Vương Phi Muốn Tái Giá Rồi

Chương 742: Chương 742: Chương 741




Cừu Thiếu Chủ vẫn luôn xấu tính như vậy, nhất là bây giờ Mộ Dung Phong ở ngay trước mặt mình, ngang nhiên cùng Băng Cơ tình cảm, cẩu độc thân bị ngược đến chết. Trong lòng lửa vụt vụt bốc lên.

Ngươi không cho trong lòng ta thoải mái, nói đùa, ta nhất định đem lòng ngươi làm đế giày.

Chính là cái gọi là kẻ địch gặp nhau, hết sức tức giận.

Hắn có chút nheo mắt lại, cười đến mười phần ấm áp: “Ta cùng Băng Cơ người một nhà không nói hai nhà, Phong vương gia làm gì khách khí như vậy, chiếu cố hai mẹ con các nàng đây là trách nhiệm Cừu Mỗ không thể chối từ, ai bảo Vân Triệt gọi ta một tiếng cha đâu?”

Phong vương gia hàm răng chua xót, nắm thật chặt quai hàm: “Vân Triệt dáng dấp cùng bản vương rất giống, đều nói huyết mạch với nhau, quả thật không giả, liếc thấy hắn, bản vương liền biết, hắn là con của ta”

Cừu Thiếu Chủ không chút nào chấp nhận: “Ở Giang Nam, người khác đều nói Vân Triệt lớn lên giống ta, cùng anh tuấn tiêu sái như ta, phong lưu phóng khoáng. Lão nhân đều nói, ai nuôi lớn theo ai, cổ nhân cũng thật không lừa ta”

“Bây giờ Vân Triệt đã nhận tổ quy tông, Cừu gia chủ nếu nhớ con trai bản vương, có thể tới thượng kinh nhìn hắn”

Cừu Thiếu Chủ ‘cười”một tiếng: “Ý kiến hay, ta cảm thấy, ta nên ở kinh thành xây một tòa biệt viện, đem việc kinh doanh của Cừu gia tập trung vào thượng kinh. Như thế, ta có thể dành nhiều thời gian và cơ hội cho Vân Triệt và Băng Cơ”

Lãnh Băng Cơ cảm thấy những người phía sau nàng có điều gì đó không ổn, toàn thân nàng căng cứng lại, giống như một con chó sói đã sẵn sàng để săn. Người đàn ông này, 5 năm đã qua ông cũng không nên keo kiệt như vậy có đúng không? Nàng lại khẽ kéo tay áo của Mộ Dung Phong một lần nữa.

Mộ Dung Phong hít một hơi thật sâu, gật đầu trái với ý muốn của hắn, nở ra một nụ cười khô khốc.: “Được thôi, như vậy Vân Triệt sẽ lại có thêm một người thích hắn”

Ây da, lâu ngày không gặp hủ giấm như cậu đột nhiên không còn đanh đá nữa mà lại tốt bụng như vậy. Đối với người như Mộ Dung Phong, sự khiêu khích của Cừu Tư Thiểu đột nhiên cảm thấy nhàm chán, chỉ giống như một cú đấm vào cục bông. Hắn nhìn Băng Cơ bằng đôi mắt oán hận: “Có tình mới rồi quên đi tình cũ, nữ nhân đúng là giống như con mèo, ai cho ăn thì đi theo người đó, đều không có lương tâm”. Mộ Dung Phong cười “hà hà một cái: “Cũng tốt, con mèo hoang nhỏ nhà ta tuy nghịch, nhưng cũng biết nhận ra người nhà của mình” Ngươi đoán xem là mèo hoang hay chỉ là con mèo mặt to.

Hai người trước mặt của Lãnh Băng Cơ, nói chuyệ_ hoà thuận giống như người một nhà, có thể gọi là khách khí.

Nhưng Lãnh Băng Cơ rõ ràng đã ngửi thấy mùi thuốc súng.

Nàng chắc chắn rằng, bản thân mà ngảy xuống ngựa bỏ chạy, hai vị sư huynh nhất định sẽ đánh nhau ngay lập tức.

Hai người vừa mới gặp mặt, đã có một số hiểu lầm chưa làm sáng tỏ, phỏng đoán rằng trong lòng của Mộ Dung Phong thực chất đã xác định Cừu Tư Thiểu là kẻ thù không đội trời chung của vợ mình, chân răng không chừng vẫn còn ngứa ngáy.

Nàng ho nhẹ một tiếng: “Chuyện phiếm có thể kể lại sau, không phải nên nói về chuyện muội muội của hai người bị bắt trước sao?“Không nói đến giống lúa bị bệnh, hai người các ngươi chỉ cố gắng tụm lại mà quên mất gốc rạ. Cừu Tư Thiểu khẽ khit mũi: “Ta đi tìm cây lúa bị bệnh trước để giải quyết, mẹ † thật. Người phụ nữ của Cừu Tư Thiểu ta mà cũng dám cướp, lão tử sẽ chém đứt hắn ta”. Mộ Dung Phong nghiêm túc sửa lại: “Là người phụ nữ của Mộ Dung Phong ta, cám ơn”

Cừu Tư Thiểu cười “Ha Ha”: “Ngươi với Băng Cơ đã ở bên nhau bao lâu rồi? Bọn ta là tình cảm năm năm, bớt tự mình đa tình đi”

Mộ Dung Phong không hề lo lắng hay khó chịu, đắc ý nói: “Bọn ta mặc dù ở bên nhau chưa lâu, nhưng ta vẫn luôn ở trong lòng của Lãnh Băng Cơ, chưa từng rời đi”

Lại bị đánh trúng rồi, thật đau Lãnh Băng Cơ leo xuống ngựa: “Hai ngươi không đi, ta đi”

Cừu Tư Thiểu đã lao vụt đi không còn thấy hình bóng.

Thẩm Phong Vân nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt, cảm thấy bản thân lúc trước thực sự không nên nói quá nhiều, hắn †a nói một cách thảm thương trước mặt biểu ca của mình Cửu Tư Thiểu, xem vẻ mặt đầy đắc ý của biểu ca, người được kính trọng nhất thiên hạ. Thực ra, có người khiêu khích cũng tốt. Có lẽ, huynh ấy cũng quên đi bản thân mình họ gì rồi.

Có lẽ chính là những ngày qua cùng Cừu Tư Thiểu chia sẻ buồn vui, cảm xúc bỗng bộc phát? Tại sao bản thân lại đáng thương cho đứa bé này?

“Ta đi giúp đỡ Tư Thiểu một tay”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.