Worth Any Price

Chương 11: Chương 11




London cực kì khác xa so với sự thanh bình của Hampshire đến mức Lottie khó mà tin được chúng ở trong cùng một đất nước. Nó là một thế giới của thời trang cao cấp và những trò giải trí liên miên không có điểm dừng, với sự liền kề sát sạt giữa bần cùng và giàu sang, và những ngõ hẻm nhung nhúc tội phạm nép sau những con phố của những khu chợ và cửa hiệu sầm uất. Có một khu vực băng qua Temple Bar gọi là Thành phố, và phía tây, được đề cập đến như là "thị trấn," và một sự dồi dào phong phú của những khu vườn, những lối đi bộ, nhà hát, và những cửa hàng xa xỉ nổi bật mà cô không thể nào tưởng tượng ra.

Khi tuần lễ thứ hai trong cuộc hôn nhân của họ bắt đầu, Nick dường như tìm thấy sự vui thú trong việc nuông chiều Lottie như thể cô là một đứa bé anh nhất quyết muốn làm hư hỏng. Anh đưa cô tới cửa hàng bánh mứt kẹo ở quảng trường Berkeley và mua cho cô một cây kem làm từ hạt dẻ nghiền trộn tùy hứng với những quả cherry tẩm đường. Sau đó họ bắt đầu đi tới Bond Street, nơi anh sắm cho cô một bộ các loại phấn trang điểm của Pháp và nước thơm chọn lọc, và một tá đôi tất lụa thêu. Lottie cố gắng ngăn anh không mua cho cô cả một gia tài đáng giá của những chiếc váy áo trắng muốt và khăn tay từ cửa hàng vải, và cô quyết liệt phản đối một đôi giày lụa màu hồng với những núm tua vàng mà có giá trị bằng nguyên một tháng học phí ở Maidstone. Tuy nhiên, Nick lờ đi những lời phản đối của cô và tiếp tục mua sắm bất cứ thứ gì lọt vào mắt anh. Trạm dừng chân cuối cùng của họ là một hiệu trà, nơi anh đặt nửa tá các loại trà quý hiếm đựng trong những chiếc bình tuyệt đẹp, mang những cái tên gợi trí tò mò như là "thuốc súng," "trà kung fu," hay "trà tiểu chủng."

Mường tượng một núi bưu kiện lỉnh kỉnh sẽ được giao đến ngôi nhà ở Betterton cuối ngày hôm đó, Lottie năn nỉ anh ngừng lại. "Em không cần gì nữa đâu," cô nói dứt khoát, "và em từ chối đặt chân vào bất cứ cửa hàng nào nữa. Không có lí do gì cho một sự vung tay thái quá như thế."

"Có đấy," Nick đáp, hộ tống cô đến cỗ xe đang đứng đợi, chất cao những gói và hộp.

"Oh? Lí do gì vậy?"

Anh đáp lại bằng một nụ cười muốn bực cả mình. Chắc chắn anh không nghĩ anh đang mua sắm cho cô vì những đặc ân thể xác đấy chứ, vì cô đã tỏ ra còn hơn là phục tùng về khía cạnh ấy. Cô không hiểu vì sao Nick rời khỏi giường cô hàng đêm sau khi làm tình với cô, chưa bao giờ cho phép bản thân bị lôi kéo vào giấc ngủ bên cạnh cô. Sau tất cả những điều họ đã chia sẻ, chuyện đó dường như chẳng có hại gì. Nhưng anh từ chối những lời mời lúng túng của cô bảo anh ở lại, tuyên bố là anh thích ngủ một mình hơn, và như thế thì cả hai người cùng cảm thấy thoải mái.

Lottie nhanh chóng khám phá ra những chủ đề rất dễ châm ngòi cho cơn giận của anh như ngọn lửa mồi thêm thuốc súng. Cô học được rằng đừng bao giờ đặt câu hỏi về bất cứ phần nào trong quá khứ thời niên thiếu của anh, và bất cứ lời đề cập nào đến những tháng ngày trước khi anh lấy tên là Nick Gentry cùng sẽ làm anhnổi khùng tột bực. Khi anh trở nên giận dữ, anh không hề quát mắng hay ném đồ đạc, nhưng thay vào đó là sự im lặng lạnh lẽo và đi khỏi nhà, và không trở về cho đến khi cô đã đi ngủ được rất lâu. Cô cũng biết được là Nick không bao giờ cho phép mình tỏ ra bị tổn thương trong bất cứ hoàn cảnh nào. Anh thích ở trong trạng thái hoàn toàn tự chủ với bản thân và môi trường của mình. Anh cho rằng thật là nhu nhược khi một gã đàn ông không cầm nổi cốc rượu của mình nữa – cô còn chưa nhìn thấy anh uống quá chén bao giờ. Thậm chí giấc ngủ cũng là một sự xa xỉ mà anh không muốn lạm dụng quá thường xuyên, cứ như anh không thể cho phép mình nghỉ ngơi trong một giấc ngủ khinh suất. Thực ra theo lời Sophia, Nick thậm chí còn không cho phép những vết thương về thể xác cản trở anh – anh ngoan cố từ chối đầu hàng trước nỗi đau hoặc sự yếu đuối.

"Tại sao vậy?" Lottie đã hỏi Sophia trong sự hoang mang thật thà, khi họ đang đi thử váy áo và ngồi đợi những chiếc váy được mang ra. "Anh ấy sợ cái gì, rằng anh ấy không thể cho phép mình tháo bỏ lớp bảo vệ ra chỉ một khoảnh khắc thôi à?"

Trong một thoáng, chị gái Nick đã nhìn cô chăm chú với khao khát muốn trả lời rất rõ rệt. Đôi mắt xanh sâu thẳm của chị tràn ngập sự buồn bã. "Chị hi vọng một ngày nào đó nó sẽ giãi bày với em," chị nói dịu dàng. "Nó là một gánh nặng quá lớn để chịu đựng một mình. Chị chắc chắn là nó sợ những phản ứng của em, một khi em được nghe kể."

"Kể chuyện gì cơ ạ?" Lottie gặng hỏi, nhưng trước sự thất vọng của cô, Sophia không trả lời.

Những bí mật rất khủng khiếp. Lottie không thể tìm hiểu nó là gì. Cô chỉ có thể đoán rằng anh đã giết một ai đó, có lẽ là trong cơn giận dữ - đó là điều tồi tệ nhất cô có thể nghĩ ra. Cô biết anh đã phạm những tội ác trong quá khứ, rằng anh đã làm những chuyện có thể làm cô khiếp sợ. Anh quá thận trọng và bình tĩnh đến mức có vẻ cô sẽ không bao giờ đi đến chỗ biết đầy đủ về anh.

Tuy nhiên trong những mặt khác, Nick là một người chồng hào phóng và dịu dàng đến ngạc nhiên. Anh dỗ dành cô kể cho anh nghe những luật lệ đã rèn luyện cô ở trường, và rồi anh bắt đầu làm cho cô phá vỡ từng cái một trong số đó. Có những đêm khi anh khởi đầu một cuộc tấn công dịu dàng vào tính e lệ của cô, cởi bỏ quần áo cô trong ánh sáng đèn và bắt cô phải nhìn khi anh hôn cô từ đầu đến ngón chân...và những đêm khác khi anh làm tình với cô theo những cách kì lạ đến mức làm cô xấu hổ và sung sướng vượt quá mức chịu đựng. Anh có thể khuấy động cô chỉ bằng một ánh mắt, một cái vuốt ve ngắn ngủi, một lời dịu dàng bên tai cô. Dường như đối với Lottie cả ngày dài đã trôi qua trong màn sương của khao khát xác thịt, nhận thức của cô về anh sôi sục bên dưới mọi điều họ đã làm.

Sau khi những thùng sách cô đặt đã được mang đến, cô đọc cho Nick nghe trong những buổi tối, khi cô ngồi trên giường và anh nằm dài bên cạnh cô. Thỉnh thoảng trong lúc lắng nghe, Nick sẽ kéo hai chân cô lên lòng anh và mát xa bàn chân cô, lướt hai ngón tay cái dọc theo mu bàn chân và nhẹ nhàng đùa nghịch với những ngón chân cô. Mỗi khi Lottie ngừng đọc, cô đều nhận thấy ánh mắt anh đang dán chặt lên người mình. Dường như anh chẳng bao giờ thấy chán nhìn ngắm cô...như thể anh đang cố khám phá ra những điều bí ẩn giấu sau cặp mắt cô.

Một tối nọ anh dạy cô chơi bài, tuyên bố rằng nếu cô thua thì tiền phạt là những đặc quyền về tình dục. Họ kết thúc ván bài trên thảm trải sàn với một mớ lộn xộn những chân tay và váy áo quấn vào nhau. Trong khi Lottie vừa thở đứt quãng vừa buộc tội anh gian lận. Đáp lại anh chỉ cười toe toét, vục đầu vào bên dưới váy cô cho đến khi vấn đề đó hoàn toàn bị quên lãng.

Nick là một người bầu bạn thú vị - một người kể truyện hấp dẫn, một bạn nhảy xuất sắc, một người tình thành thạo. Anh thích đùa cợt nhưng hoàn toàn không như một cậu bé, chưa bao giờ đánh mất hẳn cái ánh mắt từng trải chứng tỏ rằng anh đã nhìn và đã làm những điều đủ cho mấy đời người. Anh hộ tống Lottie khắp London với nguồn năng lượng át hẳn của cô, dường như biết tất cả mọi người và thực tế là ai ai cũng biết anh. Hơn một lần, ở vũ hội từ thiện, hay một bữa tiệc cá nhân, hay thậm chí là lúc đi dạo qua công viên, Lottie không thể không nhận thấy sự quan tâm chú ý anh tạo ra. Nick vừa được coi như anh hùng vừa như quỷ dữ, dựa vào ánh mắt của mỗi người, và bất kể ra sao thì mọi người đều muốn mình được nhìn thấy với anh. Vô số đàn ông đến bắt tay anh, và hỏi ý kiến những quan điểm của anh về đủ loại vấn đề khác nhau. Mặt khác, thì phụ nữ, run rẩy và cười khúc khíc và trơ trẽn tán tỉnh anh, thậm chí trước sự có mặt của Lottie. Lottie chứng kiến những khúc dạo đầu đó với sự bực mình kinh ngạc, nhận ra cô đang cảm thấy giống hệt một bà vợ ghen tuông.

