Sáng sớm ba mươi Cố Tịch đã dậy từ lâu, kéo màn cửa, nhìn thấy bầu trời
mưa phùn bên ngoài, cảm giác lành lạnh. Nhớ lúc vừa về nhà, thời tiết
vẫn nóng, nhưng đến chiều vẫn nổi gió, thổi mạnh tới mức cô không thích
nghi được. N là thành phố cận nhiệt đới, mùa đông lạnh nhất thì nhiệt độ cũng trên 0oC, nói theo lý thuyết thì chắc chắn không lạnh bằng W,
nhưng mùa đông ở N nhiều mưa, cái lạnh này mang theo cơn rét buốt cắt da cắt thịt khiến người ra không chịu nổi.
Cố Tịch mặc áo len dày rồi ra khỏi phòng.
Cô thấy bố mẹ vẫn đang bận rộn trong bếp thì biết hôm nay nhà mình lại náo nhiệt rồi. Bố Cố Tịch là anh cả trong nhà, bên dưới còn có em trai em
gái, bà nội Cố Tịch ở cùng với chú. Nhà họ Cố chú trọng nề nếp truyền
thống, bữa cơm đoàn tụ phải có mặt đầy đủ mọi người. Nên đêm Trừ tịch,
thành viên các nhà khác đều tụ tập ở nhà Cố Tịch, hưởng thụ thời khắc
đoàn viên thật sự.
Cố Tịch đến phụ giúp, mẹ lại cười nói không
cần, cô chỉ cần đợi ăn là được. Cố Tịch dựa cửa ngắm bố mẹ chen chúc
trong nhà bếp nấu ăn, lòng ấm áp vô cùng. Bình thường bố rất ít khi
xuống bếp, đều do mẹ nấu cơm. Nhưng đừng tưởng tài bếp núc của ông kém,
ngược lại là khác, những món ông làm đều là món tiệc, cho nên cứ đến dịp lễ tết là tới phiên ông trổ tài.
Cố Tịch thấy không nhúng tay
vào nổi nên đành ra phòng khách, bắt đầu gọi điện cho các chị em tốt của mình. Mọi người nghe thấy cô về thì đều nói phải tụ tập một bữa, hẹn
mùng Hai tết. Các chị em tốt của cô đều lớn lên bên nhau từ nhỏ, trưởng
thành rồi mỗi người một nơi, chỉ mỗi Cố Tịch đi nơi khác còn những người kia đều ở lại N. Cả năm, ngoài điện thoại liên lạc ra, chỉ có thể chờ
đến Tết để tụ họp. Hơn nữa bây giờ chỉ còn Cố Tịch chưa kết hôn, những
người khác con cái đã một tuổi rồi, nên vấn đề cá nhân cô cũng trở thành trọng điểm mỗi lần tụ tập. Tuy hơi mệt tai nhưng Cố Tịch lại cảm thấy
rất ấm lòng.
Lát sau, bà Cố nói quên mua nước uống, bảo Cố Tịch
đi mua về. Cô nói với bạn để tối trò chuyện tiếp, rồi khoác áo, xách túi ra ngoài.
Thành phố N mấy năm nay có nhiều thay đổi, như W vậy,
đâu đâu cũng thấy xây sửa. Cố Tịch chỉ nhớ siêu thị Gia Lạc Phú gần nhà
nhất, gọi taxi chỉ mất mười phút, cô quyết định đi thẳng đến đó.
Khi bị dòng người chen lấn xô đẩy vào siêu thị, cô cảm thấy thành phố N
cũng chẳng thua kém gì W, đông người như nhau. Cố Tịch tiến thẳng đến
quầy nước giải khát, nhìn thấy rất nhiều người bỏ từng thứ, từng thứ vào xe đẩy, mắt càng mở to, quả nhiên mức sống đã nâng cao, mọi người đều
là đại gia.
Đúng lúc cô đang chọn thức uống thì điện thoại reo
vang. Cô lấy điện thoại ra, ủa? Số lạ? Nghĩ ngợi ba giây, cô vẫn nghe
máy, “A lô?”.
“Đang làm gì đấy?”, một giọng nói quen thuộc nhưng
bất ngờ vang lên bên tai Cố Tịch, tuy xung quanh rất ồn ào nhưng cô vẫn
cảm thấy âm thanh ấy như tiếng trống vang dội, đập thẳng vào trái tim
mình.
“… Anh là ai?”, Cố Tịch nhìn thức uống trên kệ, đỏ, xanh…
mắt cô hoa lên, lẽ nào não cũng rối loạn? Sao cô không dám tin vào phán
đoán của đầu óc, chỉ cười khan trong lòng, gọi lộn số rồi, lộn số thôi
mà.
