Vương Phi Của Bạo Vương

Chương 86: Chương 86: VÔ CỚ ĐAU LÒNG




Nghe thấy lời của Jo Kyu Sik, Jo Kyu Jong và Jo Kyu Hyun sắc mặt cùng biến, quay nhanh qua, chỉ tháy không biết từ bao giờ, Jo Kyu Sik đã bế Lee Sung Min dậy, đang lúng túng đứng đó không biết phải làm gì.

Áo bào trên người Jo Kyu Sik đã bị máu tươi của Lee Sung Min nhuộm màu đỏ chói, tuy nhiên, máu vẫn không ngừng dọc theo khuôn mặt và mái tóc Lee Sung Min chảy xuống đất.

Jo Kyu Hyun mặt trắng nhạt, đang định bước qua thì lại lần nữa bất động, bởi vì, Jo Kyu Jong đã trước hắn một bước, đón lấy Lee Sung Min đang hôn mê từ tay Jo Kyu Sik, sau đó nhẹ nhàng đặt xuống đất.

Phút chốc, sắc mặt Jo Kyu Jong đột nhiên trầm trọng, nói với Jo Kyu Sik: “Lục hoàng đệ, cậu ấy bị đá cứa phải động mạch ở cổ, cho nên máu không ngừng chảy, bây giờ cậu ấy không được di chuyển, nếu không sẽ ảnh hưởng đến vết thương, ngươi mau đi gọi ngự y trong phủ lại đây!”

Nhìn sắc mặt trầm trọng của Jo Kyu Jong, trong lòng Jo Kyu Sik cũng biết sự việc nghiêm trọng, hắn ta nhanh chóng đứng dậy, không nói câu gì, bước ra khỏi hoa viên.

Còn Jo Kyu Hyun vì lời nói của Jo Kyu Jong mà lặng đi, hắn không ngờ vì cái bạt tay của hắn mà khiến cậu bị thương nặng như vậy, nhìn hơi thở yếu ớt, sắc mặt trắng bệt không còn chút máu của cậu, và còn vết máu đọng, lòng hắn ta đột nhiên co thắt lại.

Đôi tay hắn siết chặt lại, trong lòng đau nhói, hắn rốt cuộc đã làm gì cậu vậy nè? Cậu là vương phi của hắn, cậu bị trọng thương, người vốn dĩ trị thương cho cậu là hắn, nhưng mà, bây giờ hắn lại không làm được gì, chỉ có thể đứng nhìn người nam nhân khác vì cậu mà lo lắng. Cứ như hắn và cậu căn bản không có quan hệ gì với nhau!

Hắn đối với cậu chỉ là một người bàng quan xa lạ.

Lee Yoo Ra đố kị nhìn cảnh đang diễn ra, trong lòng ả cực oán hận, khiến cho dung mạo mĩ miều của ả càng trở nên xấu xí, sao lại như vậy? Sao lại như vậy được? Tên điên đó, sao lại được nhiều người quan tâm vậy?

Ả mới là thái tử phi, ả mới phải! Jo Kyu Jong sao lại có thể trước mặt ả mà quan tâm kẻ khác? Sao lại có thể?

Cơn hận trong lòng Lee Yoo Ra đối với Lee Sung Min lên đến cực điểm, đôi mắt ả nhìn chằm chằm Lee Sung Min giờ đây không còn ý thức đang nằm trong lòng Jo Kyu Jong, ánh mắt lộ ra tia oán độc trước giờ chưa có, ả lúc này hận là Lee Sung Min không lập tức chết đi.

Jo Kyu Jong căn bản không thèm quan lo Lee Yoo Ra, vết thương của Lee Sung Min không ngừng phun ra máu tươi, máu ấy sớm đã nhuộm đỏ mắt hắn ta, Jo Kyu Jong dùng tay điểm huyệt của cậu, nhưng căn bản không có tác dụng gì, màu máu tươi chói mắt ấy vẫn không ngừng phun ra từ vết thương.

Hắn ta dùng tay thử hơi thở của Lee Sung Min, phát hiện theo từ giọt máu chảy xuống, hơi thở của Lee Sung Min càng yếu, hắn ta cơ hồ không còn cảm nhận được hơi thở của cậu.

Tuy nhiên, Jo Kyu Sik đi gọi ngự y vẫn chưa trở về, dưới tình huống cấp bách, Jo Kyu Jong không còn có thể quan tâm đến việc Lee Sung Min không thể di chuyển, hắn cẩn trọng đỡ lấy Lee Sung Min, sau đó bế cậu dậy, nhanh chân rời khỏi.