Trước lời mời của vài người bạn, Nick và Lottie đến xem một vở kịch tại Drury Lane diễn lại những trận đánh của hải quân trên biển sử dụng máy móc phức tạp và trình diễn ánh sáng để tạo cảm giác mạnh. Các diễn viên ăn mặc giống những thủy thủ ngã nhào khỏi mạn tàu trong sự kết hợp hoàn hảo với tiếng nổ của những khẩu súng thần công, quần áo của họ loang đầy những vệt sơn đỏ cho giống với máu. Những hiệu quả quá thực đến mức Lottie bịt chặt hai tay lên tai và giấu mặt vào ngực Nick, mặc kệ những nỗ lực cười đùa của anh để bắt cô xem những cảnh hành động.

Có lẽ do tính bạo lực của buổi diễn, hoặc những tác động về sau của thứ rượu cô uống trong bữa tối, nhưng Lottie cảm thấy sợ hãi khi họ rời khỏi khoang của mình ngay lúc tạm nghỉ đầu tiên. Các khán giả của nhà hát hòa lẫn vào nhau trong sảnh dưới lầu, cùng tận hưởng đồ ăn thức uống và chuyện trò say sưa về đồ họa trên sân khấu của các trận đánh họ vừa chứng kiến. Khi bầu không khí trong căn phòng đông đúc trở nên ngột ngạt, Nick để Lottie lại với vài người bạn khi anh đi lấy cho cô một ly nước chanh. Lottie ráng sức nhoẻn miệng cười khi cô chỉ lắng nghe bằng một tai những cuộc trò chuyện xung quanh mình, hi vọng anh sớm trở lại. Làm thế nào mà cô nhanh chóng trở nên quen với sự hiện diện đầy an ủi của anh bên cô đến thế nhỉ, cô nghĩ.

Thật là mỉa mai, sau bao nhiêu năm được bảo rằng mình thuộc về Lord Radnor, cô vẫn chưa bao giờ có thể chấp nhận được nó. Và lại cảm thấy hoàn toàn tự nhiên để thuộc về một người xa lạ mờ ảo. Cô nhớ tới những lời cảnh báo của Lord Westcliff về Nick Gentry. Anh ta không đáng tin cậy đâu. Westcliff đã nói vậy. Nhưng bá tước đã nhầm. Bất chấp quá khứ mờ mịt của Nick, anh đã rất dịu dàng và chu đáo với cô, và còn hơn cả xứng đáng với lòng tin của cô.

Khi Lottie lướt ánh mắt qua đám đông, hi vọng nhìn thấy bóng dáng anh, sự chú ý của cô dừng lại trước một hình dáng đứng cách cô vài yard.

Radnor, cô nghĩ, trong khi một trận mưa những mũi kim lạnh buốt dường như đã rơi xuống người cô. Mọi bắp thịt bị khóa cứng...cô bị đóng băng trong một nỗi sợ hãi giống hệt những nỗi sợ trong suốt hai năm bị săn đuổi vừa qua. Một phần gương mặt ông ta ngoảnh đi khỏi ánh mắt khiếp đảm của cô, nhưng cô nhìn thấy mái tóc xám màu kim loại ấy, cái dáng nghiêng nghiêng ngạo mạn của đầu ông ta, cặp lông mày đen hình lưỡi mác. Và rồi ông ta quay về hướng ánh nhìn của cô, như thể cảm thấy sự hiện diện của cô trong gian sảnh đông đúc.

Lập tức nỗi khiếp sợ câm lặng của cô chuyển thành hoang mang...không, đấy không phải Radnor, chỉ là một người trông giống ông ta. Người đàn ông gật đầu và mỉm cười với cô, như những người lạ mặt thỉnh thoảng làm thế khi ánh mắt họ tình cờ gặp nhau. Ông ta quay lại với bạn bè mình, trong khi Lottie nhìn xuống hai bàn tay nắm chặt trong đôi găng tay màu hồng nhạt và cố gắng ổn định trái tim đập hoang dại của mình. Dư âm của cơn sốc đánh mạnh vào cô...cơn buồn nôn chớm dậy, những giọt mồ hôi lạnh ngắt, một cơn run rẩy không chịu lắng xuống. Mày đúng là lố bịch, cô tự bảo mình, ghê tởm bởi cái thực tế là chỉ một ánh mắt đơn thuần của một người trông giống Radnor cũng có thể gây ra một phản ứng quá khích như vậy.

"Mrs Gentry," một tiếng nói vang lên gần đó. Đó là Mrs. Howsham, một phụ nữ dễ thương có giọng nói nhỏ nhẻ Lottie chỉ mới gặp gần đây. "Cô bị ốm à, bạn thân mến? Trông cô không khỏe lắm."

Cô nhìn vào gương mặt Mrs. Howsham. "Trong này khá ngột ngạt. "Và tôi nghĩ mình đã thắt áo hơi chặt tối hôm nay."

"À, phải," người đàn bà nói với vẻ thông hiểu của phụ nữ, đã quen thuộc với những lời than phiền mà những dây buộc áo cooc xê thường xuyên gây ra. "Những mối nguy hiểm của thời trang mà chúng ta phải chịu đựng..."

Trước sự nhẹ nhõm của Lottie, Nick xuất hiện bên cạnh cô, với một cốc nước chanh trong tay. Lập tức quan sát thấy có điều gì đó không ổn, anh trượt một cánh tay che chở qua lưng cô. "Chuyện gì vậy?" anh hỏi, cảnh giác nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô.

Mrs. Howsham nhanh nhảu dành quyền trả lời. "Dây buộc bị chặt, Mr. Gentry ạ...tôi khuyên ngài hãy đưa cô ấy đến nơi nào vắng vẻ hơn chỗ này. Được hít thở không khí trong lành luôn đạt hiệu quả."

Giữ cánh tay quanh người Lottie, Nick đưa cô đi xuyên qua sảnh. Không khí của trời đêm làm Lottie rùng mình khi những lớp quần áp ẩm mồ hôi của cô trở nên ướt lạnh. Một cách cẩn thận Nick kéo cô vào nơi được che khuất bởi một cây cột khổng lồ chặn đứng ánh sáng và tiếng ồn vẳng ra từ trong tòa nhà.

"Không có gì đâu," Lottie ngượng ngùng bảo anh. "Em hoàn toàn không sao, em thấy mình như một đứa ngốc, làm nhặng xị lên chẳng vì lí do gì." Đón cốc nước chanh từ tay anh, cô uống ừng ực, không dừng lại cho đến khi cốc nước cạn sạch.

Nick cúi người đặt cái cốc xuống đất và đứng lên đối diện với Lottie lần nữa. Khuôn mặt anh căng thẳng khi anh rút khăn tay và lau sạch những giọt mồ hôi chảy ròng ròng trên má và trán cô. "Kể anh nghe chuyện gì đã xảy ra," anh lẳng lặng nói.

Lottie đỏ bừng mặt xấu hổ. "Em nghĩ mình đã thấy Lord Radnor ở trong đó. Nhưng hóa ra chỉ là một người trông giống ông ta." Cô thở dài căng thẳng. "Giờ em đã để lộ mình là một đứa cực kì nhát gan rồi, em xin lỗi."

"Radnor hiếm khi ra ngoài nơi công cộng," Nick lẩm bẩm. "Không đời nào em chạm mặt ông ta trong một sự kiện như thế này."

"Em biết," cô buồn bã nói. "Không may là em không thể ngừng nghĩ tới chuyện đó được."

"Em không phải người nhát gan." Một sự lo lắng hiện ra trong cặp mắt xanh của anh...sự lo lắng che phủ những cảm xúc phong phú và bí ẩn hơn bên dưới.

"Em phản ứng như một đứa trẻ sợ bóng tối vậy."

Những ngón tay anh trượt xuống dưới cằm cô, bắt cô nhìn vào anh. "Có thể hiểu được rằng em sẽ giáp mặt Lord Radnor vào một ngày nào đó," anh nói nhẹ nhàng.

"Nhưng anh sẽ ở bên em nếu như nó xảy ra, Lottie. Em không phải sợ ông ta thêm nữa. Anh sẽ giữ em an toàn."

Cô cảm thấy trào dâng một sự ngạc nhiên trước vẻ nghiêm trang âu yếm trong vẻ mặt anh. "Cảm ơn anh," cô đáp, hít một hơi thật sâu lần đầu tiên kể từ lúc họ rời khỏi sảnh.

Vẫn nhìn vào gương mặt tái xanh ướt mồ hôi của cô, Nick lắc đầu với một cái cau mày khẽ, như thể dấu hiệu kiệt sức của cô là một sự đau đớn với anh. Dường như không thể ngăn được mình, anh đưa tay ra và kéo cô vào lòng, hai cánh tay ôm choàng lấy cô như thể anh đang cố an ủi cô bằng cơ thể mình. Không có sự thèm khát nào trong cái ôm này, nhưng không hiểu vì sao nó còn thân mật hơn bất cứ điều gì họ từng làm cùng nhau. Vòng tay anh mạnh mẽ và chiếm hữu, ôm cô rất chặt trong lúc hơi thở anh phả ra thành những đợt sóng ẩm ướt và nóng bỏng trên má cô.

"Anh đưa em về nhé?" anh thì thầm.

Lottie chậm chạp gật đầu, khi từ một quãng đời cô độc biến đổi thành cảm giác có được nguồn an ủi không thể tin được như thế này. Một mái nhà....một người chồng...những thứ cô chưa bao giờ cho phép mình hi vọng. Chắc chắn ảo giác này sẽ không kéo dài – cách nào đó, và một ngày nào đó, nó sẽ bị tước đi khỏi cô.

Nhưng cho đến lúc ấy, cô sẽ cất giữ trong lòng mọi khoảnh khắc.

"Vâng," cô nói, giọng cô nghèn nghẹt trong áo anh. "Về nhà thôi."

