Xú Phi Mộ Tuyết

Chương 138: Q.3 - Chương 138: Thiên hạ phong vân (18)




Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hĩ.

Trong phật đường, Thần Đức Quý phi, Âu Dương Hồng Ngọc một thân tăng bào màu xám, trong tay cầm chuỗi phật châu bằng bồ đềm mặt không chút phấn son màu tái nhợt không sắc máu. Tiêu Đồng bước lên nâng nàng ngồi xuống bên cạnh Minh Nguyệt. Nàng cúi đầu, chắp tay thành chữ thập nói nhỏ:

- Hoàng quý phi nương nương.

Làm phật lễ rồi không nói thêm gì nữa.

- Thần Đức Quý phi gần đây khỏe chứ?

Minh Nguyệt cười yếu ớt nhìn Âu Dương Hồng Ngọc mà trong lòng có chút không đành. Nữ tử trước mắt từng là địch thủ duy nhất của mình, cũng không ngờ qua ba năm không gặp, nay nàng lại thành ra thế này. Mím môi, Minh Nguyệt hít sâu một hơi, bưng chén trà lên khẽ nhấp, lại nghe Âu Dương Hồng Ngọc không nhanh không chậm nói:

- Nay Hoàng quý phi đã mỹ áp quần phương, giờ mang theo phong thái mẫu nghi thiên hạ tới thăm hỏi bại tướng khi xưa sao?

Minh Nguyệt ngây ngốc, có chút mất tự nhiên buông chén trà, môi hồng hơi mím nhưng cũng chỉ nhẹ cười nói:

- Thần Đức Quý phi nói quá lời, quả thật ngày đó quý phi nhập tự, Minh Nguyệt mang bệnh nên không hiểu vì sao Quý phi lại cạo đầu. Nếu hôm nay quý phi nguyện ý nói cho Minh Nguyệt, Minh Nguyệt đương nhiên chăm chú lắng nghe.

Nói xong, liếc nhìn Tiêu Đồng một cái, ý bảo nàng lui ra.

Tiêu Đồng hiểu ý vội phúc thân với Minh Nguyệt và Âu Dương Hồng Ngọc rồi nhẹ nói:

- Hai vị nương nương từ từ tán gẫu, nô tỳ xin lui.

Dứt lời, khẽ ngẩng đầu liếc nhìn Minh Nguyệt một cái, sau đó mới chần chừ kéo váy bước ra bậc gỗ, từ từ bước đi.

Minh Nguyệt nhìn bóng dáng Tiêu Đồng rời đi, đứng dậy phất phất váy dài, chậm rãi đi đến trước tượng phật tổ sơn son thiếp vàng, cầm thẻ sâm đặt vào hộp, ngẩng đầu, không hề sợ hãi nhìn thẳng vào mắt thần phật. Lúc sau, nàng nhẹ vỗ vỗ cừu bào, nhẹ nói:

- Vì sao Thần Đức Quý phi phải cắt tóc đi tu? Nếu thực sự là cầu phúc cho Thiên triều thì cầu phúc trong lòng là được cũng không cần nhập tự xuất gia.

- Cầu phúc trong lòng?

Ánh mắt Âu Dương Hồng Ngọc tĩnh mịch nhìn sắc trời hôn ám bên ngoài, khóe môi khẽ cười khổ. Lúc sau, nàng vịn bàn đứng dậy, thân mình gầy yếu như là gió thổi sẽ ngã đứng trước cửa đón gió lạnh băng. Tay nắm chặt phật châu, thấp giọng nói:

- Xem ra Hoàng thượng thật sự là yêu ngươi đến nhốt trong lồng, ngay cả vì sao nhất phẩm cung phi xin cắt tóc đi tu cũng không dám nói cho ngươi, ha ha…

Minh Nguyệt hơi nhíu mày, xoay người nhìn bóng dáng yểu điệu mà đơn bạc của Âu Dương Hồng Ngọc, ánh mắt hiện lên sự nghi hoặc, nàng hỏi:

- Ý Thần Đức Quý phi là thế nào?

Quay mặt ra gió lạnh bên ngoài, Âu Dương Hồng Ngọc thở ra khí nóng, môi tái nhợt dần thâm lại, nhưng vẫn lạnh giọng cười khẽ, một lúc sau, nàng nhắm mắt lại hít sâu một hơi, bên môi tràn đầy sự chua xót nói:

- Hoàng quý phi ở lại chùa ba ngày, ta đã nghe phương trượng nói qua. Nhưng ta vẫn xin khuyên hoàng quý phi nên nhanh chóng hồi cung, tránh để Hoàng thượng lo lắng.