“…”, bên kia im lặng. Cố Tịch thấp thỏm, quả nhiên lộn số.
Đang lúc cô thở phào định cúp máy thì đối phương lại lên tiếng, giọng
nói mang vẻ uy hiếp, “Cô nghĩ thử xem!”.
Cố Tịch đã tưởng tượng
ra người bên kia sắc mặt chắc chắn là không vui. Cô nhắm mắt, ngoan
ngoãn chào hỏi, “Phó tổng Vi, chào anh”. Trong lòng rất hậm hực, chào
cái đầu anh, không có chuyện gì lại gọi điện dọa chết người, hơn nữa làm gì có ai gọi mà không tự giới thiệu, mở miệng đã hỏi như thế đâu! Tưởng chúng ta quen thân lắm hả? Hừ hừ, coi chừng lần sau cho anh vào danh
sách chặn cuộc gọi bây giờ.
Xem ra tiếng chào này khiến Vi Đào thấy tâm trạng khá hơn, giọng đã bình thường trờ lại, “Đang làm gì đó?”.
Cố Tịch nhìn chai Sprite, “Đi siêu thị ạ”. Liệu có phải anh mới ngủ dậy,
thấy buồn chán mới gọi điện tìm người trò chuyện giết thời gian không?
Cô nghĩ anh tuyệt đối sẽ không hảo tâm đến mức gọi điện chỉ để hỏi thăm
mình.
“Bên chỗ cô có siêu thi lớn à?”, giọng anh có vẻ không tin.
Cố Tịch lập tức không vui, “Sao ạ? Anh nghĩ chỉ có W mới có sao? Bên chỗ
tôi cũng có Gia Lạc Phú, hơn nữa không chỉ một đâu”. Bớt khinh người đi! N tuy không phải là thành phố lớn nhưng cũng là thành phố quan trọng
của tỉnh, hơn nữa gần đây tốc độ phát triển rất nhanh, siêu thị lớn cũng dần dần xuất hiện.
“Thật à?”, Vi Đào vẫn bán tín bán nghi. Cố
Tịch bực tức, nghe loa trong siêu thị đang phát, cô vội giơ cao điện
thoại hướng về phía loa, “Anh nghe đi”.
Mãi sau mới hạ điện thoại xuống, “Nghe thấy chưa? Gia Lạc Phú. Hừ, tôi có cần lừa anh không
chứ?”. Cố Tịch thầm cười, lần này anh thua rồi nhé!
Vi Đào ho
khẽ, “Ồn quá, không nghe rõ”. Ối chà! Cố Tịch trừng trừng nhìn điện
thoại, thật muốn xem cái điện thoại là anh mà đấm cho một trận. Thôi,
không thể so đo với ai đó, nếu không sẽ sập bẫy mất.
“Phó tổng Vi, tôi còn có việc, nếu anh không có chuyện gì thì tôi xin phép cúp máy ạ”, Cố Tịch hít sâu, vẫn giữ giọng bình thản.
“Chỗ của cô có lạnh không?”, Vi Đào lại không định ngắt máy. Cố Tịch đành
cắm tai nghe, đút điện thoại vào túi, vừa trả lời anh, “Lạnh ạ”, rồi bỏ
đồ uống vào trong xe đẩy.
“Sao lạnh được? Chỗ cô chẳng phải là miền Nam sao?”
Cô bó tay nhìn lên trần nhà, “Miền Nam cũng có mùa đông mà”.
“Lạnh hơn W à?”
Anh có thể hỏi những câu có ý nghĩa hơn không? Hiện giờ cô đang bận muốn chết, không lẽ cái gì cũng báo cáo với anh?
“Cũng tương đương”. Anh không tin thì đến thử, xem có bị cóng chết không, Cố
Tịch thầm mắng trong bụng. N tuy thuộc phương Nam nhưng người miền bắc
không chịu nổi cái lạnh ở đây. Vì phương Bắc là lạnh khô, phương Nam lại lạnh ẩm, còn nữa, miền Bắc hễ mùa đông đến là có máy sưởi, còn miền Nam dù lạnh mấy thì nhiều nhất trong nhà cũng chỉ có thêm bếp than, mấy năm nay đời sống khá hơn mới bắt đầu dùng tới điều hòa. Nên cô thường nói
người phương Nam thực ra còn chịu lạnh giỏi hơn người phương Bắc, lúc
nhỏ ở đây không có máy điều hòa, họ vẫn sống được đấy thôi.
