Xấu Nữ Đến Khiến Họa Thủy Yêu

Chương 7: Chương 7: Trẻ con bị sủng




Edit: LuckyAngel

Phượng Tiêu cảm giác mình muốn té xỉu, hắn thật sự cảm thấy không được rồi! Trong lòng hắn chính là nghĩ như vậy, chỉ thấy vị đầu sỏ không thể đắc tội kia không những làm cho tâm tình hắn trở nên như vậy mà còn không thèm quan tâm cách nhìn của người bên ngoài, ngược lại ở bất kỳ nơi nào cũng ôm đứa trẻ, trên mặt lộ rõ vui vẻ. Cuối cùng còn không ngừng hôn môi sủng nịch, cái miệng nhỏ nhắn đỏ hồng, làm Phượng Tiêu thiếu chút nữa run rẩy ngã xuống đất. Hắn lại thay nàng đối với vị hôn phu tương lai cảm thấy bi ai, này thiếu chủ nhân cũng không thể bởi vì đứa bé chỉ là tiểu nữ anh liền như vậy không để ý thể thống, chiếm của người ta tiện nghi!

Đang nghĩ tới đây, chỉ thấy đầu sỏ Phượng Hiên ôm nho nhỏ Cốc Nhược Vũ quay mặt nhìn Phượng Tiêu, vẻ mặt như tìm thấy vật quý nói : “Thế nào, nàng thực đáng yêu phải không?” Lúc này, Phượng Tiêu thiếu chút nữa nước mắt trào ra, hắn nghĩ đến trừ bỏ tiểu thư trên đời này sẽ không có bất luận kẻ nào có thể làm cho người có uy thế hiên ngang như thiếu chủ nhân biến thành một bộ dạng ngu xuẩn! Trời ạ, có ai tới nói cho hắn biết, vì sao hôm qua chính là tùy tiện đi dạo một chút, có thể xuất hiện một đứa trẻ con? Loại thảm án này rốt cuộc là như thế nào phát sinh? Thiếu chủ nhân về sau sẽ không vì nhìn thấy trẻ con đều biến thành như vậy? Phượng Tiêu rất khó có thể không bắt đầu lo lắng cho hình tượng tương lai của chủ tử nhà mình.

“Cái khăn thêu mai trắng cùng với khăn lụa đỏ này thật hợp với màu da của nàng, nàng thoạt nhìn càng thêm đáng yêu đúng hay không?” Phượng Hiên thật là đắc ý, cảm giác ánh mắt của mình thật sự là tốt. Hắn ôm tiểu nữ anh, nhìn đánh giá, hài lòng gật gật đầu

“Cười một cái cho ca ca xem nào!” Phượng Hiên bắt đầu đùa với tiểu nữ anh, vui đùa thật sự rất vui vẻ

Đứng một bên Phượng Tiêu nhịn không được hơi hơi run rẩy một chút, cảm tình khi thiếu chủ nhân tìm được món đồ chơi đã trở lại?

“Thiếu chủ nhân, đứa nhỏ này. . . . . . Rốt cuộc là con nhà ai ?” Phượng Tiêu đánh bạo hỏi vấn đề mà hắn đã giấu ở trong lòng từ đêm qua.

“Không biết!” Phượng Hiên thành thật trả lời, nhưng lười giải thích, liền không nói chính mình không được sự cho phép của cha mẹ nàng mà tự tiện trong phòng hạ nhân đem dứa trẻ ôm đi.

Câu trả lời ngoài ý muốn làm cho Phượng Tiêu sửng sốt, lập tức hắn không cần nghĩ ngợi, thốt ra nói : “Đây chẳng phải phụ mẫu nàng sẽ không biết tung tích của nàng, hiện tại sẽ rất lo lắng?”

“Ta có lưu tờ giấy nói nàng đang ở chỗ của ta, bọn họ không lại đây tìm người, chính là không có lo lắng.” Phượng Hiên trong giọng nói lộ ra một tia không kiên nhẫn, trong lòng đối với cha mẹ của tiểu nữ anh rất bất mãn, đến bây giờ vẫn không có xuất hiện, thật kém sức lực!

Lúc này Phượng Hiên nội tâm sớm nhận định cha mẹ tiểu nữ anh và phụ thân mình là cùng thuộc một loại loại người, tám phần phải là không thích đứa bé này, cho nên trong tim của hắn lại không cẩn thận đem Cốc Nhược Vũ cùng bảo bối muội tử mình trở thành cùng một loại, quyết định sau này chính mình sẽ đem tiểu nữ anh trở về, có hắn sủng là đủ rồi, còn có thể cùng bảo bối muội tử của hắn làm bạn, về phần phụ mẫu nàng, coi như không có!

Phượng Tiêu nghe chủ tử nhà mình nói, hơi thấy yên tâm, liền không hề nói nhiều.

“Đi sữa lấy lại đây! Nàng hẳn là sắp đói bụng!” Phượng Hiên tính toán thời gian, cảm thấy nên cho tiểu oa nhi uống sữa, liền phân phó Phượng Tiêu đến phòng bếp nhỏ của Thu viện đem sữa đã được chuẫn bị sẵn cho Cốc Nhược Vũ.

