Xin Chào, Kiểm Sát Viên!

Chương 51: Chương 51




Dịch & Edit: M2sisters

Sóng gió vụ khách sạn tạm thời lắng xuống, sáng hôm đó Đào Nhạc thức dậy thấy Tô Dịch Văn vẫn còn ở đây, yên ổn ngủ bên mép giường, lòng cô cuối cũng cũng chịu thả lỏng…Lúc đó cô sợ nửa đêm Tô Dịch Văn sẽ lén trốn đi hẹn hò với trái nhãn, nếu thật là vậy cô còn định sẽ đi khám nhà bắt gian.

Không tồi, tất cả vẫn tốt đẹp.

Đương nhiên hiểu lầm của hai người cũng đã được giải quyết xong xuôi, tiếp đó chính là vấn đề của cái bụng người nào đó.

Sau khi Tô Dịch Văn biết Đào Nhạc có thai, công việc cũng bớt bận rộn chút ít, hiện tại anh chỉ muốn tan tầm hoặc tranh thủ lúc đi làm có khoảng thời gian rảnh nào là chạy ngay vào bệnh viện. anh biết vừa rồi anh đã lơ là với cô, làm cô gặp nguy hiểm suýt xảy thai. Vì vậy cho dù bây giờ là Đào Nhạc mượn cơ hội hoạch họe, anh chỉ có thể phục tùng mệnh lệnh.

“Lão Tô, có phải bây giờ anh thấy uất ức lắm đúng không?” Đào Nhạc làm ra vẻ giống Lão Phật Gia nhận lấy miếng quít Tô Dịch Văn vừa lột xong.

Tô Dịch Văn nhíu mày, “Anh có gì mà phải uất ức?”

“Anh đừng tưởng em nhìn không ra, đường đường là cục trưởng cục chống tham nhũng mà lại lưu lạc chốn này làm kiếp ôsin. Nếu em là anh, em cũng chịu không nổi.”

Tô Dịch Văn trả lời tự nhiên, “Anh cam tình nguyện hầu hạ cho mẹ của con anh.”

“Xí, là anh bất đắc dĩ phải làm thôi, em hiểu rất rõ.”

“Nhạc Nhạc, em đừng có được đằng chân lên đằng đầu nha, đã hứa là không cáu kỉnh nữa mà!” Tô Dịch Văn tỏ vẻ đã nhường cô một bước rất dài, cung phụng cô như Bồ Tát, mà người nào đó vẫn cứ khiêu khích, châm chọc anh, anh bất đắc dĩ phải suy nghĩ rằng đó là do tâm lý phụ nữ bất an khi đang mang thai.

Đào Nhạc nghiêm mặt lại một chút, bĩu môi nói, tạm thời em vẫn chưa thể tin tưởng anh, trước tiên anh cần tìm người bảo lãnh cho bị cáo là anh đã sau đó mới tính tiếp đi!”

Trời, cô nhóc quả nhiên là cứng rắn mà, lấy chuyện người bảo lãnh cho bị cáo mà áp đặt lên anh, thật đúng là phong thủy biến chuyển, Tô Dịch Văn chỉ có thể ai oán chính bản thân mình vì một lần làm sai mà phải hận mãi mãi, anh thế này thật sự rất oan uổng, bị người nào đó hoàn toàn áp chế.

Hai người đang nói chuyện, nơi cửa phòng bệnh vang lên mấy tiếng, một người đang bước vào, người đó mặc một bộ váy trắng cầm theo một giỏ trái cây, mỉm cười bước đến trước mặt Đào Nhạc.

Lúc đó cô Đào nào đó tuy rằng cơ thể đang yếu ớt, nhưng tinh thần thì cực kì khỏe mạnh, cho nên dù cho cái người trước mặt có hóa thành tro cô cũng nhận ra được, cô ta chính là người quyến rũ lão Tô nhà cô, đó chính là trái vải hại cô phải vào bệnh viện xém chút nữa là sẩy thai!

Tô Dịch Văn vừa định đứng lên bắt chuyện với Lệ Chi thì cảm giác được góc áo của mình đang bị người ta nắm lấy, không cần đóan cũng biết đó là móng vuốt nhỏ bé của người nào rồi, anh không động đậy được nên đành phải duy trì tư thế ngồi cạnh bên cô.

