Xấu Nữ Đến Khiến Họa Thủy Yêu

Chương 20: Chương 20: Anh hùng cứu tiểu mỹ nhân




Edit: Tiếu Ngu Ngốc

Beta: ss gau5555

Ngay khi tay chân ở thanh lâu cùng với nhóm người hầu vị thiếu gia kia giằng co, thì vị thiếu gia ăn mặc quần áo hồng y tiến lên từng bước chuẩn bị túm bé gái đến bên cạnh mình, cùng lúc đóTần Kim Chi cũng phản xạ đưa tay kéo lại, sau đó hai người đồng thời sửng sốt, đầu đầy dấu chấm hỏi: a, người đâu?

Giữa hàng ngũ hai bên là trống không, đứa trẻ bỗng nhiên không thấy. Nhất thời, một đám người xuống ngựa xới đất bắt đầu giúp chủ tử tìm người. Nhưng chỉ trong chốc lát, mọi người theo tầm mắt của đám người xem náo nhiệt mà phát hiện ra đứa bé lại không biết từ khi nào đã thoát ra khỏi đám người, ngồi xuống trên thềm đá phố đối diện. Ở trước mặt nó, đưa lưng về phía mọi người là một người hầu thiếu niên. Nguyên lai là trong lòng Phượng Hiên đã ra một quyết định, lúc này thừa dịp người hai phe đang chú ý ở trên người đối phương, nhanh chóng đưa tay ra chụp tới, ôm đứa bé vào trong lòng mình, xoay người lại cố ra khỏi đám người, mà chỉ có những người xem náo nhiệt bên cạnh hắn mới chú ý tới hắn thôi.

“Này! Ngươi thật to gan, cũng dám bắt đi người mà thiếu gia nhà ta nhìn trúng!” bất luận chuyện gì xảy ra, lớn tiếng dọa người hung tợn mà hỏi! Gia phó Giáp rống giận lên tiếng.

A, Hắn cái gì cũng có, gan lớn là một trong số đó, một người không biết từ nơi nào xuất hiện “Thiếu gia nhà ta” đã muốn dọa hắn. Hừ, chê cười! Phượng Hiên vừa nghĩ một bên vừa nhẹ giọng dỗ đứa nhỏ: “Ngoan, không có việc gì nha!” Mắt điếc, tai ngơ từ trước đến nay là cảnh giới cao nhất mà hắn có khả năng làm tức chết người. Không để ý tới người sau lưng, Phượng Hiên lấy khăn tay ra lau nước mắt sắp chảy ra của bé, nhẹ giọng dụ dỗ, trên mặt là nét cười nhu hòa, cố gắng dịu đi tâm linh nhỏ bé yếu ớt của đứa nhỏ đang bị kinh sợ.

“Ô. . . . Di di, Nhã tỷ tỷ, ô ô. . . .Nương… nương, phụ thân. . . .” Có thể là Phượng Hiên rất xinh đẹp, hòa ái dễ gần, rồi nhẹ giọng nói với nó, nên tâm tình đã được dịu đi của tiểu Cốc Nhược Vũ nhất thời nói không nên lời khóc lên. Muốn đi tìm cái kia nên kêu nó ở chỗ này chờ, rốt cuộc cũng không thấy bóng dáng của Mai Phương cùng Tề Hiểu Nhã. Càng bởi vì sợ hãi cho nên cảm thấy ủy khuất mà muốn tìm phụ thân cùng với nương của mình.

A, hắn không chịu được, thanh âm của tiểu oa nhi này non mềm ngọt ngào như vậy, đến bộ dạng khóc cũng làm cho người ta đau lòng. Trong lòng Phượng Hiên kêu to, nhịn không được ngây ngốc nhìn tiểu Cốc Nhược Vũ cười. Tiếp theo, tiếp tục cầm khăn tay lau nước mắt trên gương mặt đỏ hồng của tiểu oa nhi, thuận tiện để cho nó xì mũi.