Phượng Tiêu vâng một tiếng, liền rời đi, nhưng trong lòng cảm khái một phen, hắn đường đường là một thị vệ nay đã biến thành một bảo mẫu chiếu cố tiểu oa nhi. Bất quá hôm nay may mắn là chỉ sai hắn lấy đồ, không giống ngày hôm qua, tiểu chủ tử bởi vì muốn đi tiệc chúc thọ, không thể mang theo tiểu nữ anh, cho nên đem mình lưu lại chăm sóc nàng, đó mới kêu là bắt hắn làm chuyện mà hắn cảm thấy thật khinh khủng! Bất quá, nói đến đứa trẻ này, thật ra lần đầu chính mình gặp được một trẻ con ngoan như vậy , ngủ rất say không quấy nên không đem bất kỳ phiền toái gì cho chính mình.

Phượng Tiêu đi rồi, phòng trong chỉ còn Phượng Hiên cùng nho nhỏ cốc Nhược Vũ hai người, không thấy bất kỳ người nào. Bởi vì Phượng Hiên chỉ cho phép một mình Phượng Tiêu bước vào phòng của mình, những người khác không được đi vào. Mà chỉ có người hầu đi theo hắn mới có thể bước vào Thu viện để hầu hạ, để thuận tiện bọn họ cũng ở tại Thu viện. Cũng bởi vậy, quản gia không thể bước bào Thu viện nên cũng không biết trong phòng Phượng Hiên có một trẻ nhỏ, cũng tạo thành Mai Bình cùng quản gia phu nhân mấy ngày kế tiếp cũng tìm không thấy tung tích của đứa trẻ.

Phượng Tiêu đem sữa giao cho Phượng Hiên. Sau đó chỉ thấy Phượng Hiên thật cẩn thận cho Cốc Nhược Vũ uống sữa. Nhìn nàng cố gắng mút vào , Phượng Tiêu nghĩ rằng oa nhi này thực sự tốt số, có thể bị thiếu chủ nhân đối đãi giống tiểu thư nhỏ . Từ hôm qua hắn khi tiểu hài tử bị ôm đến đây nhìn bọc khăn rất là bình thường, đoán được thân phận phụ mẫu nàng hẳn không phải là tốt lắm, nói cách khác nàng sau này cai sữa chỉ có nước cơm để uống. Nay nàng bỗng nhiên được uống sữa thượng đẳng mà chỉ có các chủ tử mới có thể uống, mà huống chi thiếu chủ nhân đem nàng chiếu cố rất khá, từ đầu tới đuôi cũng chưa để nàng khóc lần nào, thật không phải vận may bình thường!

Phượng Hiên không biết suy nghĩ của Phượng Tiêu lúc này, hắn lúc này đang rất vui vẻ nhìn động tác cố gắng uống sữa của đứa bé trong lòng. Trong đầu không khỏi nhớ đến tằng tôn của đại trưởng lão ngày hôm qua trong tiệc chúc thọ, thật không biết đại trưởng lão đắc ý cái gì, đứa nhỏ xấu như vậy cũng dám lấy ra khoe , càng khỏi nói đứa bé kia khóc từ đầu đến đuôi, quả thực chính là ma âm hành não! Thật là, muốn khoe ra cũng phải nhìn chính mình có đủ tư cách không, giống bảo bối muội tử của hắn – Phượng Hiên , là độc nhất vô nhị, bộ dạng đáng yêu vô cùng, hoặc là nói giờ phút này tiểu bảo bối trong lòng ngực của mình, bộ dáng tú khí, cười rộ lên ngọt vô cùng, thế này mới đáng để đem ra khoe!

Đang nghĩ thì cảm thấy tiểu oa nhi đã muốn uống no, không thể uống thêm được nữa, còn đánh ợ nho nhỏ một cái. Phượng Hiên mừng rỡ thầm nghĩ trong lòng làm sao lại có thể đáng yêu như thế! Trong lòng lại quyết định phải mang tiểu oa nhi về nhà.

Mấy ngày kế tiếp, trừ bỏ Phượng Hiên những lúc cần gặp người trong tộc để củng cố địa vị của mình, những lúc khác hắn đều ở bên cạnh Cốc Nhược Vũ, chiếu cố tiểu oa nhi chiếu cố đến vui vẻ cực điểm.

Ngày hôm đó, thời tiết đã vào cuối mùa hạ không khí có chút cảm giác mát mẻ chủa đầu thu, khí trời tốt, độ ấm thích hợp, tâm tình vô cùng tốt Phượng Hiên sau khi dùng qua đồ ăn sáng, đi đến bên giường ôm lấy tiểu oa nhi đang ngủ ở trên giường mình đã sớm tỉnh, đút nàng chút sữa. Sau đó quyết định ngày cuối cùng hôm nay sẽ đi tham quan khu chợ nổi danh ở đây để đi dạo, muốn mua lễ vật để đem về làm quà cho bảo bối muội tử ngạc nhiên. Nhưng hắn không nghĩ khi đi ra ngoài lại mang theo phía sau một đống người, cũng không muốn làm cho này các tiểu thương dùng thái độ cung kính hoặc ánh mắt sợ hãi nhìn mình. Tóm lại, hắn muốn lấy thân phận một người bình thường để có thể thoải mái đi dạo. Vì thế, hắn sai Phượng Tiêu tìm tới một bộ đồng phục của hạ nhân thay. Sau đó kiên quyết không cho phép Phượng Tiêu đi theo, bắt buộc hắn phải lưu lại, nếu có người tìm mình đều phải trả lời là mình đang nghỉ ngơi, không muốn thấy bất luận kẻ nào.

Bởi vì lo lắng không muốn đem Cốc Nhược Vũ giao cho người khác, Phượng Hiên liền mang theo nàng. Vì thế, Phượng Hiên mặc một bộ đồng phục của tiểu nô bộc, mang theo ngân phiếu, trong tay ôm trẻ nhỏ, cùng nhau đi dạo!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.