Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào

Chương 160: Chương 160: Phiên ngoại năm




một tháng, chàng thanh niên Ngô đã xuống âm phủ được một tháng, hắn đã không ăn không ngủ đứng trước cổng điện Diêm Vương suốt một tháng.

May mà hắn đã thành hồn ma, nếu như là người thường, sao có thể không ăn không ngủ suốt một tháng được chứ?

Hắc Bạch Vô Thường cầm tài liệu từ phủ Diêm Vương đi ra, nhìn thấy chàng thanh niên Ngô ở cửa, khuyên bảo có lệ.

“Lão Ngô à.”

“Xin hãy gọi tôi là tiểu Ngô.” Từ khi trên cầu Nại Hà, Miêu Miêu nói hắn già, chàng thanh niên Ngô vô cùng nhạy cảm khi bị người khác gọi là ‘lão’.

“…” Hắc Vô Thường hiếm khi bị nghẹn họng.

“Cậu vốn là lão già, còn định giả làm nghé đến bao giờ.” Bạch Vô Thường khinh bỉ nói.

“Với số tuổi của hai người, kêu tôi một tiếng ‘tiểu Ngô’ là làm khó hai người hả?” Chàng thanh niên Ngô nói thẳng.

“…” Lập tức Bạch Vô Thường cũng bị nghẹn họng.

hiện giờ Hắc Bạch Vô Thường bao nhiêu tuổi rồi thì chính bản thân họ cũng không rõ, kêu chàng thanh niên Ngô là ‘lão Ngô’ đúng là có chút coi trọng hắn.

“Được rồi, tiểu Ngô thì tiểu Ngô, nhưng mà dù cậu là ‘lão Ngô’ hay ‘tiểu Ngô’ thì cậu cũng không gặp được Miêu Miêu đâu.” Hắc Vô Thường nói.

“không gặp được cô ấy thì tôi cứ đứng ở đây.” Chàng thanh niên Ngô rất là kiên trì.

“Tôi nói này, cậu vừa phải thôi a.” Bạch Vô Thường thực sự là không nhìn nổi nữa “Cậu nhìn cậu xem, lúc trước đã gây bao phiền phức cho âm phủ. May mà thằng nhóc cậu đến cuối cùng gặp được vận cứt chó mà có công đức lớn như vậy, nếu không bây giờ cậu đã phải đến địa ngục du lịch một thời gian dài rồi. Vốn dĩ là tương lai tốt đẹp đang chờ cậu, cậu lại làm ngược, ngày đầu tiên xuống âm phủ, trên cầu Nại Hà dám đem Miêu Miêu đang định đi đầu thai kéo lại.”

“Ta làm quỷ nhiều năm như vậy rồi, những việc kỳ quái cũng thấy nhiều, nhưng vẫn rất có ấn tượng với cậu đấy.” Hắc Vô Thường gật đầu phụ họa.

“Nếu tôi không làm vậy thì tôi sẽ bỏ lỡ mất Miêu Miêu.” Vốn dĩ, chàng thanh niên Ngô định đi đầu thai cùng Miêu Miêu nhưng xét thấy đi đầu thai sẽ không còn ký ức của kiếp này nên chàng thanh niên Ngô thay đổi ý định, kéo Miêu Miêu từ cầu Nại Hà xuống.

“Cậu nói xem, cậu kéo người thì kéo, vậy mà cậu còn dám đá đổ nồi canh mà Mạnh Bà mới nấu xong.” Hắc Vô Thường tiếp tục liệt kê tội trạng của chàng thanh niên Ngô.

“Cậu có biết làm đổ nồi canh sẽ có hậu quả như thế nào không?” Bạch Vô Thường nói “Mạnh Bà một tháng mới nấu xong một nồi canh, canh đổ rồi thì trong một tháng âm phủ sẽ không thể sắp xếp cho hồn ma nào đi đầu thai được, một tháng này tỉ lệ sinh đẻ trên dương gian sẽ chậm lại. Hồn ma dưới âm phủ sẽ tăng lên, số lượng hồn ma tăng dẫn đến giá nhà tăng, mà giá nhà tăng sẽ …

Bạch Vô Thường nói đến đó bỗng không biết phải nói tiếp thế nào, xem ra cần phải mua thêm mấy quyển sách về kinh tế đọc thêm mới được.

“nói chung, sẽ ảnh hưởng rất lớn, rất không tốt!” Hắc Vô Thường đúng lúc ‘cứu bồ’.

