho Lục hoàng huynh!”

Nghe thấy lời của Jo Kyu Hyun, Jo Kyu Sik bất giác sửng sốt, Jo Kyu Hyun không đưa người đến, vậy thì, tiểu tử hung dữ kia là ai? Lẽ nào cậu ta chỉ là một a hoàn bình thường của Thất vương phủ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.