Vương Phi Mưu Trí Nói Rằng Vương Gia Rất Phúc Hắc

Chương 31: Chương 31: Hình thức sinh hoạt thần bí




Cũng không thực sự nằm ngủ, nằm chợp mắt ở trên giường trong chốc lát Kiều Thanh đã thức dậy. Lúc đang ăn điểm tâm một mình, Kiều Hoài Cẩn vội vã bước vào Thanh Lan Viện.

“Thất muội, ngày hôm qua ta trở về rất muộn, uống quá chén, vừa mới biết rõ chuyện ngày hôm qua. Muội thực sự đưa Dục nhi đi à?” Kiều Hoài Cẩn vừa vào cửa liền nhìn Kiều Thanh hỏi.

“Ừ, đưa đi .” Kiều Thanh gật gật đầu nói. Nàng rất rõ ràng, coi như ngày hôm qua Kiều Hoài Cẩn ở đây, kết quả sau cùng cũng sẽ không có gì khác biệt. Đỉnh đầu bị chiếc mũ hiếu đạo chụp xuống, Lão phu nhân chính là ông trời bên trong phủ này, hơn nữa Lão phu nhân mặc dù mục đích không tốt, nhưng mà vì tốt cho nàng mà đánh cờ hiệu.

Thật ra coi như Lão phu nhân ngày hôm qua không ầm ĩ một hồi như vậy, chuyện đứa nhỏ sớm muộn gì vẫn sẽ bị nhắc tới. Kiều Thanh biết rõ Kiều Chấn Hiên chẳng qua là không muốn ép nàng thái quá mà thôi, thật ra trong lòng cũng không tán thành cách làm của nàng. Mà lúc Kiều Hoài Cẩn ở Thanh sơn trấn cũng đã nói với nàng mang theo hài tử không thích hợp đâu, mặc dù về sau cũng hết sức thích Dục nhi, nhưng thích thì thích, hắn tất nhiên cũng không đồng ý nàng luôn dẫn hài tử ở bên cạnh. Ý nghĩ của bọn họ thật ra cũng không sai, hơn nữa ít nhất điểm xuất phát của phụ tử Kiều Chấn Hiên cùng Kiều Hoài Cẩn là thật tâm vì tốt cho nàng. Đây cũng là nguyên nhân vì sao Kiều Thanh đồng ý ở lại phủ Kiều Quốc công.

“Đưa đi chỗ nào rồi? Đối phương có đáng tin cậy không?” Kiều Hoài Cẩn ân cần hỏi. Mặc dù thời gian ở chung không lâu, nhưng hắn thật tâm thích đứa bé kia.

“Đáng tin cậy, đại ca yên tâm đi.” Kiều Thanh nghĩ đến Mạc Hoa Sênh đã sắp đặt thản nhiên nói, lại không nói nàng đưa hài tử đi chỗ nào, bởi vì nàng không muốn để cho người khác biết chuyện giữa nàng và Mạc Hoa Sênh. Không từ mà biệt, lúc Mạc Hoa Sênh xuất hiện ở trước mọi người cố ý ngụy trang ốm yếu chắc là vì tự vệ, Kiều Thanh đương nhiên không thể để cho hắn bị bại lộ.

“Thất muội, tổ mẫu cùng phụ thân đều là vì muốn tốt cho muội, đại ca hy vọng muội có thể hiểu.” Kiều Hoài Cẩn thành khẩn mà nói.

Kiều Thanh gật gật đầu nói: “Muội hiểu mà.” Hiểu rõ Lão phu nhân chính là nhìn nàng không vừa mắt muốn cố ý tìm cớ, Kiều Chấn Hiên mới thật vì tốt cho nàng.

Kiều Hoài Cẩn có ý nghĩ hỏi thầm Kiều Thanh đưa hài tử đi chỗ nào, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt Kiều Thanh thản nhiên bộ dáng rõ ràng không muốn nhiều lời, cuối cùng vẫn không hỏi tiếp. Kiều Thanh yêu thương đứa bé kia đến cỡ nào Kiều Hoài Cẩn rất rõ ràng, hắn tin tưởng coi như đưa hài tử đi, Kiều Thanh cũng sẽ cố gắng sắp đặt làm cho tốt nhất.

