Xin Hãy Quên Em Đi

Chương 18: Chương 18: Chương 10 (tiếp)




Trời ạ! Cô nhớ hình như chuyện này cũng kéo dài một năm rưỡi rồi!

“Thiên Âm, rốt cuộc thì A Trạm bắt đầu từ...” Ôn Uyển đỏ mặt, nói không ra lời.

“Cậu muốn hỏi cậu ta yêu cậu bao lâu rồi phải không?” Xà Thiên Âm cười trộm.

Ôn Uyển cắn môi dưới, ấp úng lại không trả lời.

“Hai năm.” Xà Thiên Âm nói: “Cậu ấy yêu thầm cậu hai năm nhưng cậu ấy không nói gì cũng không làm gì cả. Chỉ đứng nhìn cậu từ xa, vì vậy khi biết cậu bị lừa gạt, cậu ấy rất tức giận.”

Cuối cùng, Xà Thiên Âm nặng nề thở dài một cái: “Cho nên tớ hi vọng cậu đừng trách cậu ấy, A Trạm chỉ là muốn bảo vệ cậu cho nên mới lừa gạt cậu, cậu ấy chỉ là quá yêu cậu mà thôi.”

Anh chẳng qua là vì quá yêu em...

Trong đầu cô vang lên câu nói thống khổ của anh. Ôn Uyển che miệng, vành mắt ướt át.

Cho nên lời anh nói đều là thật? Anh chẳng có cách nào khác nên mới lừa gạt cô?

“Nhưng là anh ấy có thể nói cho tớ biết mọi chuyện, không cần tiếp tục lừa gạt tớ.” Cô không nhịn được khóc sụt sùi.

“Cậu mang thai hơn nữa còn động thai nên cậu ấy không thể làm gì khác hơn.” Xà Thiên Âm giải thích: “Tớ và Trình Minh vẫn luôn ở bên cạnh nên biết cậu ấy yêu cậu như thế này. Lần này cậu làm cậu ấy thật sự sợ hãi.”

“Ôn Uyển, cậu và A Trạm đều là bạn bè tốt nhất của tớ, tớ hy vọng hai người vĩnh viễn hạnh phúc.” Xà Thiên Âm thở dài, biết bạn tốt cần thời gian suy nghĩ nên nhanh chóng noi tạm biệt rồi tắt máy.

***

Mã Hạ Lan ngồi trong phòng khách nhìn con trai thở dài lần thứ mười tám.

“Cũng đã hai ngày rồi, con còn không nghĩ ra cách nào sao?”

Quyền Thiên Trạm cầm nhạc phỏ, sờ sờ đầu Quyên Quyên: “Con đang suy nghĩ.”

“Nghĩ cái đầu con, với tốc độ của con thì cháu mẹ cũng sáp ra đời rồi.” Đây là đứa cháu đầu tiên của bà mà con trai cứ chậm chạp thế này.

Mã Hạ Lan thờ dài lần thứ nhất mười chin, nhức đầu nói. Đến bạy giờ bà mới nhận ra, con trai phải không phải ngu ngốc bình thường mà là đại ngu ngốc.

“Con không muốn ép cô ấy.”

“Con không muốn ép con bé, mẹ lại muốn ép con đấy!” Mã Hạ Lan nhảy lên từ trên ghế salon: “Đã ngày thứ hai rồi, con chỉ biết ngồi đây viết nhạc, cũng không lên an ủi con bé là sao hả? Còn mang theo Quyên Quyên nữa, có muốn mang luôn cây piano vào nhà luôn không?”

“Gâu?” Quyên Quyên nghe thấy tên mình thì lập tức vẫy đuôi với bà.

Mã Hạ Lan khom lưng sờ sờ đầu nó.

“Con rốt cuộc có muốn mang con bé về nhà hay không?” Bà lại nói.

“Con không muốn làm cô ấy tức giận hơn.”

“Cho nên con liền tình nguyện làm mẹ tức giận sao?” Lúc đầu bà làm sai cái gì mà lại sinh ra con trai ngu ngốc thế này.

Kêu nó suy nghĩ cách thì không nghĩ ra. Kêu đi an ủi con bé thì sợ con bé giận. Cách này không được, cách kia không được, chẳng lẽ thật sự đợi đến khi đứa bé ra đời mới vào lễ đường làm lễ… không được lúc đó còn phải đợi thêm mấy tháng nữa.

Trời ạ! Sao bà lại khổ thế này!

“Gâu Gâu!” Quyên Quyên đột nhiên hưng phấn vọt tới cầu thang.

“Sao vậy?” Mã Hạ Lan nháy mắt.

“Ôn Uyển tỉnh.” Quyền Thiên Trạm giải thích.

“Tỉnh?” Mã Hạ Lan lập tức đổi giận thành cười: “Cũng đúng, tính toán thời gian cũng nên tỉnh, mẹ vào phòng bếp xem chén gà chân giò hun khói xong chưa, con mang lên cho con bé. Nhớ nói ngọt vào. Bây giờ mẹ đi nghĩ cách làm cho con có thể quẹo con bé vào lễ đường, mẹ thấy cách thôi miên cũng hay đó…”

“Mẹ.” Quyền Thiên Trạm đột nhiên lên tiếng.

“Được rồi, được rồi, còn ngồi đó làm gì? Nhanh đi! Nếu còn không làm xong việc thì mẹ sẽ cho con hy sinh vì nghĩa.”

Quyền Thiên Trạm mím môi, trầm mặc một giây mới lại mở miệng.

“Ôn Uyển đã xuống.”

