Xin Hãy Ngủ Cùng Em!

Chương 12: Chương 12: Trái tim không cho phép




Thế Thiệu Vũ không kìm được, vươn tay, ôm trọn thân thể mềm nhũn của cô vào lòng, cằm anh tựa lên đỉnh đầu cô, tham lam hít hà mái tóc đen nhánh thoáng thoảng mùi hương nhè nhẹ của cô..

Một phút, hai phút, ba phút, thời gian chầm chậm trôi qua..

Không gian lắng đọng, lắng đọng đến mức một trong hai người có thể nghe rõ nhịp tim đập mạnh của đối phương..

Vũ Giai Hân lúc này mới nhận ra.. đang ôm cô, chính là người đàn ông lạ mặt tối hôm đó, người lấy đi nụ hôn đầu đời của cô, đồng thời cũng lấy đi cả trinh tiết của cô..

Là Vũ.. Vũ, rất hợp.. Thế Thiệu Vũ..

Không thể!

Vũ Giai Hân nhanh chóng bác bỏ ý nghĩ điên rồ trong đầu mình, không thể, không thể là Thế Thiệu Vũ..

Anh ta là bạn trai của Vũ Giai Mạn, không thể là người đàn ông trước mắt!

Chỉ là một cái tên giống nhau thôi... cô không nên quá nghi hoặc như vậy..

Lúc cô chợt bừng tỉnh, cả cơ thể mềm mại đã được bao bọc trong vòm ngực rắn rỏi của người đàn ông, hơi thở nam tính mạnh mẽ, có chút mùi thuốc lá thoáng thoảng nhưng không hề làm cô cảm thấy khó chịu, ngược lại, nó làm cô thập phần dễ chịu hơn rất nhiều..

Hơi thở của anh vừa nguy hiểm, vừa an toàn, lại ẩn chứa một chút sự dịu dàng đằm thắm, khiến cô an tâm, thoải mái rúc người vào lòng anh, không chút phòng bị..

Vũ Giai Hân bị dao động, nửa muốn thoát ra khỏi lồng ngực của anh, nửa muốn rúc vào lồng ngực của anh sâu hơn, để tìm kiếm được sự an toàn mà cô ao ước bấy lâu nay..

Từ lúc mẹ từ bỏ cõi trần, cô đều sống trong nơm nớp lo sợ, cuộc sống đối với cô cơ hồ không có chút an toàn..

Kể từ khi ba kết hôn với dì, ba không còn quan tâm đến cô như ngày trước, cô dường như mất hết vị trí trong lòng ba.. kể cả khi cô đi học về, khoe điểm với ông, điểm mặc dù có cao đến nhường nào, ông cũng chỉ liếc mắt một cái, lạnh nhạt gật đầu.

Vũ Giai Hân đã mười tám tuổi, cô hiện tại là sinh viên của trường đại học M danh giá, hai năm nữa mới có thể tốt nghiệp.

Thành tích khi đi học của cô vốn rất xuất sắc, vì tâm nguyện của mẹ, cô đã gắng sức học tập chăm chỉ, điểm các môn đều cao ngất ngưỡng, chỉ là, ba cô không mấy quan tâm đến.

Vũ Giai Mạn hiện tại hai mươi tuổi, cũng đã tốt nghiệp, ba cô vốn có ý định cho chị ta tiếp quản cơ ngơi Vũ Thị, Vũ Giai Hân đối với việc này chỉ cười lạnh trong lòng, cô không ham hư vinh như hai mẹ con bọn họ, đương nhiên đối với quyết định của ba, cô không có ý kiến, mà nếu cô có ý kiến, quyết định của ba cơ hồ cũng không thể thay đổi a!

Trong lòng bất chợt có chút tủi thân, ba của cô còn không quan tâm đến cô, vậy mà người đàn ông này, lại quan tâm cô đến như vậy.. làm cô không thể dứt ra được..

Hơi thở nam tính của anh bủa vây khắp người cô, làm cho cô có cảm giác an toàn, có cảm giác ỷ lại.. cô thậm chí còn cảm nhận được, trái tim anh hiện tại cơ hồ đập rất mạnh, rất mãnh liệt..

- Giai Hân..

Thế Thiệu Vũ nhè nhẹ gọi, anh cảm nhận được, sâu thẳm trong ánh mắt của cô, cơ hồ có chút tủi thân, tim anh đau, cũng không biết là đau vì cái gì, nhói vì cái gì?

- Anh rốt cuộc là ai? Tại sao lại đối tốt với em như vậy?

Vũ Giai Hân cuối cùng không nén nổi khúc mắc trong lòng, cô ngước mắt, cắn cắn môi, nhẹ giọng hỏi anh.

Khuôn mặt anh lúc này đã bị lu mờ bởi bóng tối, Vũ Giai Hân vốn không thể nhận định rõ khuôn mặt của anh, cô chỉ cảm nhận được, ánh mắt anh nhìn cô lúc này, rất dịu dàng, rất thâm tình, cơ hồ còn có chút “yêu chiều“..

Cô hình như đã “thích” anh rồi thì phải?

Đối với câu hỏi của cô, Thế Thiệu Vũ không trả lời, anh lặng im một khắc, sau đó đáp trả lại câu hỏi của cô bằng một nụ hôn gợi cảm, vòng tay ôm cô vì thế mà trở nên chặt chẽ hơn bao giờ hết..

Hơi thở của cả hai dần trở nên gấp rút, nóng bỏng, họ dường như có thể nghe rõ nhịp đập trái tim của đối phương..

Vũ Giai Hân bị anh hôn, cơ thể mềm mại bất chợt trở nên mềm nhũn, cả người cô như không xương dựa dẫn vào lồng ngực vạm vỡ của anh, cô không phản kháng, bởi vì trái tim cô, không cho phép..

Cô quàng tay qua cổ anh, trực tiếp áp đầu anh lại gần, làm cho nụ hôn của cả hai dần trở nên sâu hơn..

Thế Thiệu Vũ bị sự bạo dạn của cô làm cho kinh ngạc, hơi thở nam tính ngày càng trầm đục khản đặc.

Đây là đang khiêu khích tính nhẫn nại của anh sao?

Thế Thiệu Vũ nhếch môi, vòng tay ôm cô càng siết chặt, anh chầm chậm đưa đầu lưỡi vào, cạy mở hàm răng trắng xảo của cô, thành công, anh tiếp tục tấn công vào khoang miệng ngọt ngào của cô, đầu lưỡi linh động không ngừng liếm láp từng ngóc ngách, từng nơi bí ẩn trong khoang miệng thơm tho, dây dưa, như muốn rút cạn tất cả dưỡng khí bên trong.

Hai người họ môi lưỡi giao triền, không người nào chịu thua người nào, dây dưa, nhiệt liệt đáp trả..

Hai đầu lưỡi cuốn lấy nhau như sam, một đầu lưỡi thuần thục, một đầu lưỡi non nớt, khiêu khích, đánh bại nhau.. không để cho nhau một chút dưỡng khí, cứ như vậy, dây dưa, triền miên không ngớt..

Hơi thở của cả hai ngày càng trở nên nặng nề dồn dập, bất tri bất giác, hai thân ảnh nóng bỏng ngã nhoài xuống chiếc giường kingsize rộng lớn..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.