“Đại ca, muội cũng có thắc mắc muốn hỏi ca ca.” Kiều Thanh nhìn Kiều Hoài Cẩn nói. Tại phủ Kiều Quốc công này nàng bị những người khác bài xích chán ghét, đó còn là những người thân cận nhất, nàng muốn biết Kiều Hoài Cẩn giải thích như thế nào.

“Thất muội nói đi.” Kiều Hoài Cẩn nói.

“Vì sao tổ mẫu và nương đều không thích muội?” Kiều Thanh hỏi trực tiếp.Việc này đối với nàng mà nói chính xác là thắc mắc, có lẽ Kiều Hoài Cẩn có thể cho nàng một cái đáp án .

Kiều Hoài Cẩn có chút kinh ngạc, không ngờ Kiều Thanh thế nhưng trực tiếp hỏi một cái vấn đề như vậy. Ngược lại lại cảm thấy hết sức bình thường, Kiều Thanh mất trí nhớ, sau khi trở về thái độ của tổ mẫu và nương đối với nàng đúng là không tốt chút nào, nếu như nàng một chút cũng không để ý mới có vấn đề đấy.

“Thất muội nếu đã hỏi, thì đại ca cũng nói thẳng với muội. Thật ra vấn đề này của muội từ nhiều năm trước ta đã hỏi qua tổ mẫu và nương, các bà cũng đều đã nói với ta, các bà cũng không phải chán ghét muội, chỉ là trước kia muội thực sự làm cho mọi người rất thất vọng rồi, đã nhiều lần làm chuyện hồ đồ, cho nên bọn họ mới không thích muội. Nếu đã nói đến đây, đại ca cũng nói thêm hai câu, lần này sau khi Thất muội trở về đã thực sự trưởng thành, cũng hiểu chuyện. Tổ mẫu và nương chẳng qua là có chút thiên vị, Thất muội không cần so đo với bọn họ, có việc gì cần cứ việc nói với đại ca.” Kiều Hoài Cẩn nhìn Kiều Thanh nói.

Chuyện là thế này phải không? Bởi vì nguyên chủ làm cho mọi người rất thất vọng, cho nên mới bị tổ mẫu chán ghét, bị thân nương cư xử lạnh nhạt. Đúng là rất có khả năng này, dù sao có Kiều Hân Nhiên người cháu gái hoàn mỹ cùng nữ nhi ở đây, đối lập càng hiện ra rõ ràng hơn, nguyên chủ khẳng định chính là từ lâu trong mắt Lão phu nhân cùng Hạ Uyển Như đã bị các bà vứt bỏ thứ con cháu không ra gì.

Nhưng Kiều Thanh cảm thấy, cảm thấy có chút kỳ quái, coi như là làm người ta thất vọng, người thân mẫu là Hạ Uyển Như cũng không đến mức tỏ thái độ vẻ như tùy ý để nàng tự sinh tự diệt đi? Chỉ là dù sao nói vậy cũng coi như có được một cái đáp án hợp lý, Kiều Thanh cũng không nghĩ quá nhiều nữa.

Kiều Hoài Cẩn ở Thanh Lan Viện ngồi trong chốc lát liền đi, Kiều Thanh rảnh rỗi liền làm nữ công, để cho Thu Nguyệt vào đây dạy nàng làm y phục, chuẩn bị tự tay làm y phục đưa hài tử mặc.

Mà ngày hôm qua Xuân Hoa chết toàn bộ phủ Kiều Quốc công cũng không ai nhắc tới, chỉ cho rằng một cái xử lý ngoài ý muốn. Lúc đầu Kiều Thanh đã đem Lan Tử nâng lên nhất đẳng, cho nên lúc Hạ Uyển Như đưa nha hoàn bổ sung cho Thanh Lan Viện, trực tiếp bổ sung một tam đẳng nha hoàn đến đây, hơn nữa còn tên là Tố Hồng Ngọc.