Thấy Phượng Hiên không có phản ứng, gia phó Giáp đang muốn rống lên lại thấy thiếu gia kia nói chuyện: “Ngu ngốc muốn chết! Dong dài cùng hắn làm gì, còn không mau đoạt lấy người cho ta!”

“Dạ!” Vội vàng lên tiếng trả lời, gia phó Giáp lập tức xông lên trước vài bước động thủ.

Mắt thấy hắn cuộn ống tay áo lên để chuẩn bị trừng trị Phượng Hiên, nhưng Phượng Hiên cũng không nhanh không chậm thu khăn tay lại. Sau đó, đem túi hạt dẻ cầm trong tay đặt vào trong lòng tiểu Cốc Nhược Vũ, để nó ôm thật tốt. Sau đó từ giữa lấy ra một viên, bóc vỏ, sau đó quăng, cuối cùng đưa tới bên miệng tiểu Cốc Nhược Vũ dỗ nó ăn.

Tiểu oa nhi không biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, dù sao đại ca trước mắt này đút nó ăn ngon, nó cứ tự nhiên mà vươn đầu lưỡi ra nuốt nó xuống như vậy, uhm, ngọt, nó thích, sau đó há mồm, thuận theo để cho Phượng Hiên đút vào miệng. Nó giống như con mèo nhỏ, động tác vui đùa làm cho ở nơi nào đó của Phượng Hiên vui sướng. Về phần vị gia phó Giáp ở phía sau lưng hắn giương nanh múa vuốt kia “không cẩn thận” bị người nào đó “ám khí” vào huyệt vị một chút, không thể động đậy.

Không nghĩ tới gia phó Giáp tiến lên rốt cuộc lại không nhúc nhích được, một đám người đều sững sờ. Trước khi thần trí trở về, thì vị thiếu gia kia đã giận dữ hét lớn: “Các ngươi đều ngẩn người làm cái gì! ? Còn không mau cùng tiến lên cho ta!”

“Dạ, thiếu gia!” thanh âm đồng loạt vang lên, một đám người chuẩn bị đi đối phó với Phượng Hiên đoạt tiểu oa nhi.

Nhưng mà, từ đầu tới cuối Phượng Hiên như là có mắt sau lưng không hề xoay người, không phải dùng hạt để xác định huyệt vị của bọn họ, mà chính là ngẫu nhiên vươn cây quạt trong tay, dùng khéo léo hoá giải động tác của đám người.

Thấy gần mười người bên ta cũng chưa động được một phần của nô bộc kia, vị thiếu gia Hồng Y tức giận đến giậm chân, quay đầu đối với hai gã hộ vệ ở bên trái bên phải của mình, thủy chung không nhúc nhích quát : “Hai người các ngươi còn đứng ở trong này làm cái gì! Không phát hiện bọn họ cần hỗ trợ sao? Còn không giúp ta bắt cái tên kiêu ngạo kia lại đây! Cũng không đến hỏi bổn thiếu gia là ai mà dám đối nghịch cùng với bổn thiếu gia. Ta muốn phạt hắn thật nặng, cho hắn biết kết cục dám đắc tội với bổn thiếu gia là cái gì!”

Kiêu ngạo?Vị thiếu gia ngu ngốc này là từ đâu xuất hiện?A, hắn (Phượng Hiên) còn chưa bao giờ biết bên trong Thải Đô cũng có người so với mình có tư cách để hung hăng!

“Thiếu gia, tông chủ không phải vì loại sự tình này mà cho chúng ta bảo vệ ở bên người thiếu gia!” Người nói chuyện giữ căng mặt, ngữ điệu trong trẻo nhưng lạnh lùng.

“Ngươi, ngươi nói cái gì!” Thủ hạ lại dám cự tuyệt, thiếu gia hồng y không nhịn được, dưới sự giận dữ đánh cho người nọ một cái bạt tai.

