Vứt Đi Nương Nương

Chương 55: Q.1 - Chương 55




Công tử. – vài người nam nhân đứng chờ ở phía bìa rừng, thấy Mục Tiểu Văn trầm tư đi tới liền lên tiếng hỏi.

Lúc này Mục Tiểu Văn chưa có gở mặt nạ xuống, thanh âm vì viên thuốc mà khàn khàn.

Nói đi!

Mấy người liền đem vài chuyện nói tới. Kinh thành không thiếu người tài, mấy người này khinh công không phải hạng thường, lại quen thuộc với địa hình rừng núi cộng thêm bản tính chân chất nơi thôn quê nên Mục Tiểu Văn nghĩ là rất thích hợp làm nhiệm vị này. Mục Tiểu Văn cấp bạc đầy đủ và bọn họ cũng tận tâm hết sức mà làm nhiệm vụ. Mọi người chia làm hai nhóm, một nhóm đứng ở trên ném đá xuống, còn một nhóm thì ở bên dưới nhặt tìm. Nếu bên dưới có phát hiện gì đó thì đánh tín hiệu cho phía trên sau đó lập tức báo cho Mục Tiểu Văn biết. Những người này đều do Dực nhi tìm được. Nghe nói khinh công thật sự là tồn tại, Mục Tiểu Văn hưng phấn vô cùng, muốn học tập xem sao nhưng trải qua vài buổi luyện tập thử thì thấy mình… không có tư chất.

Sáng sớm ngày hôm qua có ném một hòn đá xuống nhưng mãi tới hôm nay vẫn chưa có tìm thấy. Hòn đá khá lớn, được ném từ chỗ đứng cách vách chừng một thước; Mục Tiểu Văn cố tình khắc lên một mặt đã dòng chữ “Ta còn sống” bằng tiếng Anh, còn mặt kia thì khắc một chữ “Văn”. Nàng thầm cầu mong, dù chỉ là một phần vạn, ma ma sẽ nhìn thấy viên đá này và sẽ giúp bà yên tâm hơn.

Mục Tiểu Văn đứng bên vách đá quan sát một hồi và bắt đầu ước chừng khoảng cách khi một người đứng từ chỗ này ngã thẳng xuống dưới. Trầm ngâm một hồi, nàng quay sang người bên cạnh hỏi:

Lúc ném viên đá có quan sát kỹ hay không? Hay là nó mắc ở giữa vách núi rồi?

Tại hạ đã leo xuống xem xét nhưng sau khi xuống được một đoạn thì không nhìn thấy gì nữa vì có một lớp sương mù rất dày bao phủ. – một nam tử đứng gần đó đáp.

Mục Tiểu Văn lại nhìn xuống một nữa. Lúc này thời tiết tương đối lạnh, nhìn xuống chừng tám mươi thước quả nhiên cảnh vật bên dưới trở nên mờ ảo vì lớp sương mù dày. Nếu thế này thì sẽ không thể xác định được chính xác khoảng cách cũng như tốc độ của hòn đá khi rơi xuống. Giả như khoảng cách là 80 thước, hòn đá rơi xuống chừng 4 giây là tới đáy, tốc độ khi đó khoảng 40 thước mỗi giây. Nói cách khác, nếu hòn đá thật sự đã xuyên qua không gian thời gian thì chắc chắn tốc độ phải lớn hơn 40 thước/giây. Nếu như muốn dùng người để thử nghiệm, cho dù có để một lá chắn ở giữa lưng núi nhưng với tốc độ này thì cái lá chắn kia đỡ không nổi. Mà nếu dùng dây thừng buộc người thả xuống dưới, dù dây thừng có chắc chắn, có dài mấy thì người vẫn bị trọng thương.

Mục Tiểu Văn lại hỏi tiếp:

Có cách nào để người ta từ đây nhảy xuống vách núi mà không bị thương tổn không?

Mọi người im lặng, không ai lên tiếng.

Mục Tiểu Văn thầm thở dài, một lát sau mới nói:

Vẫn tìm viên đá đi. Tiếp tục ném đá xuống, lực ném và khoảng cách cứ giống với hòn đá kia.

Mọi người kéo nhau đi.

Ôi, cuối cùng vẫn không có gì tiến triển.. hay là đừng quá vội vàng? Nhiều ngày trôi qua, viên đá vẫn chưa được tìm thấy, trong lòng Mục Tiểu Văn có chút mong chờ. Sau khi trở về, nàng nhất định sẽ đọc thật nhiều sách về địa lý, về lịch sử, về các triều đại.. nàng sẽ mượn thật nhiều sách để đọc. Nàng sẽ học lên cao, sẽ tìm hiểu về môn vật lý, về tốc độ.. Mấy cái môn này cũng không tồi, học không thừa.



Cuộc sống vẫn diễn ra như thường. Nàng trở lại tửu lâu, tiếp tục làm tiểu nhị.

