Vượt Qua Sóng Dữ

Chương 6: Chương 6




Nhờ sự tận tình của các bác sĩ và nhất là bà vú Trần nên Thảo Linh thoát qua cơn điên loạn. Bả vô cùng căm phẩn người chồng bội bạc của mình. Bà muốn về vạch mặt hắn, nhưng vú Trần ngăn lại:

- Chưa phải lúc. Bà không nên về lúc này.

Bà Thảo Linh không hiểu:

- Tại sao?

Vú Trần phân trần:

- Lúc này thế lực hắn rất mạnh. Và lại ta chưa có chứng cứ để buộc tội hắn.

Bà Thảo Linh xúc động:

- Nhưng hắn đã giết Thảo Lan và Thảo Sương.

Vú Trần lắc đầu:

- Hắn rất mưu mô và xào quyệt. Ta chưa thể đánh đổ dược hắn đâu.

Thảo Linh chợt hỏi:

- Sói đen đâu?

Vú Trần sáng mắt:

- Cũng may lúc này nó nghỉ hè, nó đang theo dõi hành tung làm ăn phi pháp của hắn.

Thảo Linh lắc đầu kêu lên:

- Trời ơi ! Nguy hiểm lắm. Nó giết chết thắng nhỏ.

Vú trần trấn an:

- Thằng ấy bây giờ khôn ngoan lắm, bà đừng lo.

- Nhưng tại sao chị mang tôi được đến bệnh viện để chữa trị.

Vú Trần lắc đầu bảo:

- Chuyện dài dòng lắm. Bà còn mệt, hãy nằm nghỉ đi. Mai mốt có cơ hội, tôi sẽ kể cho nghe. Bây giờ ăn cơm nghe.

Thảo Linh ngoan ngoãn nghe theo lời của vú Trần. Ăn hết phần cơm, vú Trần vui vẻ nói:

- Bác sĩ nói tuần sau có thể xuất viện được rồi.

Thảo Linh lại lo lắng:

- Xuất viện rồi tôi sẽ ở đâu?

Vú Trần cười xòa:

- Điều ấy bà đừng lo, chúng tôi đã có cách rồi.

Thảo Linh ngạc nhiên:

- Chúng tôi tôi ư? Mà là ai vậy?

Vú Trần biết mình lỡ lời nên nói:

- Ý tôi muốn nói thằng Tiến Lâm ấy mà.

Thảo Linh cảm thấy bồn chồn trong lòng nên nói:

- Rốt cuộc bây giờ tôi lại là gánh nặng của vú trần rồi.

Vú Trần lừ mắt:

- Sao bà lại nói vậy? Chúng ta là người một nhà mà.

Bà Thảo Linh xúc động rơi nước mắt:

- Tôi đâu có ngờ khi gặp hoạn nạn bà không bỏ tôi, mà hết lòng chăm sóc cho tôi.

Vú Trần ân cần nói:

- Bà đừng nói vậy nữa mà. Hãy lo mà tịnh dưỡng cho sức khỏe. Mọi chuyện để cho tôi lo.

Bà Thảo Linh lại nói:

- Thỏi vàng ròng ấy hắn có lấy được chưa?

Vú trần lắc đầu:

- Chưa đâu, hắn còn bắt công nhân đêm nào cũng đào bới tìm kiếm.

Bà Thảo Linh chép miệng:

- Một con người đầy tham vọng sẽ gặp quả báo.

Vú Trần thở dài:

- Chuyện đời mà. Biết đâu là lường trước được.

Bà Thảo Linh cảm thấy buồn, nhưng nghe vú Trần nói thế, bà cũng an lòng nên nói:

- Trăm sự nhờ vú và thằng Sói đen.

Vú Trần động viên:

- Thôi, bà cứ an tâm mà tịnh dưỡng. Ngày mai xuất viện, tôi sẽ đưa bà về tạm nghỉ nhà một người bà con của tôi.

Bà Thảo Linh nghe lời vú Trần nắm xuống, một lát bà lại ngủ thiếp đi.

... Biết được đêm nay hắn sẽ có chuyến vận tải hàng cấm là trầm hương sang nước ngoài, Sói đen tổ chức cho anh em theo dõi. Riêng anh thì theo dõi một việc làm quan trọng hơn. Đêm xuống, nơi khu rừng suối nước nóng xuất hiện nhiều đám người. Nơi nhà kho bấy lâu nay bỏ hoang hôm nay lại xuất hiện nhiều tiếng hú vang nghe rợn cả người. mọi người chạy tán loạn.

- Ma kìa !

Cả đám công nhân lại nháo nhào lên:

- Tất cả chạy về lều nhanh lên.

Tiếng gió vi vu, tiếng rên của những oan hồn ẩn dật đâu đây là m cho mọi người không ai dám ló đầu ra ngoài.

Ở phía góc bên kia Cảnh Hào chỉ huy dội bốc vác vác những bao hàng lên xe. Hắn quát:

- Tụi bây, làm khẩn trương lên.

Đám công nhân và những tên bảo vệ thân tín với hắn răm rắp nghe theo.

Điệp Ngân rên rỉ:

- Em lạnh quá !

Cảnh Hào trấn an:

- Em cố gắng đi. Vái tiếng đồng hồ nữa là chúng ta vĩnh viễn ra xa chốn hoang dã này rồi.

Điệp Ngân chợt nói:

- Em có linh cảm như có một điều gì đó không lành.

Cảnh Hào gắt:

- Toàn là nói chuyện xui xẻo.

Điệp Ngân bỗng kêu lên:

- Á, ma !

Cảnh Hào bịt miệng cô ta gắt gỏng:

- Bộ muốn chết hả?