“Lệ Chi, sao em lại đến đây?”Tô Dịch Văn lên tiếng trước hỏi một câu.

“Em đến viện kiểm sát, họ nói anh ở đây, cho nên em đến đây.” Chu Lệ Chi đặt giỏ trái cây xuống, nhìn nhìn Đào Nhạc, “Đây là Đào tiểu thư sao?”

Đào Nhạc ra vẻ không hiền chút nào đáp lại, muốn cô tươi cười mà tiếp người ta thì mơ đi, đối xử quá hiền với người tình cũ này là điều không thể với chính cô.

Chu Lệ Chi có chút ngại ngần, miệng cười cười, “Dịch Văn, em đến đây là nói tiếng cám ơn anh, vụ án đó làm anh phải bận tâm, em thật áy náy quá, dù sao ngày hôm nay cũng đã có phán quyết rồi…sau này…cũng không cần làm phiền anh nữa đâu.”

Tô Dịch Văn mau chóng hiểu ra tình huống gì, anh do dự hỏi, “Vậy chồng em, anh ta…”

Chu Lệ Chi không trực tiếp trả lời, mà chỉ cười khổ, cô im lặng trong chốc lát rồi lên tiếng, “Ngày mai em phải đi rồi, vì con cái ở nhà cũng không ai chăm sóc.”

Vẻ mặt Tô Dịch Văn phức tạp, sau đó thở dài, “Em ráng chăm sóc cho mình thật tốt.”

“Vâng, anh cũng vậy.”Chu Lệ Chi lại nhìn sang Đào Nhạc, trong nụ cười mang theo chút áy náy, “Đào tiểu thư, nếu như vì tôi mà khiến cô không vui, tôi xin được nói câu xin lỗi với cô…”

Đào Nhạc sững sờ, không nghĩ được là cô ta lại xin lỗi mình, có chút khó xử, “Ôi..Cô đừng nói vậy, thực ra tôi…”Thực ra là cô có chút không vui, nhưng bây giờ cũng không thể nói thẳng ra với cô ta được.

Chu Lệ Chi hiểu được nên nở nụ cười, “Vậy không quấy rầy hai người nữa, tôi đi trước đây.”

Cứ như thế, Đào Nhạc còn cho rằng mình sẽ phải giao đấu với trái nhãn kia một trận, không ngờ người ta lại rút lui trước trận chiến, xoay người đầy hiên ngang mà rời khỏi. Đào Nhạc nghĩ không ra, trận chiến này là cô chẳng lẽ chưa đánh đã thắng.

Tô Dịch Văn thấy cô đang ngơ ngẩn ở chốn nào, “Lại đang nghĩ cái gì rồi!”

Đào Nhạc quay sang, nghiêm mặt hỏi, “Lão Tô, chồng của trái nhãn thế nào rồi? Em nghe ra hình như là rất nghiêm trọng thì phải.”

Tô Dịch Văn cũng trở nên nghiêm túc, “Tình hình cụ thể thì anh cũng không rõ cho lắm, nhưng chắc hình phạt cũng phải là**, nếu không Lệ Chi cũng sẽ không như vậy.”

Trời, nếu nói như vậy, thì chồng của trái nhãn tiêu rồi, vậy trái nhãn sẽ thế nào đây? Cô ta sẽ chờ chồng mình ra tù hay là sẽ ly hôn rồi đi bước nữa, nếu vậy thì có uy hiếp đến cô và lão Tô không chứ?

“Em không cần suy đóan lung tung nữa, Lệ Chi và chồng cô ấy sẽ không ly hôn đâu, em cứ yên tâm một trăm hai mươi phần trăm luôn đi.”Tô Dịch Văn sớm đã sớm nhìn thấu trên gương mặt nhỏ nhắn kia vẽ nên những ý nghĩ gì rồi.

Đào Nhạc cố ý làm ngơ, xoay người, “Cái gì em cũng chưa nói, anh nói mấy lời này là có ý gì chứ.”

“Chẳng phải em lo anh và Lệ Chi tình cũ tái hợp sao, bây giờ người ta cũng đi rồi em cũng đừng có suy nghĩ vớ vẫn nữa.”

