Xuân Mang Lưu Luyến

Chương 71: Chương 71




Ứng Viễn Phi bảo Cầu Thế Trinh chờ hắn làm xong việc rồi cùng nhau hồi kinh. Hắn muốn Cầu Thế Trinh và Thẩm Thanh Lạc cùng hồi kinh, thật ra thì trừ một đường có thể chiếu ứng lẫn nhau, cũng bởi vì hắn hiện tại đã là đại thần tam phẩm, lần này làm Khâm sai, quan viên địa phương không thể thiếu tiếp đãi, Cầu Thế Trinh cùng hắn gặp mặt những quan viên kia, không cần hắn nói gì, về sau những quan viên địa phương này đều sẽ quan tâm đến Tiền trang khánh phong hơn. Chuyện trong quan trường, Cầu Thế Trinh không có nhạy cảm như Ứng Viễn Phi, hắn chỉ nghĩ rằng Ứng Viễn Phi đi cùng đường, nơi dừng chân là quan dịch (dịch quán - nhà trọ cho quan lại), so với ở khách khách điếm thì yên tĩnh hơn nhiều, Thanh Lạc có thể nghỉ ngơi thoải mái chút, sẽ không quá mệt mỏi, chỉ là Dương Giang bệnh dịch vừa qua khỏi, nếu ở Dương Giang ở chờ Ứng Viễn Phi cùng đi, Thẩm Thanh Lạc có đứa bé sẽ dễ dàng nhiễm bệnh, hắn không yên lòng. Thẩm Thanh Lạc thận trọng, nhìn ra dụng tâm lương khổ của Ứng Viễn Phi, âm thầm cảm động, nhìn Cầu Thế Trinh lo lắng bệnh dịch không muốn đáp ứng, cười nói: "Chúng ta trên đường tới không phải đã đi qua núi Cảnh Dương sao? Cách nơi này mới chừng mười dặm, trở về nơi đó tìm nhà sơn dân(người miền núi) tá túc mấy ngày, tiện thể vào trong núi ngắm cảnh mấy hôm."

Cầu Thế Trinh cảm thấy không tệ, gật đầu đáp ứng, đỡ Thẩm Thanh Lạc lên xe ngựa, khóe mắt liếc qua liếc lại đến trong góc xe thấy cái rương đựng bình Dương Chi Bạch Ngọc thì nhướng mày, cái rương này mặc dù không lớn, đặt ở trong góc hắn vẫn lo lắng Thẩm Thanh Lạc trong lúc lơ đãng đụng phải cái rương đó.

"Viễn Phi, cái rương này tạm để lại chỗ huynh đi, lúc về kinh thì huynh cầm hộ ta, bên trong là bình Dương Chi ngọc." Cầu Thế Trinh nhảy lên xe ngựa đem cái rương kia ôm xuống , đưa cho Ứng Viễn Phi.

"Được." Ứng Viễn Phi nhận lấy, qua tay vừa định đưa cho tôi tớ bên cạnh, đột nhiên cứng đờ, cau mày hỏi: "Thế Trinh, cái rương này sao lại có mùi thơm?"

"Có mùi thơm?" Cầu Thế Trinh không có chú ý, ôm ngửi một cái, nói: "Có sao?."

Mùi hương kia rất nhạt, Cầu Thế Trinh không thích hương phấn, Thẩm Thanh Lạc bởi vì lúc ở nhà luôn bị Tiêu thị cay nghiệt, nên chưa từng dùng qua phấn son gì, đối với mùi thơm cũng không nhạy cảm. Ứng Viễn Phi lại bất đồng, trong Hầu phủ cha hắn thiếp thất rất nhiều, người người đều hương nhang làm phấn, ở trong hương vị hun đúc lâu dài, không dùng cũng có chút hiểu rõ. Vừa ngửi qua, thấy nó giống mùi của xạ hương, trong lòng liền có chút gấp gáp, tiểu thiếp của cha hắn luôn đấu đi đấu lại, mấy năm nay, trong Hầu phủ, những đứa bé ở trong bụng đám bọn di nương cùng chúng thiếp nhị liên tam đều không còn, không phải chết bởi xạ hương, cũng chính là hoa hồng. Ứng Viễn Phi tránh ra mười mấy bước, đem cái rương để xuống đất, mở lớp vải bao bọc bên ngoài ra, mở nắp rương ra, vẫn chưa nhìn thấy bình, Tần Minh Trí thận trọng, lo lắng đường xá xa xôi lắc lư, nên bọc thêm vài tầng xa tanh, nắp hòm mở ra, mùi vị kia liền vô cùng rõ ràng rồi, cho đến khi đem vải xa tanh một tầng lại một tầng mở ra, mùi thơm nồng nặc xông vào mũi. Ứng Viễn Phi đột nhiên biến sắc, hắn đã xác định, đây là mùi thơm của xạ hương.

"Thế Trinh, Thẩm Thanh Lạc có tiếp xúc qua cái bình này chưa? Mấy ngày nay nàng ấy có khó chịu hay không? Có đau bụng không?"

Thẩm Thanh Lạc chưa động đến cái bình đó, nàng tin tưởng ánh mắt Tần Minh Trí, bảo Tần Minh Trí chọn lựa những vật có giá trị nhất, liền sai Cầu Hải trực tiếp cầm lên xe ngựa. Nàng mấy ngày nay, tạm thời cũng không có cái khó chịu gì.

"Hai người trước chớ đi, Ứng Phàm, ngươi lập tức trở về phủ nha, mời Ông thái y tới đây."