Người nọ mặt vẫn không chút thay đổi, nói tiếp: “Thiếu gia, xin người nhớ kỹ nơi này là lãnh địa của bộ tộc Phượng thị, tông chủ lúc trước đặc biệt dặn không nên ở chỗ này gây chuyện. Xin người chớ quên, mục đích của hành trình lần này chủ yếu là vì việc hôn sự của đại tiểu thư nếu như bởi vì đoạt nữ nhân . . . ” Con mắt còn không dám tập trung trên người tiểu oa nhi, trên mặt người nói chuyện hiện lên một tia chịu không nổi “Đoạt nữ nhân mà đập phá đám hỏi của Lâm thị chúng ta cùng Phượng thị, người phải giải thích như thế nào với tông chủ cùng với bốn vị trưởng lão?” Ý ở ngoài lời, tại đây là lãnh địa của Phượng thị, tùy thời đều có thể gặp người của tộc Phượng thị, mà tiểu bộc thân thủ bất phàm chỉ sợ lai lịch không đơn giản như vậy, không chừng là thuộc người của tộc Phượng thị, ít chọc mới tốt!

“Lâm Lợi Duy! ngươi thật to gan, cũng dám thuyết giáo với ta! Ngươi cho rằng ngươi là thủ lĩnh hộ vệ, có gia gia ta là chỗ dựa có thể làm càn vô lễ như thế sao? Còn không mau động thủ cho ta, ngươi có phải đã quên vị trí tông chủ của Lâm thị này sớm muộn cũng là của ta hay không, ngươi sẽ không sợ Lâm Tuyết Nham này sau khi lên làm tông chủ sẽ giết ngươi sao!?” Nguyên lai, vị thiếu gia hồng y này không phải ai khác, đúng là trưởng tử Lâm thị Tông gia Lâm Tuyết Nham, đại ca của Lâm Tuyết Thiến. Lâm Tuyết Nham này chính là thường xuyên với Phượng Thiếu Xuyên cùng nhau dạo thanh lâu, uống rượu có kỹ nữ hầu hạ, nổi danh bên ngoài là trẻ hư. Hắn trời sanh tính háo sắc, đối với nữ nhân là ai đến cũng không cự tuyệt, thường xuyên cường thưởng dân nữ, làm nhục không ít nữ tử. Lần này, đi theo muội muội tiến đến Phượng Châu hắn đã nhẫn nhịn mấy ngày, rốt cục nhịn không được chạy tới Tàng Kiều Các nổi danh ở nơi đây dạo chơi, đã nhìn thấy tiểu Cốc Nhược Vũ, đột nhiên bắt đầu sinh ý niệm mới trong đầu, đem đứa nhỏ này trở về nuôi, đợi nó sau khi lớn lên, hắn có thể muốn làm gì thì làm .

Trên phía kia nội chiến náo loạn, ở bên này đã sớm thu xếp xong. Phượng Hiên một bên nghe đối phương nói chuyện với nhau để giải trí, một bên đút cho tiểu oa nhi ăn. Lỗ tai Phượng Hiên sau khi nghe thấy mấy từ mấu chốt trong đối thoại của đối phương, động tác trong tay dừng một chút. Từ từ hắn vừa rồi có phải nghe được “Lâm thị”, ” việc hôn sự Đại tiểu thư “, còn có mấy từ “Lâm Tuyết Nham” hay không? A, hoá ra lại là Lâm gia-Lâm Tuyết Nham! Phượng Hiên mắt nhíu lại, đem hạt dẻ cầm trong tay đút vào miệng tiểu Cốc Nhược Vũ, nói với nó: “Ngoan, trước tiên tự mình ăn, đại ca ca lập tức quay lại!”

Tiểu Cốc Nhược Vũ nhu thuận gật đầu, trong lòng không rõ làm sao vậy, chẳng qua là cảm thấy nụ cười của đại ca trước mắt nguyên bản sáng lạn lúc này lại càng thêm chói mắt, hơn nữa còn lộ ra hai hàng răng trắng mà chỉnh tề. Nhưng cảm giác này lại như là con hổ gặp con mồi, nhìn thấy máu tươi chuẩn bị được hưởng thì có phần âm trầm u ám.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.