Đào Nhạc ngẩn ra, rồi phản kích lại, “Bây giờ cô ta đi, nhưng lấy gì bảo đảm là ngày mai cô ta sẽ không trở lại chứ! Hơn nữa, chồng cô ta cũng vào tù rồi, cô ta cũng được tự do, thì hai người vẫn còn cơ hội mà!”

Tô Dịch Văn đứng dậy, nhìn cô chăm chăm, Đào Nhạc bị anh nhìn đột nhiên thấy giật cả mình, mặt anh càng ngày càng đen, chẳng lẽ anh nỗi giận? Xí, người nên nổi giận là cô mới đúng, cô mặc kệ hai người có lý do gì, anh gạt cô qua lại với bà chị già đó là anh sai!

“Anh làm gì đó!” Đào Nhạc căng thẳng.

“Anh làm gì hả?” Tô Dịch Văn cười cười, “Tinh thần em đã tốt rồi, vậy chúng ta tính sổ với nhau ha.”

“Tính sổ gì chứ?”

Tô Dịch Văn nhìn thái độ của cô lại càng bốc hỏa, bắt đầu kể tội, “Hôm đó anh bảo em ngồi xe về nhà, kết quả thì sao, em lại chạy đi luyện cái gì tán đả. Chúng ta không nhắc đến chuyện đứa bé, bởi vì anh cũng có trách nhiệm trong chuyện đó, vậy mà em lại ở chung một chỗ với tên nhóc Hàn Húc, anh đã nói em biết bao nhiêu lần là không được qua lại với cậu ta, em tưởng lời nói của anh là gió thoảng bên tai hả!”

Nghe anh tuôn ra một tràng Đào Nhạc càng thêm tức giận, “Tô Dịch Văn,anh có biết không, bây giờ anh giống y như mẹ em, chuyện gì cũng quản lý! Em ở cùng chỗ với Hàn Húc thì sao, chẳng lẽ em không có quyền kết bạn? Chính anh cũng còn vấn vương với trái nhãn kia kìa!”

Cô nhóc lại nhắc chuyện khách sạn, anh cũng hết cách, cố phản bác, “Em với cậu ta là bạn à? Tâm tư cậu ta anh nhìn là biết ngay!” Nhớ tới hôm đó anh hớt ha hớt hải chạy vào bệnh viện, mở cửa ra là thấy ngay cảnh Hàn Húc đang đỡ ly nước cho người nào đó uống, cảnh tượng vô cùng thân mật, anh phải cực lực đè nén ý nghĩ muốn đánh người xuống.

Đào Nhạc khẽ cười, “Lão Tô, anh lại ghen đó hả, tâm tư Hàn Húc thế nào em không biết, nhưng em có ý gì với cậu ta, anh phải sớm biết rồi chứ!”

Tô Dịch Văn bị nói trúng tim đen, nhưng không chịu thừa nhận, “Tóm lại, về sau không cho phép em liên hệ với cậu ta nữa, nếu muốn luyện tán đả thì anh luyện với em, em cũng sắp làm mẹ rồi, làm việc gì cũng phải chững chạc một chút.”

“Được rồi được rồi, đàn ông càng lớn tuổi càng thích dong dài mà.” Đào Nhạc chịu không nổi, suy nghĩ một chút, bắt đầu làm nũng, “Lão Tô, em muốn uống sữa bắp nóng.”

Tô Dịch Văn biết cô sẽ dùng ngay chiêu này, biết chắc anh không có khả năng chống lại, phụ nữ có thai là lớn nhất mà.

Cuối cùng người nào đó bất đắc dĩ chạy ra ngoài mua sữa bắp, cũng hết cách, từ người lớn tới người nhỏ đều phải dựa vào anh, tuy anh tạm thời không có cách nào xử lý cô nhóc này, nhưng điều đó cũng không thay đổi chuyện cô mãi là người anh yêu thương nhất.

Trong khoảng thời gian nằm viện, Đào Nhạc tuy lấy việc có thai để nô dịch Tô Dịch Văn, nhưng đó là những ngày tháng cô thấy hạnh phúc, chỉ cần trở mình là có ôsin chăm sóc.