Từ từ thức dậy khỏi giấc ngủ sâu, Lottie nghe thấy một tiếng động kì cục trong nhà. Nghĩ rằng có lẽ âm thanh đó là tàn dư của giấc mơ, cô chớp mắt và chậm chạp ngồi lên trên giường. Đã nửa đêm, và phòng ngủ tối đen như mực. Nó lại vang lên lần nữa... một tiếng gầm gừ, một cụm từ méo mó...như thể có người đang ở giữa một cuộc cãi nhau. Nhớ ra Nick thỉnh thoảng bị những cơn ác mộng hành hạ, Lottie nhảy khỏi giường. Cẩn thận cô thắp một ngọn đèn, đặt bóng đèn vào chỗ cũ, và cầm nó đi xuống sảnh.

Bóng tối loãng đi phía trước cô khi cô đến gần căn phòng dành cho khách nơi Nick ngủ. Dừng lại trước cánh cửa đóng kín, cô gõ lên nó một cách thận trọng. Không có tiếng trả lời. Sau một lúc, cô nghe thấy tiếng sột soạt dữ dội từ bên trong. Lottie vặn nắm đấm cửa và bước vào phòng ngủ.

"Nick?"

Anh nằm duỗi dài trên giường, bụng úp xuống với tấm chăn quấn quanh hông. Thở gấp gáp, anh siết chặt hai nắm tay và lẩm bẩm rời rạc. Gương mặt sạm đen lấm tấm mồ hôi. Nhìn anh chăm chăm trong hoang mang lo lắng, Lottie tự hỏi những con quỷ vô hình nào có thể làm cho thân hình cao lớn của anh co giật trong trạng thái nếu không là cơn thịnh nộ âm ỉ, thì cũng là sợ hãi, hoặc cả hai. Cô đặt cây đèn xuống chiếc bàn bên cạnh và đi đến gần anh.

"Nick, tỉnh dậy đi. Nó chỉ là một giấc mơ thôi." Cúi xuống anh, cô khẽ đặt tay lên đường cong hung tợn của vai anh. "Nick-"

Đột nhiên cô bị cuốn vào trong một cơn lốc xoáy dữ dội. Một tiếng kêu thảng thốt buột ra khỏi miệng khi cô bị túm chặt và ném lên giường. Nick đã ở trên cô trong khoảnh khắc, cặp đùi mạnh mẽ đè lên người cô. Nghe thấy tiếng gầm gừ đầy sát khí, Lottie ngước nhìn cái mặt nạ thô bạo tối sầm trên gương mặt anh và thấy một bàn tay to lớn của anh đã co lại thành nắm đấm.

"Không!" cô thở hổn hển, che mặt trong hai cánh tay.

Cú đánh không đến. Tất cả đều tĩnh lặng. Run rẩy, Lottie hạ tay xuống và ngước mắt lên để trông thấy sự thay đổi trên mặt Nick, cái mặt nạ ác mộng đang rơi xuống, sự tỉnh táo và nhận thức đang dần trở lại với anh. Anh hạ nắm tay xuống và nhìn trừng trừng vô hồn vào nó. Rồi ánh mắt anh đi xuống hình dáng mảnh dẻ của Lottie, và cơn giận dữ cùng kinh hoàng trong mắt anh làm cô rúm người lại.

"Anh có thể đã giết em rồi," anh gầm gừ, hàm răng trắng lóe lên như răng dã thú. "Em đang làm gì ở đây? Đừng có chạm vào anh khi anh đang ngủ, chết tiệt em đi!"

"Em không biết, em... mà anh đang mơ về chuyện gì vậy?"

Anh lăn khỏi người cô trong một cử động uyển chuyển và rời khỏi giường, thở hổn hển. "Không có gì, không có gì hết."

"Em đã nghĩ anh cần thứ gì đó –"

"Tất cả những gì tôi cần là em tránh xa tôi ra," anh quát. Tìm thấy bộ quần áo bị vứt trên ghế, anh thọc chân vào chiếc quần.

Lottie cảm thấy như vừa bị đánh. Cô ghét những từ ngữ của anh có sức mạnh làm tổn thương cô. Nhưng hơn cả thế, cô thấy đau đớn cho anh, ao ước anh không phải chịu sự tra tấn đó một mình.

"Ra khỏi đây ngay," anh nói, xỏ tay vào áo sơ mi rồi áo khoác, chẳng bận tâm đến thắt lưng và cà vạt.

"Anh định đi à?" Lottie hỏi, "Không cần phải thế đâu. Em sẽ về giường mình, và –"

"Phải, tôi đi đây."

"Anh sẽ đi đâu?"

"Tôi không biết." Anh không dành cho cô đến một cái liếc mắt khi anh nhặt tất và giày lên. "Và đừng hỏi bao giờ tôi về. Tôi cũng chẳng biết đâu."

"Nhưng tại sao?" Cô bước một bước ngập ngừng về phía anh. "Nick, xin anh hãy ở lại và nói với em –"

Anh bắn cho cô một cái nhìn cảnh cáo, đôi mắt sáng rực với sự dữ tợn của một con thú bị thương. "Tôi đã bảo ra khỏi đây ngay."

Cảm thấy máu đang rút hết khỏi mặt, Lottie gật đầu và đi ra cửa. Dừng lại trước ngưỡng cửa, cô nói mà không nhìn lại. "Em xin lỗi."

Anh không đáp lại.

Lottie bặm chặt môi, chết tiệt cô đi khi cô cảm thấy những giọt nước cay cay ở khóe mắt. Cô bỏ đi vội vã, rút lui về phòng mình với những mảnh vụn tơi tả của lòng tự trọng.

*****

Nick không về nhà suốt cả ngày hôm sau. Khắc khoải và hoang mang, Lottie cố tìm ra những cách để lấp đầy khoảng trống của mình. Tuy nhiên, không một trò giải trí nào tỏ ra có hiệu quả làm cô ngừng lo lắng. Cô thực hiện một cuộc đi bộ dài với một người hầu tháp tùng, chú tâm vào việc khâu vá, đọc sách, và giúp Mrs. Trend làm những cây nến từ mỡ động vật

Bà quản gia và những gia nhân lặng lẽ tôn trọng Lottie. Họ có thể đoán được, nhưng không một từ nào được nhắc đến về đêm hôm trước. Mặc dù chắc chắc tất cả họ đều biết sự náo động đã xảy ra. Gia nhân luôn biết mọi thứ, nhưng không một ai từng thừa nhận mình biết những chi tiết riêng tư trong cuộc sống của gia chủ họ.

Tự hỏi chồng mình đã đi đâu, Lottie sợ hãi trước khả năng anh đã làm chuyện liều lĩnh. Cô tự an ủi mình rằng anh khá giỏi trong việc chăm sóc bản thân, nhưng cái đó cũng không làm dịu nỗi đau của cô. Anh đã rất đau khổ, và cô ngờ rằng cơn giận của anh bắt nguồn từ từ nỗi sợ hãi anh có thể làm đau cô.

Tuy nhiên, cô là vợ anh cơ mà, cô xứng đáng hơn việc bị bỏ lại không một lời giải thích, Ngày dài lê thê đến tàn nhẫn, và Lottie thấy bớt căng thẳng khi buổi tối cuối cùng cũng đến. Sau khi ăn bữa tối một mình, cô ở lì trong phòng tắm thật lâu, rồi mặc một chiếc váy ngủ màu trắng dài quét đất, rồi ngồi nghiên cứu một kệ tạp chí xuất bản định kì cho đến khi cảm thấy mình có thể đi ngủ được. Kiệt sức bởi những vòng suy nghĩ luẩn quẩn không ngớt và tình trạng mệt mỏi của những giờ phút vừa qua, cô chìm vào một giấc ngủ mê mệt.

Còn lâu lắm trời mới sáng, cô bị khuấy động khỏi giấc ngủ sâu mờ mịt bởi nhận thấy sức nặng của tấm chăn đã bị kéo khỏi người. Bị kích thích, cô bắt đầu cảm thấy một thân hình rắn chắc sau lưng mình, mặt đệm hơi lún xuống. Nick, cô nghĩ trong sự nhẹ nhõm mơ màng, vừa ngáp ngủ vừa quay về phía anh. Căn phòng quá tối khiến cô không thể nhận ra anh. Hơi ấm quen thuộc của đôi tay anh ấn lưng cô xuống giường, lòng bàn tay to lớn nhẹ nhàng đậu xuống giữa ngực cô... và rồi anh kéo hai cổ tay cô qua đầu cô.

Lottie thì thầm trong sự ngạc nhiên, tỉnh giấc hoàn toàn khi anh thắt thứ gì đó vào mỗi cổ tay cô. Trước khi nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, những sợi xiềng xích đã bị buộc chặt vào đầu giường, kéo căng cô ra bên dưới anh. Hơi thở cô sững lại trong sửng sốt. Nick di chuyển lên người cô, uyển chuyển như một con mèo, hơi thở của anh phả ra thành những đợt sóng dữ dội. Anh chạm vào cơ thể cô trên mặt vải bông của áo ngủ, những ngón tay trượt vào bên dưới đường cong của bầu ngực. Nét lượn của vòng eo, cặp đùi và hông đầy đặn. Trọng lượng của anh dịch chuyển, và miệng anh lần đến bầu vú cô, thấm ướt lớp áo ngủ, liếm vào cái đỉnh nhô lên của núm vú. Anh trần truồng, mùi hương và sức nóng của da đàn ông bao vây lấy cô.

Lottie sửng sốt nhận ra anh muốn chiếm lấy cô như thế này, với hai cánh tay cô bị trói chặt qua đầu. Ý nghĩ ấy làm cô sợ hãi, cô không thích bị giam giữ theo bất cứ cách nào. Nhưng cùng lúc đó cô hiểu điều anh muốn...sự bất lực của cô, lòng tin tuyệt đối của cô...cái ý thức anh có thể làm bất cứ điều gì mình muốn với cô không mà không bị cản trở. Anh vê tròn núm vú sưng phồng của cô trên lưỡi mình, kích thích cái đỉnh nhọn bằng những cú liếm kéo dài nhấn nhá, và mút mạnh qua lớp vải ướt cho đến khi cô thở hổn hển. Cô quằn quại trong sự khẩn cầu câm lặng xin anh cởi áo cô ra, nhưng anh chỉ trượt xa hơn xuống dưới cơ thể cô, hai cánh tay rắn chắc chống hai bên người cô.

