Vứt Đi Nương Nương

Chương 61: Q.1 - Chương 61




Làm việc ở tửu lâu không có ngày nghỉ cuối tuần nhưng rất nhàn. Chỉ cần không phải Khinh Phong kiên trì muốn kêu Mục Tiểu Văn tới bồi chuyện thì nàng có thể nói với ông chủ một tiếng rồi đi dạo bên ngoài với Phương Mặc.

Ở thế giới này cái chuyện chấm công hay này nọ đều không đặt nặng lắm cho nên chỉ cần làm xong chuyện của mình thì ông chủ sẽ vui vẻ cho phép đi chơi.

Đi chơi thật sự rất thú vị, được ăn ngon, được thăm thú các loại cửa hàng.. nàng thích được đi dạo với Phương Mặc.

Lúc nào thấy mệt thì vào khu vườn nhà Phương Mặc, tìm một cái đình nào đó nghĩ chân.

Tài văn chương của Phương Mặc rất đáng ngưỡng mộ. Ban đầu hai người thi thố vì không có chuyện gì làm; sau đó hắn lại không ngừng đề nghị so tài khiến cho Mục Tiểu Văn nổi giận, hét toáng lên một câu “Ta đúng là mất trí rồi!”.

Phương Mặc nghe thấy vậy sửng sốt hồi lâu nhưng không dám ép nàng nữa mà chuyển qua ngắm cảnh lấy hứng làm thơ. Mục Tiểu Văn lúc đầu còn miễn cưỡng “hứng thú” ngồi nghe hắn thao thao bất tuyệt, được chốc lát thì tựa lưng hắn ngủ ngon lành.

Phương Mặc không chỉ có tài về văn chương mà cái gì hắn cũng biết, đúng là tài hoa xuất chúng. Hắn muốn cùng nàng tấu nhạc thì nàng đành phải dùng cái câu “Ta mất trí nhớ rồi” để né tránh, sau đó lại vô tư nằm xuống bên cạnh, vừa đổ mấy thứ đồ ăn vặt vào miệng nhấm nháp vừa nằm “thưởng thức” hình Phương Mặc nhìn nghiêng.. bất tri bất giác lại say ngủ.

Phương Mặc thường mặc quần áo sặc sỡ nhưng sau khi biết Mục Tiểu Văn thích nam tử mặc trường sam phiêu dật thì phần lớn hắn đều mặc trường sam màu trắng. Mà cái này kết hợp với khinh công huyền diệu của hắn thì hợp vô cùng, nhất là vào ban đêm, mỗi lần bay qua bay lại, tà áo trắng lất phất trong gió cứ như là u linh vậy.

Nhiều lúc cao hứng thì hai người cùng nhau uống rượu; bộ dáng Phương Mặc thưởng thức ưu nhã bao nhiêu thì Mục Tiểu Văn lại nhăn mặt, lè lưỡi bấy nhiêu.

Cảm giác thân thiết, gần gũi của những người bạn tri âm tri kỷ thực làm cho người ta ấm lòng.

Biết chuyện Mục Tiểu Văn bị phạt làm này làm kia thì phản ứng đầu tiên của Phương Mặc là cười ha hả thật lớn, sau đó vuốt đầu nàng gọi một tiếng “Nha đầu ngốc”.

Hắn thật sự tò mò tại sao Tể tướng đại nhân lại sinh ra một thiên kim như thế này? Chỉ cần Mục Tiểu Văn vẫn bướng bỉnh, nghịch ngợm thế này cũng được, dù sao thì Phương Mặc cũng không phải thật sự quan tâm tới đáp án.

Mục Tiểu Văn không chấp nhận được cái câu “Nha đầu ngốc” kia, vì theo nàng cách gọi này rất khó nghe. Nàng cũng không hiểu hai người bọn họ đã thân mật tới mức xưng hô như vậy chưa?

Nhưng hiển nhiên, nàng càng phản kháng thì Phương Mặc lại càng lỳ lợm, gọi hoài, goi mãi, gọi không biết chán. Mục Tiểu Văn cảm giác, càng ngày, cái hành động sờ đầu nàng của hắn càng giống như đang sờ… một chú chó con mà hắn yêu thích vậy.