Cô ta run lên bần bật:

- Ma không đầu lại xuất hiện nữa kìa !

Cảnh Hào cẩy9 cô lên xe:

- Em ngồi trên đó cho anh.

Cô vẫn cố nói:

- Anh hãy cẩn thận.

- Được rồi, ngồi im đó đi.

Đám ma áo trắng treo lủng lẳng trên các cành cay đã vụt biến mất, một tiếng quát danh gọn vang lên phía sau lưng.

- Đứng im ! Các ông đã bị bắt.

Cảnh Hào chưa kịp phản ứng thì chiếc vòng số tám đã tra vào tay hắn. Bọn ma mặc áo trắng treo lơ lửng trên cây cũng đã tụ họp lại đông đủ. Điệp Ngân bất chợt ló đầu ra, cô ta rú lên:

- Ma ! Anh Cảnh Hào ...

tiếng cười vang lên, cô ta hoảng hốt:

- Ma ! Cứu em ...

Tên bảo vệ cúi đầu:

- Tụi em đây chứ có ma đâu.

Cô ta trố mắt:

- Hả? Vậy là ma gia ư? Ông chủ đâu?

Tên bảo vệ hất hàm về phía ánh đèn pin:

- Ông ấy đó. Đang bị đội kiểm lâm soát xe đó.

Cô ta tái mặt:

- Kiểm xe ư?

Chiến xách chiếc rương to kềnh đặt xuống đất cười toe toét:

Tất cả tài sản của ông Cả Trạch đều nằm trong này.

Điệp Ngân cũng bị lùa lại đứng gần tên đầu sỏ Cảnh Hào. Trên xe, đội kiểm lâm kiểm soát xe toàn là trầm hương. Tất cả mang về đồn chờ sáng mai xử lý ...

... Bà Thảo Linh rưng rưng nước mắt khi nhận lại số tài sản mà cha của bà suốt cuộc đời vất vả làm ra để lại cho hai chị em bà.

Tiến Lâm tươi cười nói với anh em:

- Đứng trước nguy cơ của gia đình họ Trạch, mẹ con tôi chị biết tương kế tựu kế giả làm ma không đầu để kiềm chân và hù dọa Điệp Ngân. Còn tôi đêm đêm phải giả làm ma đuốc khắp nơi để cứu Thảo Linh thoát chết.

Bà Thảo Linh sáng mắt ngạc nhiên nhìn Sói đen:

- Con nói sao? Thảo Sương còn sống ư?

Tiến Lâm gật đầu:

- Vâng. Nhờ thằng Lực thẹo còn chút lương tâm.

Thảo Sương từ trong bước ra, cô kêu lên:

- Dì !

Bà Thảo Linh hơi lùi lại:

- Con thật đây sao Thảo Sương?

Cô cười tươi tắn:

- Nhờ anh Sói đen cứu con đó. Và bà con đùm bọc chạy chữa cho con.

Tiến Lâm nói với mọi người:

- Cảnh Hào và đồng bọn đã sa lưới pháp luật. Trật tự sẽ được lập lại nơi đây, ánh đuốc ma trời sẽ không còn nữa.

Bà Thảo Linh nói với đội kiểm lâm:

- Tôi giao cho các anh xử lý bọn nó.

Thảo Sương vội lên tiếng:

- Còn một điều quan trọng nữa mà tôi chưa thổ lộ.

Mọi người nhìn cô, Tiến Lâm giục:

- Em còn muốn nói điều gì ư?

Cô gật đầu:

- Còn chứ. Nó đã làm cho mẹ em chết một cách oan uổng.

Vú Trần khuyên:

- Hôm nay đã ra ánh sáng rồi. Con nên bỏ qua tất cả cho mẹ con được thanh thản.

Thảo Sương gật đầu:

- Vâng, nhưng còn chuyện khác quan trọng hơn.

Thảo Linh giục cháu mình:

- Còn gì nữa, con nói đi?

Thảo Sương nói thật rõ to:

- Vấn đề là thỏi vàng ròng.

Bà Thảo Linh tròn mắt:

- Thỏi vàng ư?

- Vâng.

Bà Thảo Linh hỏi gặng:

- Con biết à?

Thảo Sương kể:

- Trước đây trong lúc nằm kề bên nhau mẹ con có chỉ cho con. Dì tính sao đây?

Bà Thảo Linh lắc đầu:

- Của con, con cứ giữ lấy. Qua việc này dì sẽ giao tất cả cho con, dì lên núi đi tu.

Thảo Sương liền nói:

- Nếu vậy con sẽ giao nó cho nhà nước. Vì đó là tài sản của quốc gia.

Mọi người nhìn cô bé đầy thán phục. Thế là Thảo Sương chỉ chỗ cất giấu thỏi vàng ròng cho Tiến Lâm đào lên và giao cho nhà nước.

Tiến Lâm khó khăn lắm mới nói được lời từ tạ Thảo Sương để lên trường tiếp tục học vì kỳ nghỉ hè đã hết.

- Em ở nhà cố giữ gìn sức khỏe.

Thảo Sương đỏ mặt:

- Anh cũng thế nhé !

Tiến Lâm gọi nhỏ:

"Sóc nâu của anh !".

Thảo Sương gục đầu vào ngực chàng thổn thức:

"Sói đen của em !".

Họ chia tay nhau cũng trên dòng suối nước nóng, dưới ánh trăng êm dịu, khung cảnh hài hòa tươi vui. Một nhóm công nhân cũng vui vẻ tiễn chân Sói đi lên đường tiếp tục học và đợi ngày trở về với họ.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.