Nắm ngón tay cái và ngón trỏ trên một sợi dây buộc chặt cổ tay mình, Lottie phát hiện ra Nick đã sử dụng đôi tất lụa của cô. Sự căng ra nhẹ nhàng của cánh tay dường như càng làm tăng lên sự hưởng ứng của cô với anh, cảm giác xuyên suốt qua cô trong những luồng tĩnh điện.

Miệng anh đã xuống đến bụng cô, hơi thở của anh thiêu đốt qua chiếc váy ngủ mỏng manh. Anh nhấm nháp cơ thể cô, sự vuốt ve của anh uể oải. Trong khi nhịp thở đã tố cáo sự kích động của anh. Anh tạo một khoảng không gian giữa hai đùi cô, đẩy chúng mở ra bằng hai bàn tay anh. Miệng anh nhẹ nhàng dán chặt vào giữa hai chân cô, ép vào lớp vải bông. Lottie rướn người về phía anh, những ngón tay xòe ra rồi nắm lại bất lực, hai gót chân ấn sâu vào đệm. Anh trêu đùa cô một cách nhàn nhã, rồi lại trườn lên tìm kiếm hai bầu vú cô, hôn và ve vuốt qua lớp áo ngủ dính sát cho đến khi cô nghĩ mình sẽ phát điên nếu anh không cởi nó ra. Mọi inch trên bề mặt da cô nóng rực và quá ư nhạy cảm, lớp vải mềm chà xát cô đến không chịu đựng nổi.

"Nick," cô điên cuồng nói, "áo của em, cởi nó ra, xin anh hãy cởi ra..."

Anh nhẹ nhàng đặt hai ngón tay lên môi cô làm cô im bặt. Khi cô đã lặng đi rồi, ngón tay cái của anh quệt lên đường cong ở má cô trong một tiếng thì thầm ve vuốt dịu dàng. Với tới mép áo ngủ, anh kéo nó lên, và cô thổn thức trong sự biết ơn. Hai chân cô co lại khi chúng bị phơi ra trong không khí mát lạnh, và hai cổ tay cô giãy giụa với hai sợi dây trói bằng lụa khi cô quằn quại để giúp anh. Mép váy đã kéo qua ngực cô, vướng nhẹ vào hai chỏm cứng của núm vú.

Bàn tay Nick thận trọng trượt lên bụng cô, đi xuống vùng da thịt mềm mại bên trong hai đùi. Đầu ngón tay vuốt ve qua những sợi lông quăn, tìm thấy sự ẩm ướt, quệt nhẹ vào phần da thịt thanh nhã cháy âm ỉ. Hai chân cô mở rộng, cơ thể thoi thóp chờ đợi. Cô buột ra một tiếng nức nở van nài khi tay anh rời khỏi cô. Đầu ngón tay giữa vạch theo đường viền nhạy cảm của làn môi trên của cô. Ngón tay anh ẩm ướt với vị muối mặn mà của chính cô, để lại mùi hương ở bất cứ nơi đâu anh chạm vào. Đột ngột hai cánh mũi cô tràn ngập mùi vị khuấy động của chính mình, nó lấp đầy hai lá phổi cô với mỗi nhịp thở.

Một cách chậm chạp Nick xoay cô nằm nghiêng, bàn tay anh lướt nhanh trên hai cánh tay cô để kiểm tra sự căng thẳng. Cơ thể anh áp vào sau cô, miệng anh vuốt ve gáy cô. Lottie ưỡn người về phía sau, mông cô ấn vào vật cương cứng của anh. Cô muốn chạm vào anh, để quấn quanh anh và vuốt ve những sợi lông dày và cứng trên ngực anh. Và rồi nắm lấy cái trọng lượng cứng rắn của bộ phận đàn ông của anh và để cái nòng súng mượt mà đó lọt qua vòng tròn của những ngón tay cô.

Nhưng vị trí của cô khiến hành động ấy trở nên bất khả, và lựa chọn duy nhất của cô là chờ đợi một cách bất lực khoái cảm của anh.

Anh vòng một tay xuống bên chân nằm phía trên của cô, hơi nâng nó lên, và cô cảm thấy phần đầu sưng phồng của anh rúc vào trong cô. Anh đi vào cô chỉ một inch, trêu chọc cô, từ chối sự chiếm hữu trọn vẹn mà cô van nài. Lottie run lên dữ dội, cầu xin với những tiếng hổn hển không lời khi anh hôn lên gáy cô. Với phần đầu mũi giáo của anh chỉ đặt vừa vặn nơi lối vào của cô, bàn tay anh lang thang trên người cô...sự kéo giật tinh tế nơi núm vú, một vòng tròn ve vuốt trên rốn cô. Dần dần những sự vuốt ve của anh trở nên có mục đích hơn, những ngón tay dịu dàng và thông minh của anh đào sâu xuống lớp lông quăn.

Toát mồ hôi, rên rỉ, Lottie oằn mình trên những đầu ngón tay ngọt ngào khiêu khích của anh. Cô cảm thấy ngọn giáo của anh trượt hết chiều dài của nó vào trong cô, lấp đầy cô hoàn toàn, và cô thét lên, thân hình cô rung chuyển với những đợt rùng mình sung sướng.

Nick đợi cho đến khi cô lắng xuống, anh bắt đầu thúc vào trong cô, những cử động của anh kiên quyết và thong thả, lấp đầy cô bằng khoái cảm. Cô thở bằng những hơi dài với miệng mở hé, hai cổ tay giằng giật sợi dây lụa khi cô đạt cực đỉnh một lần nữa với một tiếng rên run rẩy kéo dài. Rồi anh thúc vào cô mạnh hơn, bộ phận sinh dục của anh gặp cô trong những cú va đập kì diệu, hơi thở của anh rít lên qua hàm răng nghiến chặt. Chiếc giường rung lên dưới những chuyển động của anh.

Cùng một lúc Lottie cảm thấy vừa yếu đuối vừa mạnh mẽ, sở hữu anh hoàn toàn cũng như anh sở hữu cô, với trái tim cô đang đập dưới bàn tay anh, và da thịt cô ôm chặt quanh anh. Anh cứng như đá bên trong cô, cái vật cương cứng của anh giật lên dồn dập, miệng anh mở ra khi anh thở hổn hển trên cổ cô.

Trong một lúc lâu cô nằm ép sát vào cơ thể to lớn rắn chắc của anh, bật ra tiếng rên khe khẽ khi anh cởi trói cho hai cổ tay cô. Anh nhẹ nhàng xoa bóp chúng, và rồi tay anh lần xuống dưới để khum lấy nơi nữ tính đẫm ướt của cô. Hơi thở của anh chậm lại, và trước ý nghĩ anh đang buông xuôi để ngủ bên cạnh cô, Lottie run rẩy trong khao khát. Đột nhiên không còn điều gì đáng ao ước hơn trên thế giới này ngoài việc có anh ở lại trên giường cô cả đêm nay. Nhưng cuối cùng anh nhỏm dậy, cúi xuống hôn lên bầu vú cô, lưỡi anh xoáy quanh núm vú mềm mại.

Khi Nick rời khỏi giường, Lottie cắn môi ngăn mình không bảo anh ở lại, biết là anh sẽ chỉ từ chối cô như mọi lần. Cánh cửa đóng lại, để cô một mình trong yên ắng. Và mặc dù cơ thể cô thỏa mãn và kiệt sức, da thịt cô râm ran mãn nguyện, cô vẫn cảm thấy những giọt nước mắt ứa ra sau hàng mi. Cô cảm thấy đau đớn...không phải cho mình, mà cho anh. Và sự khao khát...nhu cầu nguy hiểm muốn an ủi anh, mặc dù anh sẽ phẫn nộ một cách chua chát với cô nếu cô làm thế. Và cuối cùng trong tất cả, một sự âu yếm sâu sắc dành cho người đàn ông cô chỉ biết đôi điều – một người cần đến sự giải thoát khỏi điều tồi tệ hơn cả điều tồi tệ cô từng có.

*****

Buổi sáng hôm sau, một gói bưu kiện được gửi đến từ sir Ross, chứa đựng một bó tài liệu đóng những dấu niêm phong phức tạp và một thiếp mời dự buổi vũ hội được tổ chức trong khoảng thời gian một tuần. Khi Lottie bước vào phòng ăn, cô thấy Nick ngồi một mình ở bàn, đĩa thức ăn đã dùng một nửa để trước mặt. Mắt anh ngước lên khỏi tấm giấy da dày trong tay, đôi mắt tối lại khi trông thấy cô. Anh đứng dậy, nhìn cô không chớp mắt.

Lottie cảm thấy một cơn thủy triều rực rỡ của sắc đỏ tràn qua mặt cô. Trong những buổi sáng đi liền sau một đêm đam mê khác thường, thì Nick thường trêu chọc cô, hoặc mỉm cười khi anh đưa ra vài nhận xét chung chung để làm dịu sự bối rối của cô. Tuy nhiên, hôm nay gương mặt anh cứng nhắc và đôi mắt lạnh lẽo. Đã có điều gì đó thay đổi giữa họ - sự thoải mái của những tác động giữa hai người ngày trước đã không còn.

Vụng về, cô chỉ vào tờ giấy trong tay anh. "Nó đến rồi à?"

Không cần phải làm rõ "nó" ở đây là gì.

Nick gật đầu ngắn gọn, mắt anh quay lại tờ trát.

Đấu tranh để duy trì một thái độ bình thường, Lottie đi đến tủ ly và tự phục vụ mình từ những đĩa thức ăn ngồn ngộn. Nick giúp cô ngồi vào chiếc ghế bên cạnh anh rồi ngồi lại xuống ghế của mình. Anh ngắm nghía phần ăn sáng còn thừa của mình với sự chăm chú đặc biệt, trong lúc một cô hầu đến đặt một tách trà nóng hổi trước mặt Lottie.

Cả hai cùng im lặng cho đến khi cô hầu rời khỏi phòng.