Nhưng mà ngày vui thì chóng tàn, một hôm hai người lớn nhà họ Tô đột nhiên giá lâm, số mệnh của Đào Nhạc phải bị viết lại rồi.

Chương 51.2

Dịch & Edit: M2sisters

Vẫn là một buổi chiều rất bình thường, cơ thể Đào Nhạc đã không còn gì đáng lo nữa, ngày xuất viện cũng chỉ trong mấy hôm nay thôi, việc còn lại chỉ là về nhà an tâm dưỡng thai. Lúc này cô đang ngồi trên giường bệnh vừa xem tivi, vừa đợi Tô Dịch Văn đến, cô nghĩ bây giờ mình đang mang thai vậy chắc chắc sẽ ảnh hưởng đến học tập, vậy trong tương lai phải sắp xếp thời gian thế nào đây?

Đang nghĩ ngợi, cửa phòng bệnh bật mở, Đào Nhạc theo quán tính nhìn qua, nhìn thấy Tô Dịch Văn, cô vừa mới gọi một tiếng lão Tô, đã thấy sau lưng anh còn có người đi theo, vừa nhìn thì ra là ba mẹ già, trời, quả nhiên là anh thực hiện chính sách đối với ba mẹ vợ mà, bây giờ thì họ đã cùng tiến cùng lui rồi. Cô lại muốn mở miệng gọi ba mẹ một tiếng, thì liền sau đó lại có người bước vào phòng. Cũng là hai người, một nam một nữ, không thể đóan được tuổi tác, nhưng chắc chắn là lớn hơn ba mẹ già. Trong lòng Đào Nhạc đột nhiên có một suy nghĩ, đây chắc sẽ không phải là——”

“Tiểu Nhạc à, con xem con còn ở đó mà ngây ngốc, có chú Tô và dì Tô đến thăm con này.”

Mấy lời này của mẹ Đào nghe như một tiếng sấm, đánh trúng người nào đó đầu óc trở nên choáng váng, xém chút nữa là cô lăn xuống giường hành lễ với hoàng thượng và hoàng hậu giống mấy tình tiết trong phim truyền hình rồi.

Đào Nhạc rụt rè giương mắt lên nhìn, thì ra đây là viện trưởng viện kiểm sát tối cao trong truyền thuyết, trong đầu cô bỗng bật ra hai từ ‘Uy vũ’, ánh mắt sắc bén kia thật khiến người ta phải run sợ. Đào Nhạc cảm thấy may mà Tô Dịch Văn không giống với dáng dấp của ba anh. Nếu không chắc chắc cô sẽ bị dọa sợ chết khiếp. Cũng may mẹ Tô là một bậc trưởng bối có vẻ ngoài hiền lành, đang nhìn cô mỉm cười.

Đợi đã, viện trưởng cùng phu nhân đột nhiên xuất hiện, còn có cả cái tên Tô Dịch Văn kia nữa, cả một nhà cán bộ cao cấp này đều đến đủ cả rồi, có phải sắp diễn tiết mục ‘chia rẽ uyên ương’ không?

“Chào chú chào dì ạ.” Đào Nhạc rất nhanh trí gọi một tiếng, dù nói thế nào thì lễ nghi cơ bản này cũng rất cần.

Mẹ Tô bước lên trước, ngồi xuống bên cạnh Đào Nhạc, nhẹ nhàng vỗ vỗ tay cô, “Cháu ráng nằm nghỉ cho khỏe, cơ thể mới vừa khỏe lại phải nghỉ ngơi nhiều một chút, có muốn ăn cái gì thì bảo Dịch Văn mua cho con, phụ nữ mang thai cũng giống như lần đầu thai thứ hai vậy, phải thật cẩn thận.”

Ối trời, mẹ Tô nói những lời này thật là bất ngờ, cô không ngờ vị phu nhân viện trưởng này lại nói chuyện dễ nghe như vậy, báo hại cô vừa nãy còn cho rằng họ đến là muốn truy hỏi gì nữa chứ.

“Dì à, con không sao, mấy hôm nữa là có thể xuất viện rồi, dì đừng lo lắng.” Đào Nhạc cười cười trả lời.