Dứt lời, chậm rãi quay đầu liếc nhìn bụng Minh Nguyệt vẫn còn bằng phẳng, thần sắc ảm đạm, nhắm mắt lại, mang theo mấy phần cô tịch nói nhỏ:

- Bần ni lời thật thì khó nghe, xin hoàng quý phi chớ trách.

- Thần Đức Quý phi xin cứ tự nhiên

Minh Nguyệt nhìn ra sự cô đơn của Âu Dương Hồng Ngọc nên cũng không nói thêm gì, nhẹ vuốt bụng mình, mím mím môi, ngồi xuống bàn để tránh cho nàng khó xử.

Âu Dương Hồng Ngọc cũng không nói thêm nữa, tựa hồ hai người nói đến đó là đã không thể tiếp tục. Nàng liếc nhìn Minh Nguyệt thần sắc bình yên, ánh mắt không chút gợn sóng mà đột nhiên phát hiện được mình đúng là thật đáng thương. Nàng mím môi chua sót, từ từ quay người, nhưng đến khi đi tới cửa thì hơi dừng bước, hơi thở có chút mất tự nhiên quay đầu lại nhìn Minh Nguyệt

Minh Nguyệt cảm giác được Âu Dương Hồng Ngọc dừng bước chăm chú nhìn thì không khỏi nhíu mi. Nàng ngầng đầu lên đã thấy Âu Dương Hồng Ngọc như né tránh mà chớp mắt, sau đó chỉ nghe nàng nhẹ giọng nói:

- Khi hồi cung, giúp ta chuyển lời tới Thái hậu, ta lúc này tốt lắm cho lão nhân gia bớt buồn.

Minh Nguyệt nghe xong, cũng mềm nhẹ cười, bàn tay trắng nõn nhẹ buông chén trà, liễm mi nói:

- Thần Đức Quý phi biết Thái hậu nhớ mong, vì sao không tự mình tiến cung thỉnh an, Ngược lại còn để địch nhân khi xưa là ta truyền lời. Chẳng lẽ Quý phi không sợ Minh Nguyệt ‘Vô tình’ nói ra tình hình thực tế khiến Thái hậu thương tâm sao?

Nói xong, đôi mắt thanh u nhìn bóng dáng dần cứng đờ ra của Âu Dương Hồng Ngọc, nhấp một ngụm trà

- Mộ Tuyết, ngươi…

Sắc mặt Âu Dương Hồng Ngọc cứng ngắc nhìn Minh Nguyệt vẫn cứ lặng yên không chút sợ hãi như thế. Nàng buồn bực nắm chặt phật châu, quay người nhìn Minh Nguyệt, thở gấp nói:

- Hoàng quý phi vốn biết điều này là không thể lại chế nhạo ta như thế. Xem ra, Hoàng quý phi hôm nay tới đây không phải là để lễ phật dâng hương mà là đuổi tận giết tuyệt?

- Thần Đức Quý phi còn gì đáng để ta “đuổi tận giết tuyệt” sao?

Minh Nguyệt đột nhiên đập chén trà ba một tiếng, sau đó ngạo nghễ đứng dậy, cười lạnh đi đến trước mặt Âu Dương Hồng Ngọc, nhìn bộ dáng nàng ta yếu ớt, trong lòng dâng lên chút chua xót, nhưng vẫn ngoan tâm nói:

- Thần Đức Quý phi khi nãy mới chỉ nói một nửa đã dừng lại, ta cũng sẽ không làm quý phi khó xử. Nhưng quý phi không nói rõ ràng đã nhờ ta nhắn gửi cho Thái hậu, ngươi nói xem… vì sao ta phải giúp ngươi?

Ánh mắt Âu Dương Hồng Ngọc nhíu lại, ánh mắt tĩnh mịch mang theo mấy phần tuyệt vọng và phẫn hận nhìn thần sắc vĩnh viễn ngạo nghễ của Minh Nguyệt, nắm chặt tay, nhưng cũng chua xót cười rộ lên. Sau đó, nàng lảo đảo vịn vào bàn, nước mắt rơi xuống. Lúc sau, nàng vung tay chỉ vào mặt Minh Nguyệt, tê tâm liệt phế hô:

- Mộ Tuyết, những thứ ngươi có hôm nay là vận số của ngươi, Âu Dương Hồng Ngọc ta thông minh một đời nhưng lại thua trong tay ngươi, là ông trời mắt mù.