"Buổi vũ hội sẽ được tổ chức vào thứ bẩy tới," Nick nói trống không, không nhìn vào cô. "Đến lúc đó em có bộ váy thích hợp chưa?"

"Rồi ạ, Em đã thử một chiếc váy vũ hội, và chỉ còn một chút chỉnh sửa nữa là xong."

"Tốt."

"Anh giận à?" Lottie hỏi.

Anh cầm con dao lên và quan sát nó một cách đăm chiêu, cạo đầu lưỡi dao vào mặt trong ngón tay cái chai sạn. "Thật kì quặc là anh bắt đầu cảm thấy mình sẵn sàng chấp nhận tình huống này. Giờ thì tin tức đang rỉ ra từ những văn phòng của bộ hình và Lord Chancellor. Tất cả đã được đặt vào cỗ máy vận hành, và lúc này chẳng có điều gì cũng như chẳng một ai có thể ngăn chặn nó được nữa. Sir Ross sẽ giới thiệu chúng ta tại buổi vũ hội là Lord và Lady Sidney...và từ lúc đó trở đi, Nick Gentry sẽ bị khai tử.

Lottie nhìn anh chăm chú, ngạc nhiên bởi cách nói kì cục của anh. "Ý anh là tên anh sẽ không còn được sử dụng nữa ư," cô nói. "Anh, là Lord Sidney, sẽ được phổ biến rộng rãi. Em sẽ bắt đầu gọi anh là John chứ?"

Một vẻ cau có kéo giật những đường nét của anh, và anh đặt con dao xuống. "Không, anh là Lord Sidney đối với phần còn lại của thế giới, nhưng ở trong nhà mình anh sẽ trả lời với cái tên mà anh chọn."

"Tốt quá...Nick." Lottie khuấy một miếng đường lớn trong tách trà và uống thứ chất lỏng nóng và ngọt lịm. "Cái tên ấy đã giúp ích cho anh rất nhiều trong những năm qua, phải không? Em dám nói là anh đã tạo cho nó nhiều danh tiếng hơn cả Gentry thực sự có thể đạt được." Nhận xét vu vơ của cô nhận được một ánh mắt kì dị của anh, không hiểu vì sao vừa quở trách lại vừa van nài cùng một lúc. Một nhận thức đột ngột lóe qua tâm trí – Nick Gentry thật, cậu bé đã chết vì bệnh tả trên một con tàu cũ dùng làm nhà tù, là cốt lõi của cái bí mật đã hành hạ chồng cô. Lottie lơ đãng ngó vào tách trà của mình, cố giữ cho tông giọng được tự nhiên khi cô hỏi, "Anh ấy là người thế nào vậy? anh chưa bao giờ kể với em."

"Cậu ấy là đứa trẻ mồ côi, mẹ bị treo cổ vì tội ăn cắp. Hầu hết cuộc đời cậu ta là ở ngoài đường phố, bắt đầu từ làm giả bánh pudding và cuối cùng đã tập hợp được một băng đảng mười người."

"Làm giả bánh pudding ư?" Lottie lặp lại, hoang mang.

"Trộm cắp thức ăn để tồn tại. Đó là mức thấp nhất trong mức đáy xã hội, hơn mỗi ăn mày thôi. Nhưng Gentry học hỏi khá nhanh, và cậu ấy trở thành một tên trộm giỏi. Cuối cùng cậu ấy bị tóm khi đột nhập một ngôi nhà, và cậu ấy bị kết án vào một nhà tù trên tàu thủy."

"Và rồi hai anh trở thành bạn bè," Lottie gợi ý.

Vẻ mặt Nick trở nên xa vắng khi những kỷ niệm đã chôn vùi quá lâu gọi anh về quá khứ. "Cậu ta to khỏe, đanh đá...với những bản năng nhạy bén từ cuộc sống triền miên trên đường phố. Cậu ấy dạy anh những điều cần biết để sống sót trong tù...đôi khi đứng ra bảo vệ anh..."

"Bảo vệ anh khỏi cái gì?" Lottie thì thầm. "Những người quản giáo à?"

Nick giật mình ra khỏi trạng thái thôi miên, chớp mắt xóa đi vẻ thẫn thờ. Anh nhìn xuống bàn tay mình, nó đang nắm vào cán dao quá chặt. Anh cẩn thận đặt cái vật loang loáng ấy xuống bàn và đẩy lùi ghế ra sau.

"Anh đi ra ngoài một lát," anh nói, giọng không một sắc thái cảm xúc. "Hi vọng gặp em vào bữa tối nay."

Lottie đáp lại cùng một tông giọng thận trọng tương tự. "Được thôi ạ. Chúc anh một ngày tốt lành."

Trong cả tuần lễ sau đó, ngày và đêm là hai thái cực đối lập nhau đến chóng mặt. Thời gian ban ngày của Lottie được lấp đầy với những công việc lặt vặt và những vấn đề thực tiễn nho nhỏ. Cô chưa bao giờ dám chắc khi nào được gặp Nick, vì anh đi và về tùy hứng. Vào bữa ăn tối họ sẽ trò chuyện về những cuộc gặp gỡ của anh với những cộng sự làm ăn và các chủ ngân hàng, hoặc những chuyến thăm thảng hoặc tới Bow Street, khi Sir Grant bàn bạc với anh về những chủ đề gắn liền với các vụ án cũ. Vào ban ngày, cách cư xử của Lottie với Nick là sự thân ái, những cuộc đối thoại giữa họ dễ chịu và còn hơi xã giao.

Tuy nhiên, ban đêm là chuyện hoàn toàn khác. Nick làm tình với cô bằng cảm xúc gần như là tuyệt vọng. Anh làm những chuyện khiến cô choáng váng, không chừa một phần nào trên cơ thể cô không được sự đam mê của anh chạm tới. Những lúc họ làm tình thật gấp gáp và nguyên thủy, trong khi thời gian còn lại là sự uể oải và chậm chạp, với cả hai phía đều miễn cưỡng để nó kết thúc. Nhưng cũng có những khoảnh khắc thú vị không ngờ, khi Nick trêu đùa cô, chòng ghẹo cô, và dụ dỗ cô thử những tư thế mới quá thiếu đứng đắn đến mức cô tan vào trong những tiếng cười khúc khích xấu hổ.

Nhưng, bất chấp những đêm khoái lạc, mỗi ngày trôi qua lại đưa họ đến gần thời gian mà Sir Ross sẽ đưa ra lời thông báo làm thay đổi dòng chảy cuộc sống của họ.

Lottie biết chồng mình rất sợ buổi vũ hội, và những tháng ngày sau đó sẽ khá khó khăn khi anh cố gắng thích ứng với những hoàn cảnh mới của mình. Tuy nhiên, cô biết chắc mình có thể giúp được anh. Khi bước chân vào hôn nhân, cô chưa từng ngờ rằng anh có thể cần đến cô theo bất cứ cách nào, cô cũng không nghĩ mình sẽ thấy hạnh phúc đến vậy trong việc giúp đỡ anh. Và còn nữa, cô cảm thấy mình rất giống một người đồng chí...một cộng sự...và có lúc, chỉ trong một hai khoảnh khắc, là một người vợ.

Khi đêm vũ hội cuối cùng cũng đến. Lottie tạ ơn chúa là mình đã nghe theo lời khuyên của Sophia ở hiệu may. Sophia đã giúp cô lựa chọn những phong cách trẻ trung mà quý phái, trong những màu sắc mềm mại tôn vẻ đẹp của cô lên hết mức. Chiếc váy Lottie quyết định mặc tối nay làm bằng sa tanh màu xanh nhạt phủ vải tuyn trắng, với đường viền cổ áo lượn xuống táo bạo để lộ phần trên đôi vai trần. Lottie đứng giữa phòng ngủ khi Mrs. Trend và Hariet trùm mớ áo váy như sóng cuộn qua đầu cô và giúp cô xỏ tay qua ống tay áo bó chặt của vải sa tanh cứng. Chiếc váy đẹp như – không, đẹp hơn bất cứ cái váy nào cô từng được thấy trong những bữa tiệc ở Hampshire. Nghĩ tới buổi vũ hội sắp tham dự, và phản ứng của Nick khi trông thấy cô, Lottie gần như chóng mặt vì háo hức.

Sự bồng bột của cô không nghi ngờ gì là được khuyến khích bởi thực tế là chiếc cooc xê được buộc chặt khác thường, để cho Mrs. Trend thắt chiếc váy cho vừa khít.

Nhăn mặt trong sự giam hãm của áo cooc xê và dây buộc. Lottie nhìn chằm chằm vào gương khi hai người phụ nữ điều chỉnh chiếc váy. Vải tuyn trắng trong suốt mắt thưa được thêu những nhánh hoa hồng bằng lụa trắng. Giày sa tanh trắng, đôi găng tay dài và mỏng, và chiếc khăn quàng thêu bằng vải sa, làm Lottie thấy mình giống y một nàng công chúa. Khuyết điểm duy nhất là mái tóc thẳng đuột của cô, nó tứ chối bất cứ phương pháp làm quăn nào bất kể những cây kẹp có nóng đến đâu. Sau hàng loạt cố gắng bị thất bại để tạo ra một mái tóc quăn bằng ghim kẹp, Lottie đành chọn một kiểu tóc tết đơn giản rồi búi lên đỉnh đầu, bao quanh là những bông hồng trắng mịn màng.

Khi Mrs. Trend và Hariet lùi lại để ngắm nghía thành quả cuối cùng của mình, Lottie cười và xoay một vòng, làm những vạt váy xanh da trời cuộn lên bên dưới lớp vải tuyn trắng bồng bềnh.

"Trông cô đẹp quá, phu nhân," Mrs. Trend nhận xét với vẻ hài lòng rõ rệt.

Dừng lại giữa vòng xoay, Lottie nhìn bà với nụ cười lo lắng. Vì Nick đã không tự mình đưa ra bất kì lời thông báo nào với những gia nhân về việc phục hồi tên tuổi dòng họ và tước hiệu, nên Lottie phải gánh trách nhiệm nói với gia nhân về nguồn gốc quý tộc của ông chủ bọn họ. Sau khi sự sửng sốt ban đầu của họ nhạt đi, những gia nhân có vẻ còn hơn là vui sướng trước sự xoay chuyển của các sự kiện. Nếu họ trở thành người hầu của một ngôi nhà quý tộc, thì địa vị của chính họ trong xã hội sẽ được nâng cao đáng kể.