“Vậy thì tốt, còn ở đó mà gọi chú với dì gì chứ, bây giờ cũng nên sửa đi là vừa.”

Đào Nhạc có chút xấu hổ, lẽ nào những lời này là có ý ngầm thừa nhận chuyện giữa cô và Tô Dịch Văn rồi sao?

Mẹ Tô quay sang Tô Dịch Văn, lập tức thu lại nét cười, “Mẹ nói con đó cái đứa hồ đồ này, Nhạc Nhạc bị như vậy rồi con mới chịu nói, nếu như cháu mẹ xảy ra chuyện gì không may, để xem mẹ trừng trị con thế nào!”

Tô Dịch Văn cười cười, “Mẹ, mấy lời thế này đợi về nhà chúng ta mới nói, không cần thiết phải——”

“Con bớt giỡn đi nha, y chang như ba của con vậy, chắc chắn là đi viện cớ bận rộn công việc gì đó, bỏ mặc người ta không quan tâm, thực ra chỉ là trốn tránh lười biếng thôi!”

Mẹ Tô lớn giọng lên án, hoàn toàn phá tan mọi đánh giá của Đào Nhạc trước đó, thì ra đó không phải là một bà mẹ chồng dịu dàng, phải là Từ nương nóng tính mới đúng (*)đến cả Tô Dịch Văn cũng không dám cãi nửa câu, Đào Nhạc ngồi kế bên coi kịch hay, thầm nghĩ, lão Tô ơi lão Tô, thì ra anh cũng có ngày này, thái độ mẹ Tô đối xử với anh không khác gì mẹ già dành cho cô, đúng là vỏ quít dày có móng tay nhọn.

Ba Tô đứng cạnh bên từ đầu tới cuối chưa nói câu nào, thấy vợ mình nói lung tung trước mặt ông bà Đào gia mất mặt quá, thể diện ông viện trưởng viện kiểm sát tối cao còn đâu, cuối cùng ông mới cất lời, “Được rồi, bà bớt lời đi nào!”

Lời vừa nói ra, Đào Nhạc cảm thấy, giọng này nếu là ở tòa án chắc phải hiệu quả cỡ động đất cấp tám, đúng là người thuộc giai cấp Boss có khác.

Quả nhiên mẹ Tô không nói nữa, Đào Nhạc hơi sợ, bởi vì cô thấy ba Tô đang nhìn cô, lần này đến nhà chắc để thẩm tra cô đây mà, thế nhưng câu ba Tô nói ra lại khiến Đào Nhạc muốn té xuống giường lần nữa.

“Hai đứa mau đi đăng kí kết hôn, chuyện khác gác qua một bên.”

Rất ngắn gọn, rất trực tiếp, một câu vào thẳng ngay chủ đề chính, không hề dây dưa, lề mề.

Tô Dịch Văn giống như lĩnh thánh chỉ, vẻ mặt nghiêm túc, “Con biết rồi, con cũng tính đợi Nhạc Nhạc xuất viện là đi ngay ạ.”

Ba Tô gật gù, nhìn Đào Nhạc bằng ánh mắt có chút dịu dàng, “Nghĩ ngơi nhiều một chút, con có việc gì cứ bảo Dịch Văn làm cho.”

Đào Nhạc nghe câu này tựa như thẩm phán tuyên án cô hết đường trốn tránh, ba Tô đúng là người phát ngôn có uy quyền nhất, bạn cứ nhìn ba Đào nhà cô, đến bây giờ có nói câu nào đâu, chắc chắc ba mẹ già đã bàn bạc hết với ông bà Tô gia, mọi người qua đây chỉ để báo cho cô biết, Đào Nhạc con hãy chuẩn bị thật tốt làm vợ Tô Dịch Văn đi thôi.

Nhưng mà, lại nói tiếp về ba Tô, tuy gương mặt ông hung dữ, lại thêm phần khí chất áp đảo người khác, nhưng lời lẽ ông nói lại rất thân thiết, rõ ràng mạch lạc, đúng là kiểu cách đối xử với đứa con dâu tương lai là Đào Nhạc cô mà.