- To gan, Đoạn Trần, sao ngươi dám nói thế với Hoàng quý phi.

Bên ngoài, đột nhiên truyền đến tiếng quát lớn, sau đó chỉ thấy một tăng ni lớn tuổi nghiêm túc đi vào, ánh mắt sắc bén nhìn khuôn mặt Âu Dương Hồng Ngọc đã hơi vặn vẹo, lạnh lùng nói:

- Đoạn Trần, ngươi đã là người xuất gia, có thể nào trước mặt Phật lại làm càn như thế, ngươi.

- Phật tổ?

Tăng ni kia còn chưa nói xong, Âu Dương Hồng Ngọc đã lạnh giọng cười, sau đó giận dữ vô cùng nhìn thần sắc vẫn bình tĩnh của Minh Nguyệt, thở hổn hển nói:

- Phật tổ có thể để cho độc phụ như vậy thành Hoàng quý phi, để cho nàng thành người trong lòng Hoàng thượng, phật tổ từ bi là ở đâu? Chính là ánh mắt kia, chính là ánh mắt kia đã mê hoặc Hoàng thượng. Vì sao, vì sao nàng lại giống hệt Minh Nguyệt quý phi, vì sao nàng đã chết rồi còn có thể vùng dậy mà tác loạn.

- Đoạn Trần, làm càn.

Tăng ni kia cũng không thể chịu đựng được nữa, không khỏi giơ lên định tát nhưng tay vừa vung lên đã bị Minh Nguyệt giữ lại. Sau đó, còn đang trố mắt thì chỉ nghe thấy Minh Nguyệt lạnh lùng nói:

- Để cho nàng nói

Tăng ni kia cả kinh, sau đó hết sức sợ hãi hạ tay xuống, vội cúi đầu, chắp tay, run giọng nói:

- Bần ni đáng chết, bần ni mạo phạm hoàng quý phi nương nương

Âu Dương Hồng Ngọc nhìn thần sắc sợ hãi của tăng ni kia thì cười càng lớn, nước mắt không ngừng rơi xuống, tựa nhưa là đau thấu tim mà cũng như là đã chết tâm. Nàng chỉ vào Minh Nguyệt, run run nói:

- Dựa vào cái gì. . . Dựa vào cái gì ngươi lại giống Thánh tổ quý phi như thế? Dựa vào cái gì khi mới nhìn thấy ngươi lần đầu tiên Hoàng thượng đã tới xin Thái hậu giúp hắn để ngươi vào lòng hắn. Dựa vào cái gì mỗi lần trước mặt ta Hoàng thượng đều nhắc tới tên ngươi, rồi như là còn rất nhiều điều muốn nói…

Nói rồi, giọng nàng đột nhiên nhẹ xuống, thê thảm cười nói:

- Trước kia mỗi lần Hoàng thượng tới tìm ta chơi cờ đều hỏi ta thích cái gì, nhưng sau khi ngươi tới, Hoàng thượng luôn hỏi ta, nữ nhi bình thường thì thích cái gì, ha ha.

Minh Nguyệt giật mình, không phải vì Âu Dương Hồng Ngọc phát điên như thế mà vì những lời “xin Thái hậu giúp”. Tuy rằng, nàng đã từng nghe được chuyện tương tự như thế nhưng lại cũng chưa từng để ý. Nhưng hôm nay nghe Âu Dương Hồng Ngọc phát điên mà nói ra thì chẳng hiểu sao lại khiến lòng nàng đau đớn.

Minh Nguyệt chậm rãi ngồi xuống nhìn thần sắc Âu Dương Hồng Ngọc như mất hồn kia, nàng nhẹ lau nước mắt của Âu Dương Hồng Ngọc. Nàng thật không ngờ, mình thầm muốn bức Âu Dương Hồng Ngọc nói ra nguyên nhân xuất ra mà lại khiến Âu Dương Hồng Ngọc nói ra một đoạn chuyện cũ mà nàng vốn không đặt vào lòng này.