Nàng là người hiện đại, hành động này có thể xem như một điều sỉ nhục vô cùng lớn, đương nhiên là phải phản kháng lại rồi!

Nàng giúp hắn bưng trà rồi cố ý đổ lên người nhưng hắn chỉ tủm tỉm cười, hoàn toàn không có cái bộ dáng chịu nhục. Thất bại!

Nàng hóa trang mặt quỷ hù dọa hắn, nhưng vừa mới chụp tới bả vai, ai ngờ hắn xoay người lại.. khiến cho nàng phải hét lên. Thì ra hắn đã sớm biết. Định hù dọa hắn một phen, ai ngờ nàng lại bị hắn hù chết khiếp; sau đó còn bị hắn chế nhạo nữa chứ. Thất bại!

Nàng theo hắn tới kỹ viện, vốn định hạ xuân dược hắn nhưng kết quả hắn tự tiếu phi tiếu đá mắt khinh thường; hắn lại còn mắng nàng là không biết xấu hổ. Thất bại!

Ngồi trong quán trà xem sách, Mục Tiểu Văn vừa nhìn chằm chằm Phương Mặc vừa nghĩ cách làm thế nào để trêu chọc hắn cho bỏ tức. Phương Mặc thản nhiên dùng vẻ mặt tươi cười mà đối lại nàng, ánh mắt hứng thú như đang mong chờ được xem trò xiếc của sủng vật vậy.

Mục Tiểu Văn đang do dự có nên nhéo hắn hai cái hay không thì người nữ tử đột nhiên đi tới trước mặt Phương Mặc, vừa khuất thân vừa ngượng ngùng nói:

- Vị công tử đây, có thể cùng tiểu nữ hợp tấu một khúc không?

Lưu Vân quốc này hòa bình, hưng thịnh nên lắm dâm sĩ phong lưu, phong cách của người ở nơi đây cũng mang đậm vài phần phiêu dật hào hiệp. Tửu lâu, quán trà, chỉ cần đồng ý thì có thể cùng một người nào đó hợp tấu một khúc nhạc để thể hiện hoặc để chiều lòng mọi người.

Nữ tử này mặt trắng môi hồng, dáng vẻ nhu nhược liễu yếu đào tơ; cử chỉ rụt rè nhút nhát đúng là của một nữ tử chốn kinh thành; đồng thời có khí chất gì đó của một nữ tử giang hồ hào hiệp. Nàng đang tìm một người bạn tấu cũng nên đã mạnh dạn đi xuống đề nghị Phương Mặc; dĩ nhiên là nàng ấy nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ mọi người bên cạnh.

Phương Mặc mỉm cười, không hề do dự mà cầm tay nữ tử dắt tới bên bàn. Lúc này xung quanh hắn bắn ra vô số tia điện của một công tử phong lưu khiến Mục Tiểu Văn nổi cả da gà.

Phương Mặc đánh đàn cầm, nữ tử kia gảy đàn tỳ bà, tầm mắt đan vào nhau, và thanh âm bắt đầu tương hợp.

Nam tử bạch y phiêu dật, dung mạo đắc ý nhẹ nhàng. Nữ tử nhu mỵ, vài phần anh khí lộ ra càng tôn vẻ không giống người bình thường của nàng. Xa xa nhìn lại, quả thật là một bộ đôi cực kỳ ăn ý. Người đi qua đường bị hấp dẫn, cuối cùng chọn nghỉ chân tại quán để nghe khúc hợp tấu kia.

Tiếng đàn thanh thúy lưu loát, tỳ bà lanh lảnh nhẹ nhàng, một khúc nhạc trầm nhẹ vọng khắp cả quán trà. Toàn khúc yêu thương không ngừng, mỵ mà không tầm thường, người nghe như đang nếm thử một mùi vị ngọt ngào rồi lại chuyển qua chút buồn bã ưu thương.

Đoạn khúc cuối cũng đã vang lên nhưng dư âm vẫn còn quanh quẩn bên tai mọi người.