“Bố
mẹ có khỏe không?”, cuối cùng cũng có nội dung. Cố Tịch đáp, “Đều khỏe
ạ”, nghĩ ngợi, cảm thấy mình cũng nên hỏi thăm, “Gia đình anh cũng khỏe
chứ?”.
“Ừm”
Ừm? Chỉ thế thôi? Cố Tịch lại cau mày, trả lời cũng như không, nếu đã thế thì cúp máy đi cho rồi!
Cố Tịch đã chọn xong đồ uống, đẩy xe đến chỗ tính tiền. “Phó tổng Vi, anh… chắc cũng bận lắm, hay là… anh cúp máy đi?”, cô dè dặt định nói để anh
không thấy quá đường đột.
“Được, lát nữa nói tiếp”. Bất ngờ là Vi Đào lại rất sảng khoái nhận lời. Lần này đến lượt Cố Tịch ngớ ra, người này… kỳ cục thật! Cô không hiểu rõ ý trong câu nói cuối cùng của anh,
chỉ nghĩ, còn nói nữa thì hết tiền điện thoại mất, không nói nữa, không
nói nữa.
Đông người thật, mỗi quầy tính tiền đều xếp hàng dài. Cố Tịch đẩy xe đứng phía sau, bất giác suy nghĩ xem cuộc điện thoại này
của Vi Đào có ý nghĩa gì. Hiện giờ chắc anh đang ở nhà, kẻ cuồng việc
như anh thì cuối năm vẫn phải làm tròn đạo hiếu. Cố Tịch quyết định
không nghĩ đến nữa cho mệt, ai đó thường xuyên làm những chuyện kỳ lạ,
cô quen rồi. Cố Tịch nghe nhạc trong điện thoại, từ từ đợi đến lượt
mình.
Mua đồ chỉ mất năm phút, nhưng tính tiền lại mất tới hơn
hai mươi phút. Cô đẩy xe đến cửa Gia Lạc Phú, siêu thị lớn cũng có ưu
điểm có thẳng cổng cho xe ra vào. Cô có thể bắt taxi tại đây, không cần
lo bị dính mưa.
Nhưng đợi mãi cũng chẳng thấy chiếc nào. Cố Tịch
nhìn những chiếc xe nhà chạy vụt qua, thở dài đợi tiếp. Cô mua rất nhiều nước uống và rượu, vốn định về dưới lầu sẽ gọi người nhà xuống chuyển
lên giúp. Lại đợi năm phút nữa. Cố Tịch bắt đầu thấy hơi nóng ruột, đang định gọi điện cho hãng taxi thì một chiếc có người chạy đến. Cố Tịch
vui mừng, có người xuống là được, cô vội vẫy vẫy ra hiệu gọi xe.
Chiếc xe từ từ dừng lại, cô hơi cúi xuống gật đầu với tài xế. Trên cửa kính
ướt đẫm nước mưa, cô không nhìn rõ trong xe, chỉ lờ mờ thấy ghế sau có
một người, kiên nhẫn chờ đợi người khách đó xuống xe. Quả nhiên lát sau, cửa xe mở ra. Cố Tịch đẩy xe hàng đến gần. Định nhờ tài xế mở cốp để bỏ đồ uống vào. Ánh mắt nhìn thấy một đôi giày da đen sáng bóng đặt xuống
đất, bỗng có chút kỳ thị, ai lại đánh giày sáng bóng thế này trong ngày
mưa chứ, lẽ nào không biết là đánh giày cũng bằng không?
Khi cô
đứng thẳng lên, nhìn rõ chủ nhân đôi giày sáng bóng đó, trong tích tắc
như bị súng đông lạnh bắn trúng, từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, đều ngẩn ra!
Người kia thấy cô ngẩn ra cũng không bất ngờ, chỉ vòng
ra đuôi xe, mở cốp, sau đó quay lại, chuyển đồ đạc từ xe hàng sang cốp.
Cố Tịch nhìn anh đi tới đi lui, ngón tay đờ đẫn di chuyển theo, nhưng
miệng thì lắp bắp: “Anh… anh…”, mãi không nói được gì khác.
Khi
anh cuối cùng đã chuyển hết đồ vào cốp, bước đến đứng trước mặt cô, “Tôi không ngờ ở đây lạnh thế”, Cố Tịch mới phản ứng được, chỉ vào anh kêu
lên, “Vi Đào, sao anh lại ở đây?”. Vi Đào nhướng môi, không gọi Phó tổng Vi nữa à? Tốt! Anh kéo tay cô xuống, thuận thế nắm lấy, “Lên xe đã”,
nói xong đẩy cô vào ghế sau, rồi cũng chui vào theo, ra hiệu cho xe chạy