Hai mắt Âu Dương Hồng Ngọc đẫm lệ, ngơ ngác nhìn Minh Nguyệt lau nước mắt cho mình, lại nổi điên cầm tay Minh Nguyệt, rồi khi thấy Minh Nguyệt trố mắt thì đột nhiên lại vui mừng nói:

- Hoàng Thượng, Hoàng Thượng, người cuối cùng cũng đến thăm Tử Thần, Hoàng thượng.

Những người nghe tiếng động mà tới nhìn thấy bộ dáng điên loạn này của Âu Dương Hồng Ngọc không khỏi giật mình dừng bước. Tiêu Đồng kinh ngạc vạn phần nhìn Âu Dương Hồng Ngọc cầm tay Minh Nguyệt, nàng vội bước lên thì Minh Nguyệt lại phất tay ngăn lại. Lúc sau, chỉ nghe Minh Nguyệt nhỏ giọng nói:

- Quý phi nên đi nghỉ ngơi

- Không. không, không cần, Tử Thần không cần nghỉ ngơi, Tử Thần muốn gặp Hoàng Thượng

Âu Dương Hồng Ngọc vừa nghe Minh Nguyệt nói để nàng đi nghỉ thì càng nắm chặt tay Minh Nguyệt, lệ rơi càng nhiều, nàng si ngốc nhìn Minh Nguyệt, nhỏ giọng nói:

- Hoàn thượng, Tử Thần không ngại người chỉ yêu Mộ Tuyết, thật đó, Tử Thần nguyện ý nghe người nói tốt về Mộ Tuyết, nói Mộ Tuyết không để ý tới người, người rất tức giận. Tử Thần sẽ không nói cho ai, nhưng… vì sao Hoàng thượng lại đối xử với Tử Thần như vậy, vì sao lại muốn đem Tử Thần làm vật thay thế Mộ Tuyết, vì sao nói với Tử Thần rằng sủng hạnh Tử Thần là để xem xem có thật rằng người không có Mộ Tuyết thì không được, Hoàng thượng…

- Làm loạn, đúng là làm loạn.

Ngoài đại điện, Tuệ Thực sư thái đột nhiên quát lớn, sau đó đi vào Phật đường, kéo Âu Dương Hồng Ngọc lại, sau đó lạnh lùng nói:

- Phật môn thánh địa, thân là đệ tử nhà phật lại nói những lời như thế trước mặt Phật tử. Người đâu, đem Đoạn Trần đến sài phòng.

- Tiểu thư.

Tiêu Đồng vội đi vào phật đường, cẩn thận đỡ Minh Nguyệt dậy, trong mắt đầy lo lắng nhìn nàng.

Minh Nguyệt nhìn bộ dạng nửa si nửa ngốc của Âu Dương Hồng Ngọc mà trong lòng chua xót khiến nàng không thể thừa nhận những việc mình đã làm. Nàng lắc đầu, hơi vô lực nói:

- Sư thái, chậm đã.

Sau đó, khi tất cả mọi người còn đang sửng sốt thì nhẹ giọng nói:

- Trong hoàng cung cũng có phật đường, nay Thần Đức Quý phi đã mất trí, sư thái không bằng nên nhìn vào sự từ bi của Phật tổ mà để Minh Nguyệt đưa nàng hồi cung đi.

- Chuyện đó

Tuệ Thực sư thái vẻ mặt khó xử, quay đầu nhìn các sư thái bên ngoài, lúc sau, phương trượng chắp tay, niệm phật hiệu rồi nói:

- Hoàng quý phi nương nương, “mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hĩ”, nếu nương nương muốn có thể lên đường hồi cung, bần tăng không dám ngăn trở

Ánh mắt Minh Nguyệt hơi động nghi hoặc nhìn sư thái lớn tuổi kia, thì đã thấy bà cúi đầu, khuôn mặt vẫn bình tĩnh từ bi như trước, trong lòng sinh nghi, lại cũng không thể chối từ, vì thế liền nói với Tiêu Đồng:

- Chuẩn bị xe, lập tức hồi cung.

Tiêu Đồng sửng sốt một chút, nhíu mày, lòng có điều cố kỵ nhìn bộ dáng ngu si của Âu Dương Hồng Ngọc, nhưng chỉ có thể bất đắc dĩ nói:

- Nô tỳ tuân mệnh

Rồi sau đó kéo váy bước ra cửa, nói với Ngự lâm quân thủ vệ tứ phía:

- Hoàng quý phi có lệnh, lập tức chuẩn bị xe hồi cung.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.