Xấu Nữ Đến Khiến Họa Thủy Yêu

Chương 25: Chương 25: Trừng phạt khác loại




Edit: ss gau5555

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Thấy vẻ mặt đệ đệ, hơn nữa tự biết hành vi quát tiểu oa nhi của mình đã bị thiếu chủ vừa vặn bắt gặp, Phượng địch chột dạ một trận, không biết thiếu chủ muốn trừng phạt mình như thế nào. So sánh tất cả kinh nghiệm trước đây làm hộ vệ ở bên người Phượng Thiếu Vân trong lòng hắn đã tính toán chuyện tệ nhất.

Phượng Hiên nhìn chăm chú thật sâu vào hắn trong chốc lát, nhìn xem trong lòng Phượng Địch khẳng định đang sợ hãi. Sau đó mới chuyên chú nhìn về phía bảo bối trong lòng, thấy tiểu oa nhi một phen nước mũi, một phen nước mắt, còn mồm miệng nói không rõ hỏi chuyện cha mẹ. Lúc này, Phượng Hiên cảm thấy lo lắng, trong lòng cực buồn bực, bản thân nhắc nhở, cảm giác bảo bối dưới sự che chở của mình lại bị người khi dễ, phản xạ có điều kiện giống như muốn phản kích. Vì thế, trong đầu của hắn nháy mắt hiện lên rất nhiều loại phương pháp trừng phạt đầu sỏ gây chuyện, phải trừng phạt thay bé con bảo bối cho hết giận mới được!

“Ngoan bé con, không khóc, không khóc, vị thúc thúc kia từ trước đến nay đều nói dối hết lần này đến lần khác, lời của hắn không thể tính”. Đầu tiên là phỉ báng một chút, “Hiên ca ca không phải đã nói rồi sao, chờ Hiên ca ca có thời gian rảnh, sẽ mang bé con về nhà tìm phụ thân, nương”. Tuy rằng, cái này mới là lời nói dối. Nhưng hắn gọi cái này là lời nói dối có thiện ý, không thể không tính đến.

”Đến đây, chúng ta ngồi xuống, ngoan nha, đừng khóc, lau nước mắt, nước mũi.”

Phượng Hiên ôm bé ngồi xuống bên cạnh bàn tròn trong phòng, lau khô sạch sẽ lệ rơi đầy trên khuôn mặt kia. Sau đó nhìn bé con trong lòng nói: “Bé con, Hiên ca ca dạy muội, muội phải nhớ kỹ lấy, một khi trưởng thành đừng giống như vị thúc thúc này như vậy” ngón tay Phượng Hiên chỉ Phượng Địch, khoa tay múa chân từ trên xuống dưới, “Đừng chỉ nhìn nhã nhặn thanh tú, nhưng trong bụng tất cả đều là ý nghĩ xấu, chính là muốn khi dễ bé con ngoan của chúng ta, muội nhìn xem một chút, khóe miệng hắn có nốt ruồi, được kêu là miệng lưỡi, . . . “

Kế tiếp tiểu Cốc Nhược Vũ ngừng khóc, mở to đôi mắt tròn nhìn Phượng Địch, cẩn thận nghe Phượng Hiên phê bình đánh giá Phượng Địch. Nguyên bản diện mạo kia của Phượng Địch giờ phút này ở trong miệng của Phượng Hiên nháy mắt thành hình dạng tiểu nhân gian trá, nghe thấy thế hai huynh đệ đầu đầy hắc tuyến.

“Đã hiểu chưa?”

“Dạ.” Tiểu oa nhi gật gật đầu, nghĩ rằng nguyên lai là người xấu vừa rồi lừa nó, nó đã nhớ kỹ, loại diện mạo này chính là tướng người xấu.

“Vậy là tốt rồi.” Phượng Hiên vui tươi hớn hở. Đột nhiên ánh mắt hắn nhíu lại hỏi tiểu Cốc Nhược Vũ trong lòng, “Bé con, muốn chơi trò chơi không?”

“Được.” Vừa nghe muốn chơi, từ nhỏ chỉ có một mình luôn muốn có người chơi với mình, liền lập tức gật gật đầu. Dù sao phụ thân và nương không có vứt bỏ mình, chờ Hiên ca ca có thời gian rảnh là có thể đi về. Cho nên có chơi đùa làm sao có thể buông tha.”Chúng ta chơi cái gì?”

“Bé con muốn chơi cưỡi ngựa không?”