“Kiều đại ca, tiểu oa nhi đáng yêu nhà các ngươi đâu rồi? Làm sao không đưa ra ngoài cho chúng ta vui đùa một chút?” Mạc Bắc Nguyệt cười hỏi Kiều Hoài Cẩn. Ngồi cùng như cũ là huynh đệ Mạc Đông Dương và Mạc Bắc Nguyệt, Tần Dịch và Kiều Hoài Cẩn. Bốn người bọn họ là bạn tốt nhiều năm.

“Đứa nhỏ đã đưa đi rồi.” Kiều Hoài Cẩn nói, nhớ tới đứa nhỏ ngọt ngào kêu hắn “Đại cữu cữu”, trong lòng có chút ít áy náy còn có không nỡ.

“Sao lại đưa đi thế?” Mạc Bắc Nguyệt kinh ngạc nói, “ Không phải là Thất muội kia của huynh thay đổi đấy chứ? Ngày hôm qua trở về phụ vương còn khen nàng kia mà, ấn tượng của ta với nàng vừa mới thay đổi tốt hơn nàng làm sao lại làm ra chuyện không chịu trách nhiệm này đây?”

Mạc Đông Dương gõ đầu Mạc Bắc Nguyệt một cái nói: “Cái gì cũng không biết chớ nói nhảm!”

Kiều Hoài Cẩn lắc lắc đầu nói: “Không phải là Thất muội, là tổ mẫu của ta khăng khăng muốn đưa đứa nhỏ đi, thật ra cũng là vì tốt cho Thất muội.”

Trong lúc nhất thời mấy người đều có điểm im lặng, bọn họ rất nhanh thì hiểu rốt cục chuyện gì đã xảy ra, thật ra bọn họ cũng biết đứa nhỏ sớm muộn gì cũng sẽ bị đưa đi . Ngay cả Mạc Bắc Nguyệt cũng không có cách nào thở dài một hơi nói: “Ôi, chỉ là đáng thương đứa bé kia, nhỏ như vậy còn đáng yêu như thế.”

“Đưa đi đâu?” Tần Dịch luôn luôn trầm mặc ít nói đột nhiên mở miệng hỏi Kiều Hoài Cẩn.

Kiều Hoài Cẩn lắc lắc đầu bất đắc dĩ cười cười nói: “Ta cũng không biết. Là Thất muội đưa đi, nàng không muốn nói. Các ngươi cũng biết, tiểu muội của ta bây giờ rất có chính kiến.”

“Vậy cũng tốt, “ Mạc Bắc Nguyệt gật gật đầu nói, “Phụ vương ta sau khi trở về đối với nàng khen không dứt miệng, thật sự là rất khó tưởng tượng trong một năm đó một người lại có thể thay đổi lớn như vậy, có lẽ nhất định là có cơ duyên đặc biệt gì đây.”

“Ta cũng cho rằng như vậy, “ Kiều Hoài Cẩn gật gật đầu nói, “Chỉ là Thất muội mất trí nhớ, những việc đã trải qua ngay cả chính nàng cũng đều không nhớ rõ. Nhưng mà đã trải qua sinh tử và đau khổ, nàng đã trưởng thành thật rồi.” Kiều Hoài Cẩn hơi có chút cảm khái nói.

“Đây là chuyện tốt, “ Mạc Đông Dương cười nói, “Hoài Cẩn không cần lại vì tiểu muội của ngươi mà nhức đầu, Kiều gia các ngươi bây giờ chân chính là một nhà tài tử tài nữ.”

Bây giờ ngay cả cái tên vang dội Kiều gia Thất tiểu thư đã từng là phế vật hoa si cũng dùng một cái thưởng hoa yến để thay đổi, danh tiếng xấu của nàng đã là dĩ vãng, khiến người ta kinh sợ lại nhịn không được mà thán phục trai gái phủ Kiều Quốc Công quả nhiên là không có một người tài năng không sơ xuất. Kiều Hoài Cẩn khẽ mỉm cười không nói gì.