“Đúng thế!” Bạch Vồ Thường vội vàng nói theo.

“Tôi đã dùng công đức của tôi bồi thường cho Mạnh Bà rồi.” Tất nhiên chàng thanh niên Ngô biết tầm quan trọng của canh Mạnh Bà, nên đã dùng hết công đức của mình để đổi lấy nồi canh Mạnh Bà, nên Mạnh Bà mới không tìm hắn bắt đền.

“May là cậu dùng công đức để bồi thường canh Mạnh Bà, nếu để Mạnh Bà nổi giận vậy thì có chuyện lớn rồi.” Hắc Vô Thường xúc động.

Chàng thanh niên Ngô nhướng mày, nhìn Hắc Bạch Vô Thường dò hỏi.

“Cậu không phát hiện ra, Đầu Trâu Mặt Ngựa đang vội vàng định ngăn cậu lại, thấy cậu đá đổ canh Mạnh Bà thì đều đứng bất động sao?” Bạch Vô Thường nói.

Đương nhiên là chàng thanh niên Ngô nhớ rõ, nếu không nhờ Đầu Trâu Mặt Ngựa đứng im thì hắn đã không kéo Miêu Miêu lại được “Vì sao?”

“Bình thường Mạnh Bà không tức giận, nhưng chỉ cần Mạnh bà phát hỏa thì đến cả Diêm Vương cũng phải trốn bà, cậu nói xem?” Bạch Vô Thường giải thích.

“Đầu Trâu Mặt Ngựa thật đáng thương, không biết là lần này Diêm Vương sẽ phán thế nào.” Cho dù là bình thường không ưa nhau lắm, nhưng nhìn hai đối thủ già hai lần liên tục xui xẻo như vậy, Hắc Vô Thường bỗng nhiên cũng cảm thấy có chút đau lòng, sao lại thế này?

“Ừ.” Bạch Vô Thường cũng rất đồng cảm, dưới âm phủ không có đối thủ, bỗng nhiên cảm thấy thật nhàm chán.

“nói như vậy là???” Chàng thanh niên Ngô chớp chớp mắt, bắt được trọng điểm trong lời nói của Hắc Bạch Vô Thường “Diêm Vương rất sợ Mạnh Bà?”

“Suỵt!” Hắc Vô Thường sợ hãi quay đầu “Cậu ở trước cửa nhà Diêm Vương, nói Diêm Vương sợ Mạnh Bà, cậu muốn ăn đòn à?”

“…” Da đầu chàng thanh niên Ngô căng thẳng “Cũng đúng, đây còn là nhạc phụ tương lai của tôi nữa.”

Bạch Vô Thường nghe chàng thanh niên Ngô nói thì kinh ngạc “Tiểu Ngô à, cậu vẫn chưa từ bỏ ý định nữa à?”

Chàng thanh niên Ngô không để ý đến Hắc Bạch Vô Thường, nhìn cổng phủ Diêm Vương một lát, âm thầm nói trong lòng một câu ‘Miêu Miêu, chờ anh’, rồi xoay người rời đi.

“Cậu nghĩ thông suốt rồi?” Hắc Bạch Vô Thường không thể tin được.

“Tôi đang tìm biện pháp.” Chàng thanh niên Ngô vội vã chạy đi, lưu lại Hắc Bạch Vô Thường với vẻ mặt khó hiểu.

==

Trong phủ Diêm Vương, Diêm Vương cảm giác được chàng thanh niên Ngô rời đi, nhìn lướt qua con gái đang đưa tay lên tắt kính chiếu.

“Chỉ mới một tháng mà cậu ta đã từ bỏ rồi?” Diêm Vương nói.

“anh ta dám.” Khuôn mặt xinh đẹp của Miêu Miêu vô cùng tức giận.

“Con giận rồi? Xem ra là con vẫn còn rất quan tâm đến cậu ta nha.” Diêm Vương trêu ghẹo “Vậy mà con nỡ để cậu ta vất vưởng ngoài đó một tháng.”

“Phụ vương …” Miêu Miêu không vui dậm dậm chân “Con chờ anh ấy nhiều năm như vậy, anh ấy mới chỉ đợi có một tháng mà.”

“Vậy con định thế nào?” Diêm Vương tò mò hỏi.

“Xem biểu hiện của anh ấy đã.” Miêu Miêu kiêu ngạo hừ một tiếng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.