Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Chương 674: Chương 674: Chương 673




Lãnh Băng Cơ còn chưa kịp mở miệng phản bác thì đã nghe thấy Yêu Cửu sợ hãi thét lên: “Công tử, ngài làm sao vậy?”

Hai người xoay mặt lại nhìn thì thấy tên ma ốm mới vừa rồi còn ôm mèo béo làm màu kia, lúc này đã cong eo, từ từ cúi người xuống, một tay ôm ngực, khó khăn hít thở, gương mặt nghẹt thở đến phát xanh lên rồi.

Mà con mèo béo kia chỉ ngồi xổm ở bên cạnh hắn, ngửa mặt nhìn lên như đã nhìn quen lắm rồi nên không sợ sệt một chút nào cả.

Lãnh Băng Cơ nhìn sang, không cần vọng, văn, vấn, thiết cũng biết là người này có bệnh hen suyễn, vừa rồi nàng tốt bụng nhắc nhở mà hắn không những không nghe còn vênh váo như vậy nữa, xem đi, không phải đã ngay lập tức ứng nghiệm rồi hay sao?

Cứu người mới là việc quan trọng, Lãnh Băng Cơ tiến lên nói với gã sai vặt này: “Ta là đại phu, để ta khám cho hắn thử xem.

Yêu Cửu sốt ruột la lên: “Chủ nhân nhà ta bị suyễn, thuốc để ở trên kiệu, phu nhân giúp ta chăm sóc chủ nhân một chút, †a đi lấy thuốc ngay đây”

Lãnh Băng Cơ không trả lời mà lấy ra thuốc mở rộng khí quản kề vào miệng mũi của Nam nhân kia rồi nghiêm túc nói: “Đừng hốt hoảng, cố gắng hít vào nào.”

Ở thời khắc sống còn nguy hiểm, vị công tử này không thể hiện, cũng không làm màu nữa mà cố gắng lấy hơi hít sâu, sắc xanh tím trên mặt hắn từ từ rút đi, chậm rãi khôi phục lại màu trắng xám trong suốt.

Lãnh Băng Cơ đặt tay lên trên cổ tay của hắn rồi tập trung lực chú ý lại, chỉ hơi suy nghĩ một lát mà trái tim nàng đã tríu xuống, sau đó nàng mở nhãn không gian ra chụp X quang phần ngực và kiểm tra siêu âm tim cho hắn.

Chẳng trách sắc mặt người này lại tệ như vậy, cả người đều là vẻ bệnh tật, hóa ra là tâm thất dị tật bẩm sinh, từ đó gây ra một loạt các bệnh bội nhiễm như bệnh hen tim.

Theo tình trạng bệnh của hắn thì hắn có thể sống đến tuổi này cũng đã không dễ dàng gì rồi, chắc chắn là bên người hắn phải có đại phu y thuật xuất sắc điều trị. Hơn nữa, bây giờ bệnh tình của hắn nặng hơn, đã xuất hiện các triệu chứng như rung tim, rối loạn nhịp tim cùng với phì đại tâm thất phải.

Nàng lấy từ trong tay áo ra thuốc đúng bệnh cho hắn uống, thuốc này là loại có hiệu quả nhanh nên hiệu quả thấy rất nhanh, gần như là dựng sào thấy bóng. Sắc mặt của hắn từ từ thả lỏng lại, nhịp tim khôi phục bình thường.

Yêu Cửu vừa thấy chủ nhân của mình được cứu thì quỳ xuống đất đến “bịch” một cái: “Đa tạ ân cứu mạng của phu nhân: “Không cần khách sáo.” Lãnh Băng Cơ đứng dậy: “Cứu người là trách nhiệm của chúng ta. Nhưng bất cứ lúc nào bệnh tim của chủ nhân nhà ngươi đều có khả năng phát bệnh cả nên thuốc luôn phải đặt dự phòng ở trên người, đừng sơ sẩy bất cẩn”

Yêu Cửu sợ đến chảy mồ hôi đầy người, vội vội vã vã gật đầu, trong lòng vẫn cứ sợ hãi.

“Thuốc của cô nương hiệu nghiệm như vậy, rõ ràng là y thuật của cô nương rất cao. Sở mỗ đánh bạo hỏi một câu, cô nương có phương thuốc tốt nào có thể chữa được bệnh tim của ta hay không? Sở mỗ nhất định sẽ dùng số tiền lớn tạ ơn”

Lãnh Băng Cơ khéo léo nói: “Đã bỏ lỡ thời điểm trị liệu tốt nhất rồi, muốn chữa khỏi hoàn toàn rất khó, chỉ có thể chữa trị theo phương án bảo thủ mà thôi”

Ánh mắt của tên ma ốm sáng lên, trong con ngươi đột nhiên hiện ra hi vọng mãnh liệt, hắn cố gắng giữ vững hơi thở: “Theo cô nương thì Sở mỗ còn có thể sống được mấy năm nữa?”

Cái này thì đúng là Lãnh Băng Cơ khó có thể trả lời được.

Nếu là ở thời hiện đại thì bệnh của hắn vẫn có hy vọng được chữa khỏi. Tuy nói nguy hiểm rất lớn nhưng vẫn có thể chữa trị thông qua cách phẫu thuật.

Nhưng bây giờ thì tất cả đều rất khó nói, lúc nào cũng có thể xảy ra bệnh biến. Nàng cũng không phải Diêm La Vương, không thể kiểm soát sự sống chết của người khác được.

Nàng đưa số thuốc còn thừa cho gã sai vặt rồi dặn dò liều lượng dùng thuốc: “Tình tạng không tệ như công tử suy nghĩ đâu.

“Ý cô nương là tạm thời kẻ hèn này sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng?”

Ánh mắt của người này quá mức trắng trợn, hoàn toàn không kiêng dè gì cả, tràn đầy dục vọng mãnh liệt, Lãnh Băng Cơ cảm thấy không thoải mái lắm: “Nghe lời dặn của đại phu, giữ cảm xúc tốt đẹp và tâm tình ổn định là rất quan trọng”

Nàng xoay người định đi, không muốn giao tiếp nhiều với người này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.