“Dạ!” Đầu nhỏ dùng sức gật.

“Chúng ta đây liền chơi trò cưỡi ngựa.” Một lớn một nhỏ vui tươi hớn hở. Trong đó vị lớn kia vừa nói vừa vươn một bàn tay, chỉ về phía Phượng Địch, ngoắc ngoắc ngón tay với hắn, lại hướng xuống dưới chỉa chỉa, ý bảo hắn chính là con ngựa.

Hiểu được ý tứ của chủ tử, Phượng Địch không có biện pháp, tiểu oa nhi tuy nhỏ, nhưng chỗ dựa sau lưng nó quá lớn. Vì thế, đường đường thị vệ nháy mắt biến thành “Mã” tiên sinh, nhận mệnh từ chủ tử đem tiểu oa nhi đặt lên trên lưng hắn.

Nhìn ca ca không may mắn cõng bé gái trên lưng, ở nơi nào đó bò qua bò lại, thỉnh thoảng còn phải nghe thiếu chủ nói hắn cẩn thận, đừng để ngã bé con. Nếu không thì chính là thiếu chủ nói hắn làm con ngựa này không giống, muốn hắn phải vừa đi vừa bắt chước tiếng ngựa kêu, đối với đồ chơi này Phượng Tiêu nước mắt nước mũi đồng tình nghĩ rằng: haiz, là hắn biết\ chủ tử nhà hắn không giống với các chủ tử khác, chưa bao giờ đánh hoặc giết thuộc hạ, chỉ biết tìm các phương thức trừng phạt kì kì quái quái, làm cho bọn họ vĩnh viễn nhớ kỹ không thể phạm lại.

“Tiêu, đi thông báo cho đại trưởng lão bọn họ một chút, ta đã đi ăn cơm trưa, để cho bọn họ không cần đợi ta nữa.” Bé con bảo bối quan trọng nhất, cái khác đẩy về sau, Phượng Hiên rốt cục cũng nhớ tới chuyện mọi người đã đợi sắp đến trưa.

“Dạ” Phượng Tiêu lĩnh mệnh mà đi.

Đi đến phủ đại trưởng lão, Phượng Tiêu chuyển đạt lại chi tiết ý tứ của Phượng Hiên, nhìn sắc mặt một đám người sau khi nghe tin tức, hơn nữa lại bị đại trưởng lão mắng, trong lòng hắn âm thầm lắc đầu lui xuống, trở về Thu viện.

Lại trở về trong phòng ở Thu viện, đã không thấy Phượng Địch trên mặt đất bò qua bò lại nữa, trên cái bàn tròn trong phòng bày đầy các loại trân phẩm kỳ dị, chỉ thấy Phượng Hiên đang nhất nhất giảng giải với tiểu oa nhi trong lòng. Thỉnh thoảng, tiểu Cốc Nhược Vũ tò mò nhận đồ trong tay Phượng Hiên, mới lạ mà chơi đùa.

Phượng Tiêu ngắm những mảnh nhỏ trên mặt đất, nghe thấy “Ba ” một tiếng nữa, không biết là đồ cổ trân quý triều đại nào nháy mắt bỏ mình, mà Phượng Hiên lại cực kỳ dung túng người gây ra họa, cười lại đem bảo vật khác đưa tới trong tay tiểu oa nhi.

Thấy thế, Phượng Tiêu trong lòng kêu lên: trời ạ! Thiếu chủ không thể không thèm để ý đến bảo vật vô giá này như vậy a! Hơn nữa, rất nhiều thứ đều là vật phẩm mà Phượng TrọngNamâu yếm nhất.

“Nhường một chút!” Trong giọng nói lộ ra một tia mệt mỏi, trong tay Phượng Địch mang đến gần chục cuộn tranh, kêu đệ đệ che ở cửa nhường đường.

Phượng Tiêu nhìn lại, chỉ thấy Phượng Địch đang mệt mỏi đầu đầy mồ hôi.

“Thiếu chủ, đây là vài món trân phẩm cuối cùng ở trong chủ trạch.” Có thể thấy được người nào đó bị sai khiến chạy một lượt toàn bộ trong nhà.

“Uh, đặt lên bàn.” Phượng Hiên nói xong, mí mắt hạ xuống, nhìn thoáng qua Phượng Địch, sau đó lại ra chỉ thị, “Thật sự là nóng, Địch, lấy cây quạt, quạt cho mát.”