Kể từ sau ngày đó, Kiều Thanh bắt đầu một hình thức sinh hoạt thần bí. Lúc ban ngày nàng an lặng yên tĩnh đợi tại phủ Kiều Quốc công làm Kiều gia Thất tiểu thư của nàng, mỗi khi lúc hoàng hôn phủ xuống Mạc Hoa Sênh sẽ như hẹn tới mang nàng đi An vương phủ chăm hài tử, trước buổi sáng ngày hôm sau lại đưa nàng trở lại. Kiều Thanh là một người có năng lực thích ứng rất mạnh, đang suy nghĩ đến biện pháp tốt hơn trước, như bây giờ đã rất tốt, nàng rất nhanh thành thói quen với cuộc sống như vậy. Chỉ là...

“Mạc Hoa Sênh, ngươi không phải là đã đáp ứng dạy ta khinh công sao? Bây giờ luôn đi.” Kiều Thanh luôn luôn chờ học khinh công, nhưng nói ra hai lần Mạc Hoa Sênh lúc nào cũng nói sắc trời đã tối nên nghỉ ngơi lúc sau rồi nói.

“Tiểu Thất, đêm đã khuya vẫn nên ngủ sớm một chút đi?” Mạc Hoa Sênh lại dùng một chiêu cũ. Bây giờ mỗi ngày qua lại có thể quang minh chính đại ôm Kiều Thanh hai lần, đó là thời gian mỗi ngày mà hắn mong đợi nhất, nếu như Kiều Thanh học được khinh công, đừng nói mỗi ngày hai lần, sau này ngay cả một lần cũng không có.

Kiều Thanh chặn đường đi của Mạc Hoa Sênh, có chút không vui nói: “Ngươi nói không giữ lời, căn bản là không muốn dạy ta.” Lặp đi lặp lại nhiều lần, nếu nàng nhìn không ra thái độ của Mạc Hoa Sênh chính là người ngu rồi .

“Ha ha, làm sao lại vậy chứ?” Mạc Hoa Sênh mặt không đổi sắc nói, “Vậy ngày mai đi, ngày mai ta nhất định dạy nàng.” Xem ra là không tránh thoát, huống chi thật ra hắn cũng không thực sự muốn tránh, chỉ là muốn lui lại hết mức kéo dài thêm một chút vài ngày phúc lợi để hưởng thụ mà thôi!

“Ngày mai, đây là chính ngươi nói.” Đến lúc đó đùn đẩy nữa Kiều Thanh định bụng sẽ cùng Mạc Hoa Sênh đánh một trận... Nàng thật sự có chút ngứa tay ...

------ lời ngoài mặt ------

Kịch trường nhỏ lộn xộn:

Đậu phộng: Ngày càng ngày càng tốt đẹp oa ~ mỗi ngày đều có thể nhìn thấy Tiểu Thất, còn có thể ôm ôm, thật vui vẻ ~

Du Du: Ôm ôm. . . Chờ ngươi dạy Tiểu Thất khinh công, cái phúc lợi này chắc chắn không có!

Đậu phộng: Nói hay lắm ta là nam chính cơ mà? Tác giả mà như ngươi vậy được sao?

Du Du: Ngươi là nam chính, cho nên bản cung cho ngươi một cái cơ hội theo đuổi nữ chính đó, tự ngươi cố gắng lên đi!

Đậu phộng: Tiểu Thất là của ta! Chờ ta dạy nàng khinh công, nói không chừng nàng đối với ta sùng bái giống như nước sông cuồn cuộn liên miên không ngớt, quyết định chủ động yêu thương nhung nhớ lấy thân báo đáp đấy?

Du Du: Cầu xin chớ suy nghĩ quá nhiều. . .

Du Du: Cầu xin cất giữ cầu xin điểm kích cầu xin hoa hoa cầu xin phiếu phiếu ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.