“Hả!” Toàn thân Mã Hạ Lan cứng đờ, không có lập tức xoay người mà hỏi: “Khi nào?” Lời này đặc biệt nói rất nhỏ như là có tật giật mình.

“Lúc mẹ nói đến gà chân giò hun khói.” Quyền Thiên Trạm bình tĩnh nói.

Vậy không phải là âm mưu vủa bà bị nghe sạch rồi sao!

Mã Hạ Lan lập tức giận đến thiếu chút nữa bốc lửa, bà hung ác trừng con trai sau đó xoay người.

“Ôn Uyển!” Bà cười mị mị đi tới trước mặt Chân Ôn Uyển, làm như không có chuyện gì nắm bàn tay cô.

“Bác gái.” Ôn Uyển khẩn trương cười cười, rất hoài nghi vừa rồi mình có nghe nhầm không.

“Bác gái gì, nên gọi mẹ!” Mã Hạ Lan bình thản nói.

Mã Hạ Lan dìu cô ngồi xuống.

“Nhất định là con đói bụng rồi phải không? Để mẹ kêu A Trạm lấy cho con chén cháo, hai con là vơ chồng son có gì cứ nói với nhau. Mẹ và ba nó đi ra ngoài mua đồ bổ, thuận tiện đi mua đồ cho con nít.” Nghĩ đến đứa bé, bà không khỏi cảm thấy vui.

“Nhưng mà...” Ôn Uyển vẫn rất sợ, không biết bà thật sự đi mua đồ hay đi tìm đại sư thôi miên?

“Đừng nhưng gì cả, con phải nghĩ đến đứa bé chứ, không lẽ con muốn nó được sinh ra trong một gia đình không trôn vẹn?” Mã Hạ Lan nói trúng tim đen.

Ôn Uyển lại nói không ra lời.

Mã Hạ Lan cười cười: “Vợ chồng son gây gổ là không thể tránh được, bất quá các con cũng không nên gây gỗ quá lâu, mẹ đi tìm ba con đây” Bà vừa nói xong lien nhanh chóng cầm chìa khóa với ví tiền vọt ra ngoài..

Phòng khách lớn như thế chỉ còn lai cô và anh vừa cầm chén cháo tới.

Cô nhìn anh chẳng những thay cô bưng cháo đến còn thổi nguội cho cô thì không khỏi cảm động.

Cô níu chặt làn váy, nhìn anh dùng tay phải, đem muỗng cháo thổi lạnh đưa tới trước mặt cô...

“Tay trái của anh sao thế?” Hoàn toàn xuất thân từ bản năng, cô nhanh chóng nhìn tay anh.

Anh thuận tay trái, không có lý gì dùng tay phải múc đồ ăn, trừ khi tay anh có vấn đề… hoặc là bị thương.

“Không có gì.” Anh nói.

“Anh lại muốn gạt em?” Ôn Uyển nóng lòng nói.

Anh nhìn cô nhăn chân mày thì sắc mặt cứng đờ, không thể làm gì khác hơn là nói: “Chẳng qua là bị trật chút xíu.”

Ôn Uyển mới không tin. Nếu chị bị nhẹ thì làm gì ngay cả chén cháo cũng cầm không được, trừ khi là bị tai nạn giao thông...

Ý nghĩ kinh khủng thoáng qua, cô hé ra gương mặt nhỏ nhắn: “Có phải anh bị thương hay không?” Cô la lên, muốn kéo áo anh ra xem.

“Anh không sao.” Anh bắt được tay cô.

“Nếu quả thật không sao thì anh cho em xem.” Cô kéo cổ tay áo lên thì thấy tay trái của anh bị bọc một lớp băng thật dày.

Cô hít sâu một hơi, vành mắt ướt át.

“Đã quấn một lớp băng dày mà còn nói không sao? Sao anh lại gạt em? Tại sao lúc nào anh cũng gạt em!” Cô vừa tức lại đau lòng, giọng nói run rẩy.

Một đêm kia, rõ ràng anh nói là không sao, còn muốn ôm cô lên lầu hai, chẳng lẽ là anh cậy mạnh?

Quyền Thiên Trạm thấy không che giấu được nên không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt thừa nhận: “Anh chỉ là không muốn làm em lo lắng.”

Ôn Uyển không khỏi hít sâu lần nữa, giọng nói lại hơi nghẹn ngào: “Có nghiêm trọng không? Khám bác sĩ chưa? Y Sinh nói thế nào?”

“Cậu ấy nói không sao cả.”

Không thể nào không có chuyện gì. Cô nhìn anh, nếu thật sự nghiêm trọng thì anh cũng không thừa nhận, anh chính là như vậy, chính là như vậy...

Ngón tay thon dài run rẩy sờ băng gạc. Cô sợ anh đau, nước mắt lại rơi xuống.

Hai năm.

Cậu ấy yêu thầm cậu hai năm nhưng cậu ấy không nói gì cũng không làm gì cả. Chỉ đứng nhìn cậu từ xa...

Anh yêu cô, yêu cô lâu như vậy nhưng cô không phát hiện ra.

A Trạm chỉ là muốn bảo vệ cậu cho nên mới lừa gạt cậu.

Cho dù làm chuyện gì A Trạm cũng nghĩ cho cạu trước. Cho dù lừa gạt cậu cũng là vì cậu. Anh ấy luôn đem cậu đặt lên trên mọi thứ, im lặng vì cậu làm tất cả…

Nhưng xin cậu tin tưởng, từ đầu đến cuối, cậu ấy chỉ vì quá yêu cậu mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.