Một hồi lâu im ắng… tiếp theo đó là tiếng vỗ tay vỡ òa trong đám người xung quanh, một trận tiếp một trận. Phương Mặc đứng trên đài ưu nhã mỉm cười, nữ tử đứng sau lưng hắn nơi khóe mắt đã dẫn theo vô vàn tia ngưỡng mộ. Phương Mặc nghiễm nhiên được mọi người tung hô, hắn đánh mặt về phía Mục Tiểu Văn, một cử chỉ hết sức kiêu ngạo nhưng ưu nhã, huyền diệu.

Có cái gì mà đắc ý chứ?

Phương Mặc đứng trên đài một lát rồi quay lại nói với nữ tử kia vài câu gì đó; khi quay đầu lại thì không thấy bóng dáng Mục Tiểu Văn dưới đài. Bước xuống khỏi đài, Phương Mặc đang định đi ra ngoài tìm người thì chợt tiếng của tiểu quan trên đài vang lên:

- Tiếp theo đây Mục cô nương xin được biểu diễn.

Trên đài xuất hiện ba cô nương, hai người đứng ôm tỳ bà nở một nụ cười yếu ớt; xem y phục và trang sức thì biết đây vốn là nữ tử phong trần chuyên phục vụ ở tửu lâu.

Một người đứng giữa, khuôn mặt ẩn sau lớp lụa mỏng nên không thể nhìn rõ khuôn mặt của nàng. Nàng tiến đến phía trước ngồi xuống, khuôn mặt như ẩn như hiện; nhìn hình dáng thì không thể nói là khuynh quốc khuynh thành nhưng sâu lắng tựa như lòng sông mùa thu, êm đềm.. đạm mạc.. ưu thương.. khiến cho nàng có vẻ phá lệ trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Gió nhẹ thổi qua lớp lụa mỏng, cô nương như bị gió quấy nhiễu mà nhẹ nhàng quay đầu lại, tựa hồ muốn đón lấy làn gió tươi mát kia. Phương Mặc giật mình.

Mục Tiểu Văn giấu mặt sau tấm lụa mỏng, âm thầm tính toán xem sẽ kiếm được bao nhiêu bạc; một phần vì đang quen mặc nam trang, giờ đột nhiên đeo thêm một đống nữ trang vào nên có điểm khó chịu. Lén nhìn Phương Mặc qua lớp lụa bị gió thổi tung bay lên, thấy bộ dáng thất thần của hắn nàng nén không nổi mà cười thầm trong lòng.

Tiếng tỳ bà vang lên, tỏng trẻo nhưng lạnh thấu tới tim gan. Mà hai cô nương đứng hai bên hợp tấu kia mặt vẫn mang một nụ cười yếu ớt, một cái cười hắt ra, ngẩng đầu quyến rũ rồi lại cúi đầu xấu hổ cùng với tiếng đàn tiết tấu nhanh này hoàn toàn tương phản, thực làm cho người ta không khỏi lo lắng.

Tiếng đàn lẳng lặng vang lên, mọi người chung quanh khẽ rùng mình tận đáy lòng. Họ bắt đầu đắm chìm trong tiếng ca, đây không phải tiếng khóc cũng không phải lời than thở nhưng trong không khí cứ vất vưởng sự đau thương.

Cô cái đeo mạng che mặt cứ như đắm chìm trong thế giới của chính mình, không quan tâm tới thế sự, không để ý tới tình ái; cho dù có người nào đó muốn yêu thương thì cũng không đành lòng hoặc không dám chạm vào thế giới riêng tư, bình yên đó.

Sự không đành lòng cùng không dám này không hiểu từ đâu mà đến và dường như cũng không thể nào lên tiếng được.

Cô gái nhẹ nhàng mở miệng; mọi người nín thở lắng nghe.

Ngó sen hạt ngọc nhạt hồng

Màu thu man mát hương nồng dần phai.