"Cám ơn bà, Mrs. Trend," Lottie đáp. "Như mọi khi, tối nay bà thật vô giá. Chúng tôi không thể xoay sở được nếu thiếu bà, đặc biệt trong những ngày sắp tới."

"Vâng, thưa phu nhân," Bà quản gia khoác một vẻ mặt lo âu thành thật. Như họ đã bàn bạc lúc trước, một hộ gia đình hoàn toàn mới sẽ phải được lập ra ở Worcestershire, với khởi đầu là ít nhất là ba mươi người hầu. Mrs. Trend sẽ chịu trách nhiệm chính trong việc lựa chọn và thuê gia nhân mới.

Lottie rời khỏi phòng, chiếc váy kêu sột soạt theo mỗi bước chân. Khi cô bước xuống cầu thang, cô trông thấy Nick đang đợi ở tiền sảnh, thân hình căng thẳng như một con báo chuẩn bị tấn công. Đôi vai rộng của anh vừa khít hoàn hảo trong sự phối hợp sang trọng của áo vét màu đen, gi lê màu bạc, và chiếc ca vát lụa đen như than. Với mái tóc màu nâu sẫm chải gọn và gương mặt sáng sủa do mới cạo râu, trông anh vừa rắn rỏi vừa tao nhã. Đầu anh quay về phía cô, và đột ngột sự sốt ruột trong đôi mắt nheo lại được thay thế bằng vẻ sững sờ.

Lottie cảm thấy một niềm hãnh diện trong ánh mắt anh. Cô cố ý đi chậm lại khi đến gần anh. "Nhìn em có giống một nữ tử tước không?" cô hỏi.

Môi anh cong lên chế nhạo. "Anh chưa từng trông thấy một nữ tử tước nào giống như em cả, Lottie."

Cô mỉm cười. "Đó có phải là một lời khen không?"

"Ồ, phải. Thực ra..." Nick cầm bàn tay đi găng của cô và giúp cô bước xuống bậc thang cuối cùng. Anh giữ lấy ánh mắt cô đầy ép buộc, những ngón tay anh siết chặt quanh ngón tay cô, anh trả lời câu hỏi bình thường của cô bằng vẻ nghiêm trang làm cô sững sờ. "Em là người phụ nữ đẹp nhất trên thế giới," anh khàn giọng nói.

"Thế giới ư?" Cô lặp lại với một tiếng cười.

"Khi anh nói là em đẹp," anh thì thầm, "thì anh từ chối làm rõ lời tuyên bố ấy trong bất cứ trường hợp nào. Trừ phi thêm vào một trường hợp duy nhất là có thể em còn đẹp hơn nếu em khỏa thân."

Cô bật cười trước sự trơ tráo của anh. "Em sợ rằng anh sẽ phải tự thích ứng trước sự thật là em sẽ vẫn có đầy đủ quần áo tối hôm nay."

"Đến khi kết thúc vũ hội thôi," anh đáp trả. Anh kéo những đầu ngón tay cô khỏi chiếc găng bên trái, tháo nó ra từng chút một.

"Anh làm gì thế?" Lottie hỏi, đột nhiên nín thở.

Đôi mắt xanh của anh trêu chọc cô. "Tháo găng tay của em ra."

"Để làm gì?"

"Để tôn thờ bàn tay em." Kéo chiếc găng ra hoàn toàn, anh vắt nó lên tay vịn cầu thang gần đó và nâng những ngón tay thon dài của cô lên miệng. Lottie nhìn chằm chằm khi anh lần lượt hôn lên từng ngón, môi anh sưởi ấm làn da cô. Đến lúc anh kết thúc với một nụ hôn dịu dàng vào giữa lòng bàn tay, cả cánh tay cô đã ngứa ran, hạ bàn tay cô xuống, Nick trầm ngâm quan sát nó. "Nó bị thiếu thứ gì đó." Cho tay vào trong túi, anh lẩm bẩm, "Nhắm mắt lại đi."

Lottie tuân lệnh với một nụ cười khẽ. Cô cảm thấy một vật lành lạnh và nặng trượt qua ngón áp út, vừa khít đến tận cuối đốt ngón tay. Nhận ra đó là gì, cô mở mắt ra và nghẹn thở.

Chiếc nhẫn thật lớn, viên ngọc sapphire hình tròn, màu xanh sẫm gần như sắc xanh lấp lánh sâu thẳm trong mắt chồng cô. Viên ngọc được đặt trong vàng, với một vòng kim cương nhỏ viền quanh. Tuy nhiên thứ làm cho viên ngọc nổi bật lên là một ngôi sao lung linh trên mặt đá nhẵn mịn, xuất hiện để cùng nó lướt qua ánh sáng. Bàng hoàng, Lottie ngước nhìn gương mặt ngăm đen của Nick.

"Em có thích nó không?" anh hỏi.

Từ ngữ bay hết khỏi đầu cô. Cô siết chặt những ngón tay trên tay anh, miệng hết mở ra lại ngậm lại trước khi cô có thể xoay sở để nói. "Em chưa từng nhìn thấy thứ gì quá đỗi đáng yêu đến thế. Em chưa bao giờ mong đợi một chiếc nhẫn như thế này. Ôi, anh thật là hào phóng!" Trong cơn bốc đồng cô choàng tay qua cổ anh và hôn lên má anh.

Hai cánh tay Nick ôm gọn lấy cô. Cô cảm thấy hơi thở nóng bỏng của anh ở một bên má mình, trong khi bàn tay anh kéo nhẹ những sợi dây buộc sau lưng cô. "Em không biết là anh sẽ trao cho em bất cứ thứ gì em muốn à?" anh dịu dàng hỏi. "Bất cứ thứ gì."

Sợ anh nhìn thấy nét mặt mình, Lottie cứ đứng sát vào anh, mặt ngoảnh đi. Anh đã nói mà không hề suy nghĩ. Chắc chắn thế, hoặc những từ ngữ không thể có khả năng biểu lộ điều mà cô nghĩ chúng truyền tải. Nick cứng người, có lẽ đã nhận ra mình vừa nói gì, và anh vội vã bước lùi lại khỏi cô. Đánh liều đưa mắt về phía anh.

Lottie nhìn thấy sự trống trơn thận trọng trên mặt anh, và cô giữ im lặng, để cho anh làm chủ khoảnh khắc này.

Nick lắc đầu như đang cẩn thận tập hợp lại sự tự chủ. Khi ánh mắt anh quay trở lại với cô, đôi mắt anh lấp lánh với vẻ tự giễu mình. "Chúng ta lên đường chứ, Lady Sidney?"

"Vâng, Nick," cô thì thầm, khoác lấy cánh tay anh chìa ra.

Sir Ross đã thuyết phục một người bạn có địa vị cao nhất trong xã hội, chính công tước NewCastle, chủ trì buổi vũ hội mà ở đó Lord Sidney bị mất tích từ lâu sẽ được giới thiệu. Công tước và nữ công tước là một cặp vợ chồng xuất sắc và rất được kính trọng, hôn nhân của họ đã kéo dài bốn mươi năm. Danh tiếng không thể nghi ngờ của họ sẽ giúp ích rất nhiều trong tình huống này, vì một người đầy tai tiếng như Nick chắc chắn sẽ cần những nhà bảo trợ vượt lên sự chỉ trích.

Dinh thự London của công tước rất nổi bật, đó là lời ám chỉ lịch thiệp về một ngôi nhà "quan trọng," một kích thước quá khổng lồ mà những vị khách thường xuyên lạc đường khi đi lòng vòng từ căn phòng này đến căn phòng khác. Số lượng phòng khách không đếm xuể, những căn phòng dành cho ăn sáng, ăn tối, hoặc phòng uống cà phê, một thư viện, sảnh chính, và một sảnh về săn bắn, những căn phòng dành để làm việc, hút thuốc, và chơi nhạc. Phòng để mọi người tụ họp sau khi dự tiệc với diện tích hàng mẫu Anh lát gỗ cao cấp đánh bóng, phản chiếu ánh sáng từ nửa tá những ngọn chúc đài cao vút treo thành hai tầng bên trên. Viền quanh với những hành lang ban công bên trên và bên dưới, căn phòng cung cấp rất nhiều góc khuất kín đáo cho việc buôn chuyện và dan díu.

Buổi vũ hội có sự tham gia của ít nhất là năm trăm vị khách, vài người trong đó được chọn vì địa vị xã hội lấp lánh của họ. Như Sophia đã khô khan nhận xét với Nick, những lời mời tới sự kiện đặc biệt này đã trở thành dấu hiệu của danh dự mà không một ai dám không tới dự. Nếu được nhận thức rằng họ không được mời.

Nick làm một vẻ mặt biết ơn hợp lý khi anh được giới thiệu với công tước và nữ công tước, cả hai người đều biết cha mẹ anh. "Cậu giống người cha quá cố như tạc,"

Nữ công tước nhận xét khi anh cúi xuống hôn bàn tay đeo găng của bà. Bà là một phụ nữ nhỏ bé mà tao nhã, mái tóc bạc được trang trí bằng một dải kim cương, cái cổ nặng trĩu những vòng ngọc trai quá lớn đe dọa đến việc giữ thăng bằng của bà. "Dù tôi chưa được kể về dòng dõi cha mẹ cậu," nữ công tước nói tiếp. "Tôi vẫn biết ngay lập tức, chỉ cần nhìn cậu. Đôi mắt đó,...đúng vậy, cậu đích thực là Sidney. Thật là một bi kịch đối với cậu khi cùng một lúc mất cả cha và mẹ. Một tai nạn trên thuyền, phải không?"

"Vâng, thưa bà." Vì Nick đã được nghe kể, mẹ anh đã bị chết đuối khi chiếc thuyền bị lật tại một bữa tiệc trên biển. Cha anh cũng đã chết trong khi cố cứu bà.