Có thêm cái tên Lý Vân Thượng kia, Mục Tiểu Văn quả thật không muốn lên nhã gian nữa. Mỗi ngày uống trà, tên họ Lý thối kia boa 3 lượng bạc. Một lần pha trà mà nhận được 3 lượng bạc, nàng đau đớn đến líu lưỡi. Mỗi lần nàng mướn người đi ném hòn đá, 6 người một ngày cũng chỉ có 3 lượng bạc!>Sau một thời gian sống ở nơi này, Mục Tiểu Văn càng hiểu được giá trị của đồng tiền, lượng bạc. Một văn tương đương với hai mao tiền, một lượng hai bạc trắng ước chừng là một ngàn văn; vậy thì một đồng tiền tương đương với hai trăm nhân dân tệ. Mà một lượng hai hoàng kim tương đương với mười hai lượng bạc trắng, tức là hai ngàn nhân dân tệ.

Bên ngoài bán một cái bánh bao nóng là hai văn tiền, tức là bốn mao tiền; tiền lương của Mục Tiểu Văn là mười hai lượng bạc trắng một tháng, tức là hai ngàn nhân dân tệ. Tên họ Lý thối kia chỉ uống có một lần trà mà trả ba lượng bạc, tức là sáu trăm nhân dân tệ; quần áo hắn mặc trên người theo Dực nhi nói thì ít nhất là hơn mười hai hoàng kim, tính ra là hơn hai vạn nhân dân tệ!

( đoạn nì liên quan tới tiền tệ của TQ nha.. t chỉ tìm được 1 đơn vị, 1 NDT~2 ngàn 8 tiền Việt Nam.. tính ra 2 vạn NDT~ gần 60 triệu VND

Còn lượng, hoàng kim thì tính theo thời giá của vàng, bạc hiện nay cũng ra kha khá á các nàng ạ ~~~ ^o^)

Chênh lệch lớn như vậy, thế mà hắn lại keo kiệt cho tiền boa! Mà nàng vốn là chịu trách nhiệm ghi chép sổ sách, vì Khinh Phong nên mới kiêm thêm cái chức tiểu nhị, dựa vào cái gì mà phải phục vụ hắn?

Chờ cho mọi người uống xong trà, Mục Tiểu Văn theo lệ đi vào, mặt không đỏ - tim không nhay loạn, nhận tiền boa từ Khinh Phong và Thôi Minh Vũ. Nhìn thoáng quan Phương Mặc, Phương Mặc lần này phối hợp rất ăn ý, sau khi đưa ra một thỏi bạc thì hắn cũng không quên cười trộm vài cái.

Mục Tiểu Văn tiếp nhận lấy, miệng lẩm nhẩm, ít nhất là hai, ba lượng rồi. Nàng vẫn chưa có đi ra, đứng im một bên, hữu ý vô ý mà liếc về phía Lý Vân Thượng.

Lý Vân Thượng cực kỳ ưu nhã cúi đầu nhấp một ngụm trà, mái tóc đem mềm mại chảy xuống bờ vai, đôi mắt sáng ngước lên, thản nhiên nói:

Bổn công tử cũng phải bỏ thêm bạc sao?

Đối với chuyện tiền boa thì tùy ý công tử. – Mục Tiểu Văn khoanh tay đứng đó, không hề

Thạch Lan lập tức nhăn mày, nũng nịu quát:

Tiểu nhân lớn mật, dám ngang nhiên đòi tiền sao? Ai cho ngươi lớn gan như vậy?

Cha mẹ cấp! – thái độ của Mục Tiểu Văn không hờn không giận.

Ngươi…. ngươi đúng là một tên tiểu nhị xấu xí, có tin bổn cô nương đánh ngươi không?

Tin! – cũng không phải là chưa đánh. Chỉ là, bây giờ nàng sẽ không dễ dàng để người ta khi dễ nữa.

Ngươi… - Thạch Lan tức giận đến nổi trận lôi đình.

Thạch Lan, nếu động thủ thì nàng sẽ bất lợi đó. – Phương Mặc chậm rãi nói lý, sau đó quay sang Lý Vân Thượng. – Lý công tử chắc cũng đã quen với tính cách kiêu căng này của nàng nên không sao, nhưng nếu không biết cách chừng mực thì chỉ sợ gây ra chuyện không hay.

Lý Vân Thượng mỉm cười, cái cười cực kỳ mập mờ. Hắn nhìn Phương Mặc một chút rồi lại quay sang đánh giá Mục Tiểu Văn một chút, sau đó hữu ý vô ý nói với Thạch Lan:

Lan nhi, làm cái gì cũng phải cẩn thận. Nếu ngươi đánh hắn thì ta tin chắc Phương Mặc sẽ liều mạng với ngươi đó.

Thạch Lan làm một bộ dáng hiểu chuyện, ánh mắt vừa mập mờ vừa châm chọc quét qua Mục Tiểu Văn một cái. (đố cả nhà vì sao á???)

Đột nhiên Mục Tiểu Văn cảm thấy mất hứng, tội gì nàng phải đứng ở đây mà nghe người ta nói hưu nói vượn, mà hứng chịu khí giận chứ?

Nếu có hy vọng trở về nhà mình thì nàng đã nhanh chóng thoát khỏi nơi này rồi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.