Đưa tay vén nhé áo dài

Bước lên thuyền sóng nào ai sát kề

Nhìn mây ngũ sắc trời tê

Mà mong thư cẩm gửi về nơi đâu

Sang canh lúc nhạn quay đầu…

Trăng vàng cũng ngập Tây lâ tương tư

Nhớ nhung một mối tâm thu

Kết thành sầu nhớ hai bờ nghĩ suy

Tình tràn lên ướt bờ mi

Làm sao ngăn được lấy gì làm khuây

Giật mình khé nhíu đôi mày

Bao nhiêu giữ lại nơi này trong tim…

Bao nhiêu giữ lại nơi này tương tư…”

(Đây là bài Nguyệt Mãn Tây Lầu do Đổng Lệ trình bày, bài hát rất hay và ý nghĩa)

Điệp khúc cuối cứ lặp đi lặp lại và mọi người như đang đắm chìm trong đó không thể quay trở về thực tại.

Mục Tiểu Văn đã sớm rời khỏi đài, tháo chiếc mạng che mặt xuống rồi nhẹ nhàng tiến tới từ phía sau Phương Mặc, bất ngờ vỗ một cái:

- Phương Mặc!

Phương Mặc xoay người lại. Trước kia, người này không khác nào một tên tiểu tử nghịch ngợm, vụng về nhưng sau khi thay nữ trang vào thì lại thanh lệ thần kỳ. Nàng bật cười khúc khích, vài sợi tóc rối tung thả chảy xuống bờ vai, đôi mắt lóe ta quang mang ranh mãnh… trông nàng có vẻ nhẹ nhàng, thư thái động lòng người.

Phương Mặc lại đứng thất thần.

Mục Tiểu Văn thấy hắn không nói lời nào liền đứng sát lại người hắn, đắc ý hỏi:

- Sao, bị bổn cô nương mê hoặc rồi ư?

Phương Mặc lập tức bừng tỉnh, trong mắt không giấu nổi một tia bối rối, vụng về đáp:

- Chỉ là chưa bao giờ thấy ngươi mặc y phục nữ mà thôi. Ta có thê, ngươi cũng đã là thê của người khác, đừng có nói tới những điều này một cách dễ dàng như vậy. – nói xong, Phương Mặc thụt lùi từng bước, thậm chí cố tráng mặt nàng.

Mục Tiểu Văn sửng sốt.

Có ý gì chứ? Chỉ là nói đùa một chút thôi mà, cần gì phải phản ứng như vậy? Chẳng phải trước kia khi đùa giỡn với nàng thì hắn cũng đâu có nghĩ tới chuyện thê chuyện thiếp?

Khẽ nheo hai tròng mắt, Mục Tiểu Văn bức lại gần hắn hơn:

- Thật sự là ngươi không bị ta mê hoặc?

Phương Mặc không né tránh nữa, nhìn thẳng vào nàng, một điểm ý tứ phối hợp cũng không có, ngược lại thanh âm có lãnh ý:

- Đương nhiên không có.

Vừa nói, Phương Mặc vừa quay đầu đi chỗ khác, trên mặt lướt nhanh qua vẻ bối rối cùng ảo não. Thấy phía trước có chỗ trống, hắn né người bước qua nàng và đi thẳng.

Mục Tiểu Văn ngơ ngác nhìn hắn vội vã đi qua mình, nụ cười trên mặt đành đối diện với bóng lưng của hắn. Một hồi lâu sau nàng mới bừng tỉnh đại ngộ.

Nhất định là biểu hiện của nàng vừa rồi quá xuất sắc, hắn sợ làm vị mỹ nữ kia mất hứng cho nên mới nói nặng lời với nàng! Bạn bè biểu diễn mà không hề vui vẻ, ngược lại còn trách nàng chọc hắn nổi giận.. thật đúng là chuyện hay mà. Quả nhiên là hoa hoa công tử thuần chủng!

Đang định đi tới phía trước chất vấn Phương Mặc thì vô tình nàng thoáng thấy trong góc có một đôi con ngươi lạnh liệt và chủ nhân của đôi con ngươi này là một hắc y nhân, ngũ quan cân đối, xinh đẹp đồng thời toát ra khí tức chết người. Nhất thời da đầu Mục Tiểu Văn tê dại, nàng không thể cử động.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.