“Dạ” ô, hắn không phải là bị thiếu chủ chỉnh chứ?A!Tuy rằng không ai mắng một tiếng, nhưng mà từ một khắc trước, mình giống như con quay, làm việc không ngừng, hơn nữa làm việc gì cũng không thuộc về chức trách của mình .

Phượng Tiêu nhìn Phượng Địch đang quạt mát cho hai người kia, trong lòng không quá khẳng định, cứ như vậy, thiếu chủ lần này chỉ đơn giản phạt đại ca như vậy là xong? Không thể nào! Nhớ ngày đó, từng có một lần như vậy, bản thân nói chuyện lại không để ý lời nói…, mà thiếu chủ lại không biết từ nơi này tìm một con cóc, rồi nói với mình: “Ngươi có biết trường hợp nói chuyện không chú ý, cứ như thế mà nói là việc không tốt cỡ nào không, ngươi đã không hiểu thì để ta dạy cho ngươi. Ta vốn định tìm con ếch, nhưng mà không khéo là chỉ tìm được một con cóc. Nhưng cóc so với ngươi cũng không tồi. Đến đây, để cho nó giúp ngươi một lúc, phải biết rằng tiếng kêu của nó cùng với tiếng nói của ngươi vừa rồi rất giống nhau. Tuyệt! Ngươi cũng tới nhận thức một chút cảm thụ vừa rồi của ta, tốt lắm!” Nói xong, Phượng Hiên khiến cho Phượng Tiêu cột con cóc kia vào trên đầu của hắn, còn cầm một cái siêu (ấm nước), hướng trên đầu của hắn rót nước, cười híp mắt nói, “Nhớ kỹ, cho nó uống nước, đừng giết chết a!”

Vậy trên đỉnh đầu của hắn là cóc, tay cầm siêu, hơn nữa còn bị Phượng Hiên phái trên đường đi làm việc, dùng bộ dáng buồn cười kia di chuyển lần lượt trên phố lớn ngõ nhỏ, vứt toàn bộ mặt mũi ở Đô thành .

Nhớ tới chuyện này là Phượng Tiêu lại đau lòng a! Cho nên, hắn không tin lần này thiếu chủ chỉ đơn giản đối đãi với huynh trưởng như vậy.

Quả nhiên không ngoài sở liệu của hắn, Phượng Hiên đối với tiểu oa nhi đang xem vẽ trong lòng hỏi: “Bé con a, có muốn xem diễn không?”

“Dạ!” Bé lập tức gật đầu, một chút cũng không chậm trễ.

“Tốt lắm, uh, chúng ta liền nhìn quanh đây … chọn một người đóng vai tiên cô hạ phàm được chào đón nhất là được rồi.” Phượng Hiên vừa cười, vừa nói, vừa dùng ngón tay chỉ Phượng Địch, lại đối với hắn vung vung lên, ý bảo chọn hắn làm tiên cô.

Tiên cô hạ phàm? Có như vở diễn như vậy sao? Bị chỉ tên Phượng Địch nhất thời dại ra, đã thấy Phượng Hiên thúc giục hắn: “Còn không mau đi thay quần áo, tiên, cô! Tiêu, tìm người giúp Địch một chút .”

“Dạ . . . ” Phượng Tiêu yếu ớt đáp lại một tiếng, nghĩ rằng chủ tử nhà hắn nào có đơn giản để cho đi như vậy, cái này, đại ca thật thảm, không chỉ phải nam cải trang nữ, còn phải tự biên tự diễn “tiên cô hạ phàm được chào đón nhất ” chưa từng nghe nói kia.

Kế tiếp, Phượng Địch kia với cách ăn mặc dở ông, dở thằng cùng với biểu diễn để chọc cười tiểu Cốc Nhược Vũ, làm cho nó xem thật thú vị. Nhưng nếu hắn nghĩ cứ như vậy mà chấm dứt thì… mười phần sai. Bởi vì Phượng Hiên muốn cho Phượng Địch khắc cốt ghi tâm nhớ kỹ: người mình phải bảo vệ tuyệt đối không chấp nhận người bên ngoài động vào.

Cho nên, Phượng Địch đáng thương nam cải nữ trang diễn trò, bị sai khiến đi ra ngoài trên đường mua đồ. Thậm chí xế chiều còn cùng Phượng Hiên đi đến phủ đại trưởng lão gặp người gia tộc Lâm thị làm tất cả chuyện này cho đến ban đêm Phượng Hiên mới buông tha cho hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.