"Đáng thương quá," nữ công tước nói. "Một cặp đôi khắng khít đến vậy, như tôi nhớ. Nhưng có lẽ trong phương diện nào đó Chúa đã ban phúc lành cho họ lại được ở bên nhau."

"Quả là vậy," Nick ôn tồn nói, che dấu một tia bực dọc. Trong những ngày tháng ngay sau cái chết của cha mẹ anh, những câu nói xã giao tương tự đã được tuôn ra không đếm xuể - Làm quái gì có loại số mệnh tốt đẹp nào trong vụ tai nạn đó chứ, khi để họ chết cùng nhau. Thật không may là không một đứa trẻ nào nhà Sidney chia sẻ tình cảm hão huyền đó, mong ước thay vào đấy là ít nhất một trong hai người còn sống sót. Ánh mắt Nick bắn sang Sohia, đang đứng gần đó với sir Ross.

Nghe được loáng thoáng lời nhận xét của nữ công tước, mắt Sophia hơi nheo lại, và chị trao đổi một nụ cười dữ tợn kín đáo với Nick.

"Thưa nữ công tước," Lottie nhỏ nhẹ, xoa dịu khoảnh khắc này, "bà thật tử tế vì đã mở rộng lòng hiếu khách với chúng tôi. Lord Sidney và tôi sẽ luôn luôn ghi nhớ ký ức về sự hào hiệp của bà đối với dịp đặc biệt này."

Hiển nhiên rất tự mãn, nữ công tước dừng lại để quay sang nói chuyện với Lottie một lúc, trong khi công tước ủng hộ Nick với một nụ cười khen ngợi. "Một lựa chọn hiếm có đối với một người vợ, Siney à," người đàn ông già cả nhận xét. "Tự chủ, điềm tĩnh, và rất đáng yêu. Cậu khá may mắn đấy."

Không một ai sẽ phản đối điều đó, có chăng chỉ là Nick. Lottie là một sự ngạc nhiên buổi tối nay, chiếc áo của cô kiểu cách nhưng không quá cầu kì, nụ cười của cô thật dễ chịu, phong thái của cô vương giả như một nữ hoàng trẻ tuổi. Sự huy hoàng vây quanh họ hay hàng trăm ánh mắt hiếu kì dường như cũng không ảnh hưởng đến sự điềm tĩnh của cô. Cô quá thanh nhã và thuần khiết đến mức không một ai ngờ được có những lớp thép bên dưới vẻ bề ngoài của cô. Không ai có thể đoán được cô là người phụ nữ đã chống lại lệnh của cha mẹ và sống tự lập bằng trí tuệ của chính mình trong hai năm...kiểu phụ nữ có thể kháng cự lại một thám tử Bow Street dạn dày kinh nghiệm.

Khi công tước tiếp tục đón tiếp khách khứa, thì nữ công tước vẫn trò chuyện với Lotie, mái đầu xám nghiêng xuống mái đầu vàng óng.

Sophia vẩn vơ đi lại gần Nick, sử dụng chiếc quạt để che đi cử động của miệng khi chị thì thầm với Nick, "Chị đã bảo rồi mà."

Nick mỉm cười nhăn nhở, nhớ lại lời tuyên bố của chị mình là Lottie sẽ tỏ ra là một vật báu đối với anh. "Những lời đó không nghi ngờ gì là bốn từ chọc tức nhất trong ngôn ngữ tiếng Anh, Sophia."

"Cô ấy là một tạo vật đáng yêu, và quá tốt đẹp so với em," chị gái anh cho anh hay với sự thích thú nhảy múa trong đôi mắt.

"Em có bao giờ nói khác đi đâu."

"Và cô ấy dường như còn hơn cả thích em," Sophia tiếp tục, "Nên nếu chị là em, chị sẽ không mặc nhiên nhận lấy cơ may của mình đâu."

"Thích," Nick cảnh giác lặp lại, nhận thấy mạch đập của mình đột ngột tăng lên. "Chị nói thế là thế nào?"

"Chà, gần đây cô ấy –" Sophia dừng lại khi chị thoáng nhìn thấy một cặp đôi vừa mới đến. "Oh, đó là Lord Farrington! Xin lỗi em, em trai, vì Lady Farrington đã bị ốm tháng trước, và chị muốn đến hỏi thăm sức khỏe của cô ấy."

"Đợi đã," Nick yêu cầu. "Nói nốt câu dở dang của chị đi!" Nhưng Sophia đã lướt đi với Sir Ross theo sau, bỏ lại Nick sôi lên trong giận dữ.

Khi Lottie thoát khỏi sự quan tâm ân cần của nữ công tước, cô khoác tay Nick và đi cùng anh hòa vào những đám đông đủ thể loại. Cô rất thành thạo trước những buổi trò chuyện xã giao thông thường, nói năng hòa nhã mà không sa đà vào cuộc thảo luận buồn chán, di chuyển duyên dáng giữa các vị khách và nhớ tên mọi người khi họ gặp nhau trong những sự kiện trước. Thật rõ ràng là Nick mong muốn để cô lại một mình khi anh gia nhập cùng bạn bè trong phòng hút thuốc và phòng chơi bia, Lottie sẽ hoàn toàn thoải mái. Tuy nhiên, khi Nick nhìn thấy số lượng những ánh mắt thèm thuồng dõi theo vợ mình trong từng cử động, anh liền ở sát bên cô, thỉnh thoảng lại đặt tay lên tấm lưng nhỏ nhắn của cô trong một cử chỉ chiếm hữu mà tất cả đàn ông đều dễ dàng hiểu được khi nhìn thấy.

Một giai điệu sôi động tràn ngập không khí, được chơi bởi dàn nhạc ngồi khuất sau những chậu cây um tùm ở một trong những ban công trên cao. Khi họ đi xuyên qua phòng khiêu vũ đông đúc, Lottie đùa cợt với Nick một cách kín đáo, đặt tay lên ngực anh trong những cái va chạm nhỏ khiêu khích, kiễng chân để thì thầm vào tai anh đến khi môi cô chạm vào da anh. Gần như khuấy động và hoàn toàn bị mê hoặc, Nick hít vào mùi hương của những bông hồng trắng trên tóc cô và đứng đủ gần để có thể nhìn thấy những vết bụi mờ của nước hoa đọng lại trên thung lũng thoai thoải giữa hai bầu ngực cô.

Đột ngột sự chú ý của Lotte bị cắt ngang bởi một nhóm nhỏ phụ nữ, hai người đó đang nhìn cô chăm chăm với niềm vui sướng rõ rệt. "Nick, em thấy vài người bạn mà em chưa gặp lại kể từ hồi còn ở Maidstone. Em phải nói chuyện với họ - sao anh không nhập hội với những quý ông bạn anh đi? Chắc chắn anh không muốn nghe bọn em buôn chuyện về trường lớp đâu."

Nick bất bình trước khao khát lồ lộ của vợ muốn rũ khỏi anh. "Tốt thôi," anh nói cụt lủn. "Anh sẽ đi đến phòng chơi bia."

Lottie ném cho anh một ánh mắt trêu chọc từ dưới hàng mi. "Hứa là anh sẽ tới tìm em ở điệu van đầu tiên nhé."

Nhận ra mình đang bị điều khiển một cách thành thạo, Nick càu nhàu đồng ý và nhìn Lottie lướt đến đám phụ nữ đang đứng đợi. Trước sự ngạc nhiên của mình, anh đứng đó mà cảm thấy mình hoàn toàn bị tước đoạt. Anh đã bị thôi miên hoàn toàn bởi một phụ nữ bé nhỏ đến mức khó có thể nghĩ ngợi cho nghiêm chỉnh. Anh, người lúc nào cũng cực kỳ tự tin, lại lâm vào mối nguy hiểm là bị dắt mũi bởi chính vợ mình.

Đang nghiền ngẫm cái phát hiện đáng sợ này, thì Nick nghe thấy giọng trầm trầm của ông anh rể ngay bên cạnh mình.

"Chuyện đó xảy ra với tất cả chúng ta, Sidney."

Nick quay mặt về phía sir Ross. Thật phi thường, Sir Ross dường như hiểu chính xác điều anh đang cảm thấy. Đôi mắt xám của ông lấp lánh vui thích khi ông tiếp tục nói bằng một giọng không chút biểu cảm. "Bất chấp quyết tâm của chúng ta mạnh đến đâu, rốt cuộc chúng ta thấy mình vẫn bị biến thành nô lệ cho sở thích không thể tránh khỏi đối với một phụ nữ đặc biệt. Cậu tiêu rồi, anh bạn. Cậu cũng có thể hòa thuận với nó thôi mà."

Nick chẳng thèm cố gắng phủ nhận. "Tô sẽ thông minh hơn hẳn anh," anh lầm bầm.

Sir Ross cười toe toét. "Tôi thích cái ý nghĩ là sự thông minh chẳng dính dáng gì đến chuyện này. Vì nếu trí tuệ một người đàn ông được đo bởi khả năng giữ được sự vô cảm với tình yêu, thì tôi sẽ là tên đần độn vĩ đại nhất đang sống sót."

Cái từ yêu làm Nick nao núng. "Phải làm sao để anh ngậm miệng lại đây, Cannon?"

"Một cốc Cossart-Gordon năm 1805 có thể làm được điều đó," câu trả lời hòa nhã vang lên. "Và nếu tôi không nhầm, người ta vừa mang ra một thùng trong phòng chơi bi a."

"Thế thì đi thôi," và họ sải bước rời khỏi phòng khiêu vũ cùng nhau.

"Lottie Howard!" Hai phụ nữ ùa đến bên cô, và họ bắt tay nhau thật chặt, chia nhau những nụ cười toe toét của niềm hân hoan khó kìm nén được. Nếu không có sự huấn luyện ngặt nghèo ở Maidstone, họ sẽ còn ré lên bằng một cung cách không ra dáng quý cô nhất."

"Samantha," Lottie nồng nhiệt nói, nhìn người phụ nữ ngăm đen, cao và quyến rũ, lúc nào cũng như một người chị lớn của cô. "Và Arabella nữa!" Arabella Markenfield nhìn giống hệt khi cô còn ở trường...xinh xắn và hơi tròn trịa, với những lọn tóc quăn vàng hoe màu dâu tây sắp xếp hoàn hảo trên vầng trán trắng như men sứ.