Jo Kyu Hyun thấy Jo Kyu Jong đột nhiên bế lấy Lee Sung Min, khẽ sửng sốt, sau đó nhanh chóng ngăn Jo Kyu Jong lại, lạnh lùng nói: “Bỏ cậu ta xuống!”

Đối diện với sự ngăn cản của Jo Kyu Hyun, Jo Kyu Jong không hề động đậy, hắn lạnh lùng nhìn Jo Kyu Hyun, mặt không biểu cảm nói: “Tránh ra!”

Sắc mặt Jo Kyu Hyun cực kì khó coi, hắn nhìn Jo Kyu Jong, tức giận nói: “Cậu ta là vương phi của bổn vương, làm sao cứu cậu ta, là chuyện của bổn vương, không liên quan đến ngươi!”

Jo Kyu Jong cười lạnh một tiếng, nói: “Vậy sao? Jo Kyu Hyun, ngươi lúc nào xem cậu ấy là vương phi của ngươi? Người làm cậu ấy bị thương là ngươi, ngươi không yêu cậu ấy! Và hơn nữa, cậu ấy vốn dĩ là thái tử phi của bổn thái tử, bây giờ sự việc đã rõ ràng, Lee Yoo Ra mới là vương phi của ngươi!”

Dứt lời, Jo Kyu Jong bồng Lee Sung Min lớn bước rời khỏi.

Để lại Jo Kyu Hyun cả mặt đau khổ bất động tại chỗ.

Lee Yoo Ra không dám tin nhưng gì ả nghe được, qua một lúc lâu, ả mới hét lớn, sau đó chạy nhanh theo hướng Jo Kyu Jong bước đi, la hét trong hoảng loạn: “Jo Kyu Jong, sao chàng lại có thể đối xử với thiếp như vậy? Thiếp đã là người của chàng, thiếp mới phải thái tử phi….thiếp mới phải…..”

Jo Kyu Hyun nhìn theo hình bóng Jo Kyu Jong ôm lấy Lee Sung Min rời đi, chỉ cảm thấy máu trong người đông lại, hắn cứ ngẩn người như vậy nhìn theo bóng dáng của Jo Kyu Jong và Lee Sung Min biến mất trong hoa viên.

Trong lòng hắn trống không, phảng phất như mất đi một thứ gì đó quan trọng.

Cậu ta đáng ra là thái tử phi của đại hoàng huynh? Ý của đại hoàng huynh là gì? Hắn ta nhường Lee Yoo Ra cho hắn sao?

Nhưng mà lúc này, trong lòng Jo Kyu Hyun không có chút cảm giác vui vẻ nào, hắn đột nhiên phát giác, hắn có lẽ không yêu Lee Yoo Ra như tưởng tượng của mình, khi biết Lee Yoo Ra phản bội hắn, hắn tuy phẫn nộ, nhưng lại không đau lòng.

Nhưng sao lúc hắn thấy bộ dạng nhợt nhạt suy yếu của tên điên ấy, trong lòng lại vô cớ co thắt lại! Không lẽ, hắn thật sự yêu tên điên ấy sao?

Không, làm sao hắn có thể yêu tên điên ấy chứ? Hắn không yêu, tuyệt đối không, có lẽ chỉ bởi vì cậu ta là vương phi của hắn! Cậu ấy chỉ thuộc về hắn, cho nên, dù hắn không yêu cậu ta, cũng tuyệt đối không nhường cậu ta cho đại hoàng huynh!

Jo Kyu Hyun tay siết chặt nhau, móng tay đâm sau vào thịt, nhưng mà hắn lại không cảm thấy đau, hắn chỉ ngẩn người mất hồn đứng nhìn Jo Kyu Jong và Lee Sung Min rời khỏi.

Hắn không yêu tên điên ấy, hắn không yêu, nhưng tại sao khi thấy khuôn mặt trắng bệt của cậu, lòng hắn lại đau đớn vô cùng? Tại sao khi thấy đại hoàng huynh ôm lấy cậu, lòng hắn lại khó chịu như vậy?

Qua một hồi lâu, Jo Kyu Hyun mời hít một hơi thật sâu, nhìn lại vết máu đọng trên đất,sau đó lớn bước biến mất theo hướng mà khi nãy Jo Kyu Jong rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.