Đào Nhạc nhìn sang Tô Dịch Văn ,anh cười vô cùng rạng rỡ, chắc biết cô không dám chống lại. Thực tế, cô cũng tìm không ra lý do để từ chối, nghĩ cho con, nghĩ cho cô, còn nghĩ cả chuyện không cho cây nhãn xông vào giữa cô và Tô Dịch Văn, cách tốt nhất chính là kết hôn. Hơn nữa, nếu đã chấp nhận người đàn ông này, cô còn do dự gì chứ, đợi ba năm, năm năm nữa chưa chắc hai người còn tốt đẹp như bây giờ.

Mẹ Đào thấy con gái mình còn đang õng ẹo nhăn nhó, dứt khót nói, “Tiểu Nhạc, chuyện kết hôn hai nhà đã bàn bạc xong hết rồi, vì bây giờ con đang mang thai nên đi đăng kí trước thôi, còn chuyện đãi tiệc sau này mới tính.”

Đào Nhạc hiểu ý của mẹ, có ý nghĩ đấu tranh chỉ thêm mệt, cô đành phải chấp nhận, dù gì cũng chỉ là kết hôn thôi mà, chẳng có gì to tát cả.

“Mẹ, vậy cứ làm theo cách mọi người tính đi!”Đào Nhạc không phân vân nữa, cuối cùng cũng đưa ra được quyết định trọng đại nhất trong đời.

Đào Nhạc gật đầu, mọi chuyện đều diễn ra rất tốt, người lớn hai nhà vô cùng mừng rỡ, mẹ Đào rất biết thời thế lấy cuốn hoàng lịch mang theo bên người ra cùng tìm ngày tốt với mẹ Tô, mọi người bắt đầu bàn bạc về chi tiết mọi thứ.

Tô Dịch Văn nhân cơ hội ngồi xuống cạnh Đào Nhạc, anh ghé sát vào tai cô gọi một tiếng, “Bà xã…”

Đào Nhạc nhích người ra xa, làm bộ cứng rắn nói, “Tô Dịch Văn, anh đừng có đắc ý, anh đừng cho rằng vì em sẽ kết hôn với anh mà buông tha cho anh nha, anh vẫn còn đang trong thời kì bị theo dõi đó!”

Tô Dịch Văn nhỏen miệng cười, “Chẳng sao cả, chỉ cần kết hôn, thì từ giờ anh có bị ở tù chung thân cũng đáng thôi!”

Đào Nhạc quay mặt đi, không muốn để lộ tâm trạng đang hạnh phúc của mình ra, “Anh chỉ biết ba hoa thôi!”

Cứ như vậy, bị cái tên Tô nào đó đàn áp cả trong lẫn ngoài, còn có người lớn hai nhà Tô Đào ra sức thúc ép, người nào đó sau khi xuất viện ngay lập tức liền bị đẩy vào cục dân chính.

Bởi vì lo lắng sức khỏe của Đào Nhạc sẽ không thích hợp với chuyện tiệc tùng, nên hai nhà quyết định sẽ đăng kí kết hôn trước, đợi sang năm sinh con xong sẽ tổ chức hôn lễ chính thức.

Ngày đi đăng kí cũng phải thông qua sự thảo luận của hai gia đình, cuối cùng đã chọn ngày 11 tháng 11.

“Khỉ thật, hôm nay lại là ngày lễ độc thân chứ!” Đào Nhạc ra khỏi cục dân chính rồi mới phản ứng lại.

Đào Nhạc tức tối nhìn tờ giấy hồng trong tay, cuộc sống độc thân của cô một cô gái hai mươi ba tuổi đã kết thúc rồi, chỉ có chín đồng mà đã bán mình, đổi lấy mảnh giấy này, đúng rồi, còn thêm cái tên mặt người dạ thú bên cạnh nữa.

“Bà xã, chúng ta về nhà thôi.”Tô Dịch Văn cười hì hì, ôm người nào đó bước lên xe, cuộc sống của anh bây giờ cũng có thể được xem là viên mãn rồi.

Còn Đào Nhạc thì đang thầm khóc than trong lòng, dù hôm nay cô có vùng vẫy cỡ nào thì cũng không thể thay đổi được sự thật giữa cô và Tô Dịch Văn nữa rồi…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.