"Giờ mình là Lady Lexington rồi," Samatha thông báo cho cô với niềm kiêu hãnh ngời ngời. "Mình bẫy được một bá tước, không ít hơn, với gia tài tốt và vững chãi." Vòng tay qua eo Lottie, cô ta khẽ xoay cô lại. "Anh ấy đang đứng kia kìa, gần mấy cánh cửa nhà kính. Cái người cao và hói đầu đó. Cậu có thấy không?"

Lottie gật đầu khi trông thấy một quý ông nhìn u sầu có vẻ gần bốn mươi tuổi, với đôi mắt lớn hơi vượt ra khỏi sự cân xứng với bộ mặt dài và hẹp. "Nhìn ngài ấy giống một quý ông vô cùng mãn nguyện," Lottie nhận xét, và Samantha cười lớn.

"Lịch sự quá, bạn thân mến. Mình chính là người đầu tiên thừa nhận là bá tước chẳng có gì để mà nhìn, và anh ta không có khiếu hài hước. Tuy nhiên đàn ông mà có khiếu hài hước thường có xu hướng làm nhiễu thần kinh người khác. Và anh ấy là một quý ông không chê vào đâu được."

"Mình rất mừng," Lottie nói chân thành, từ những cuộc trò chuyện trong quá khứ cô đã biết với Samantha thì một cuộc hôn nhân như thế đã thỏa mong ước của cô ấy rồi. "Và cậu, Arabella?"

"Mình trở thành thành viên gia đình Searforth hồi năm ngoái," Arabella khúc khích kể. "Cậu đã nghe về họ rồi đấy, mình chắc chắn thế...cậu còn nhớ không, một trong những cô con gái của gia đình ấy học ở lớp trên chúng ta..."

"Có," Lottie nói, nhớ lại gia đình Searforth là một gia đình lớn không có tước hiệu sở hữu số lượng đáng kể đất đai trồng trọt màu mỡ. "Đừng nói là cậu lấy anh trai Harry của cô ấy nhé?"

"Chính thế đấy!" Những lọn tóc quăn của cô gái lúc lắc vui vẻ trên trán khi cô nói tiếp với vẻ sôi nổi hăng hái. "Harry nhìn khá bảnh bao, mặc dù anh ấy phát tướng tròn như cái bình đựng mồi câu kể từ sau đám cưới. Và anh ấy vẫn quá ư quyến rũ. Tất nhiên là mình chẳng bao giờ có tước hiệu, nhưng cũng có những sự đền bù...cỗ xe của riêng mình...một hầu gái của một quý cô người Pháp thực thụ, không phải một trong những cô hầu ở khu đông London buông ra câu see-voo-play hoặc bon-joor mọi lúc mọi nơi!" Cô khúc khích cười trước sự dí dỏm của mình, và đủ nghiêm túc để quan sát Lottie với đôi mắt tròn xoe tò mò. "Lottie thân mến, có thật là bây giờ cậu là Lady Sidney không?"

"Đúng," Lottie liếc về hướng chồng mình, người đang rời khỏi phòng khiêu vũ cùng với sự đồng hành của sir Ross, những đôi chân dài của họ tạo ra những sải bước bằng nhau. Cô cảm thấy một niềm kiêu hãnh không ngờ tới trào dâng trước hình ảnh của anh, quá cường tráng và phong nhã, vẻ đẹp đậm nét của anh phô bày hết lợi thế của nó trong trang phục buổi tối thanh lịch.

"Đẹp trai như quỷ sứ," Samantha bình luận, nhìn theo hướng mắt cô. "Ngài ấy có xấu xa như người ta nói không, Lottie?"

"Hoàn toàn không," Lottie nói dối. "Lord Sidney là một quý ông hòa nhã và tốt bụng y như những quý ông có thể tìm thấy ở bất cứ đâu."

Thật là một trường hợp không may đúng lúc đó, Nick cũng bắt đầu nhìn về phía cô. Ánh mắt anh bao vây cô trong một cái quét nung nấu đe dọa đốt cháy quần áo cô ra tro. Biết cái nhìn đó có ý nghĩa gì, và chuyện gì sẽ xảy ra trong những giờ phút tối nay sau khi kết thúc vũ hội, Lottie cảm thấy một cơn rùng mình từ sâu bên trong, và cô đấu tranh để giữ vững sự điềm tĩnh.

Samantha và Arabella, trong lúc đó, đã xòe quạt ra và quạt phành phạch hối hả. "Chúa ơi," Samantha kêu lên bằng một giọng nhỏ xíu, "cái cách ngài ấy nhìn cậu thật quá sỗ sàng, Lottie."

"Mình không hiểu cậu nói gì," Lottie từ tốn nói, mặc dù cô cảm thấy hai má đang nóng rực lên.

Arabella cười khúc khích đằng sau chiếc quạt lụa sơn vẽ. "Lần duy nhất mình thấy ánh mắt đó trên mặt Harry là khi một đĩa bánh pudding Yorkshire được đặt trước mặt anh ấy."

Đôi mắt đen của Samanthan sắc sảo với vẻ quan tâm. "Mình đã bị ấn tượng là Lord Radnor sở hữu cậu cả về thể xác và linh hồn, Lottie ạ. Làm thế nào cậu thoát khỏi ông ấy? Và cậu đã ở đâu trong hai năm qua? Và nhất là, làm thế quái nào mà cậu giăng bẫy được Nick Gentry – có phải chuyện ngài tử tước bị mất tích bao lâu là một trò bịp bợm không?"

"Không," Lottie nói ngay lập tức, "anh ấy thực sự là Lord Sidney."

"Lúc kết hôn cậu đã biết ngài ấy là một tử tước chưa?"

"Chà, không." Lottie cố gắng để đưa ra một lời giải thích khả dĩ. "Để bắt đầu, cậu biết mình đã rời khỏi trường để tránh phải kết hôn với Lord Radnor –"

"Một vụ scandal um sùm ở Maidstone," Arabella cắt ngang. "Họ vẫn còn bàn tán về nó, mình đã được nghe kể. Không một giáo viên hay nhân viên nào trong trường có thể tưởng tượng cô học sinh ngoan ngoãn dễ bảo Charlotte lại biến mất đơn giản như thế."

Lottie ngừng lại trong sự xấu hổ thoáng qua. Cô còn lâu mới dám tự hào về những hành động của mình – đơn giản chỉ là cô không có lựa chọn nào khác. "Để tránh bị tìm thấy, mình đã đổi tên và đến làm công việc bầu bạn với Lady Westcliff ở Hampshire –"

"Cậu làm việc?" Arabella lặp lại trong sự kính sợ. "Lạy Chúa, cậu hẳn đã đau khổ đến chừng nào."

"Không quá mức," Lottie trả lời với nụ cười nhăn nhó. "Nhà Westcliff là những người tử tế, và mình khá thích bà nữ bá tước. Trong lúc làm thuê cho bà ấy mình quen với Mr. Gentry – à, Lord Sidney. Anh ấy đã cầu hôn khá sớm sau khi bọn mình gặp nhau, và..." Cô dừng lại, một hình ảnh lướt qua tâm trí về buổi tối trong thư viện của Lord Westcliff, ánh lửa chờn vờn trên khuôn mặt Nick khi anh cúi xuống ngực cô...

"Và mình đồng ý," cô nói hấp tấp, cảm thấy mặt mình đỏ dữ dội.

"Hmmm," Samantha mỉm cười trước vẻ lúng túng của Lottie, dường như đang đoán ra lí do đằng sau nó. "Hình như đó là một lời cầu hôn không thể nào quên."

"Cha mẹ cậu có giận cậu lắm không?" Arabella hỏi.

Lottie gật đầu, ngẫm nghĩ với sự mỉa mai buồn bã rằng "giận" cực kì không tương xứng để miêu tả phản ứng của cha mẹ cô.

Gương mặt Samantha nghiêm lại với sự thấu hiểu. "Họ sẽ không giận cậu mãi đâu, bạn mến." Cô nói với vẻ thực tế mang lại sự an ủi nhiều hơn là đồng cảm. "Nếu như chồng cậu chỉ giàu bằng một nửa so với những tin đồn tiết lộ, thì rốt cuộc gia đình Howard sẽ tỏ ra còn hơn là sung sướng để tuyên bố ngài ấy là con rể."

Ba người nói chuyện một lúc nữa, háo hức trở nên quen thân lại với nhau và lên kế hoạch để liên lạc với nhau sớm. Lottie không nhận thấy thời gian đang trôi qua cho đến khi cô nghe thấy ban nhạc bắt đầu chơi một điệu van phổ biến gần đây tên là. "Những bông hoa mùa xuân," một giai điệu ngay lập tức gây hứng khởi cho đám đông háo hức ghép đôi lại để bắt đầu xoay tròn qua căn phòng. Tự hỏi Nick có nhớ sẽ nhảy điệu van đầu tiên với cô không, Lottie quyết định đi tìm anh ở bên kia phòng. Cáo lỗi với hai người bạn, cô bước dọc theo những hành lang ban công ở tầng dưới, ngăn cách với sàn nhảy bằng những rào chắn bằng gỗ chạm trổ và những bụi hoa hồng màu xanh và phơn phớt hồng. Một vài cặp đôi đang mê mải trong những câu chuyện riêng tư, phần nào được che khuất bởi sự sắp xếp dày đặc của những bụi hoa. Và Lottie đảo mắt với một nụ cười nhẹ khi băng qua họ.

Cô giật mình bởi một sự va chạm đột ngột ở cánh tay, và cô dừng lại đề phòng, hi vọng đó là Nick đã tìm thấy cô. Nhưng khi cô nhìn xuống cái áp lực đang gia tăng trên cổ tay mang găng của mình, cô thấy không phải bàn tay to lớn vuông vức của Nick. Một hàng những ngón tay dài, gần như xương xẩu quấn quanh cổ tay cô, và với một cơn sốc kinh hãi lạnh toát, cô nghe thấy cái giọng đã săn đuổi những cơn ác mộng của mình trong những năm qua.

"Cô nghĩ có thể tránh được ta mãi sao, Charlotte?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.