Thời gian chờ đợi khá dài, mấy người không nói một lời, Thẩm Thanh Lạc cắn môi, đêm đó gấp gáp muốn nhanh chóng tìm Cầu Thế Trinh, cho nên mới cầm đồ cưới của Tiêu Nguyệt Mị, nếu đứa bé không chịu nổi. . . . . .

"Không có việc gì." Cầu Thế Trinh an ủi, thấy Thẩm Thanh Lạc mặt trắng bệch nước mắt chảy ra, nhảy lên xe ngựa hạ màn xe xuống, đau lòng mà đem Thẩm Thanh Lạc kéo vào trong ngực, hôn lên mặt nàng một cái, cười nói: "Chúng ta còn trẻ, cho dù đứa bé này không còn, về sau mang thai tiếp là được."

"Ta. . . . . ." Thẩm Thanh Lạc rất muốn khóc lớn tiếng lên, kiếp trước khi đó, Cầu Thế Trinh cũng đã nói những lời này, hắn nói không có đứa này, bọn họ còn có thể sinh rất nhiều đứa khác, nhưng, sau này, nàng lại không thể mang thai được nữa.

"Nàng không phải đang lo lắng ta không có năng lực đấy chứ?" Cầu Thế Trinh cố làm cho không khí nhẹ nhõm, vì để cho Thẩm Thanh Lạc vui vẻ, còn kéo tay Thẩm Thanh Lạc thả vào giữa đũng quần mình, nháy mắt, cười cợt nói: "Phu nhân đừng lo, vi phu nhất định có thể để cho phu nhân một năm một đứa bé, vì Cầu phủ ta thêm vào mười mấy phòng nhi tôn."

"Một năm một, chàng muốn biến ta thành heo mẹ à!" Thẩm Thanh Lạc nín khóc mỉm cười. Có lúc bi thương rất dễ dàng biến mất, khi người bên cạnh toàn tâm toàn ý chỉ muốn cho bạn cười thì những thứ bi thương kia không tìm được đất sinh trưởng thì không cách nào khỏe mạnh. Mặc dù nó chưa chắc biến mất, nhưng sẽ bị sự vui vẻ trước mắt chèn ép đến trong góc. Cầu Thế Trinh lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ, nhưng trong lòng cũng không khỏi lo lắng.

"May mắn may mắn." Sau khi bắt mạch xong, Ông thái y râu ria hoa râm rung động, luôn miệng nói may mắn." Chắc do Phu nhân không có thói quen dùng hương phấn, thân thể đối với mùi thơm không mẫn cảm, lại phát hiện ra sớm, ngửi thấy mùi thơm không lâu, thai nhi cũng có chút táo bạo, cũng không ngại, có thể không cần dùng thuốc an thai, nếu muốn an tâm, ta sẽ kê ba toa thuốc dưỡng thai uống vào cũng được."

"Thanh Lạc, nàng không cần lo lắng nữa." Cầu Thế Trinh nghe vậy nhếch miệng cười to, hai mắt lấp lánh tỏa sáng, cảm giác tình cảm hưng phấn mà không lời nào có thể miêu tả được.

"Không cần lo lắng." Thẩm Thanh Lạc mím môi, đem nước mắt trong mắt bức về, có Cầu Thế Trinh coi trọng quý trọng nàng như vậy, mặc dù không có đứa bé thì như thế nào. Ứng Viễn Phi cũng cười, đỡ Ông thái y lên xe ngựa, Cầu Hải ngồi xe ngựa của bọn họ vào thành hốt thuốc, Ứng Phàm kéo dây cương, xe ngựa lộc cộc lộc cộc đi. Cầu Thế Trinh một cước bước lên bàn đạp xe ngựa, lại lui trở về, chạy chậm đuổi theo xe ngựa Ứng Viễn Phi.

"Còn có việc?" Thẩm Thanh Lạc chờ hắn lên xe ngựa, không hiểu hỏi.

"Có chuyện, đại sự!" Cầu Thế Trinh cười hắc hắc, đem Thẩm Thanh Lạc ôm vào trong ngực, tiến tới bên tai nàng, cắn lỗ tai mút một hội, nhỏ giọng nói: "Đại sự! Khiến phu nhân có thể thoải mái làm đại sự, Ông thái y nói, thân thể nàng rất tốt, hơn ba tháng rồi, cũng không cần phải kiêng kị, uống xong ba chén thuốc này, vi phu muốn tới thế nào liền làm tới đó, chỉ là hai ngày này, không nên làm quá kịch liệt."

"Chàng. . . . . ." Thẩm Thanh Lạc đỏ mặt suy nghĩ muốn được chôn kĩ mình, "Mới vừa rồi trong xe ngựa kia nhiều người như vậy, chàng liền hỏi cái chuyện này?"

"Cái này thì có cái gì ?" Cầu Thế Trinh da mặt dày, không cho là đúng cười nói: "Đôi phu thê nào mà chả làm chuyện này?"

"Ta không để ý tới chàng." Thẩm Thanh Lạc cả khuôn mặt hồng đến rỉ máu, đẩy Cầu Thế Trinh ra nghiêng đầu nghiêng người.

"Phu nhân không để ý tới ta, vi phu rất muốn khóc." Cầu Thế Trinh không biết xấu hổ giả vờ khóc, ở bên tai Thẩm Thanh Lạc hừ hừ, Thẩm Thanh Lạc chứa không được tức giận, đấm buồng xe cười đến không thở nổi.

"Thanh Lạc, lần trước ở trong xe ngựa không có làm xong, ta vẫn muốn. . . . . ." Một phen trêu chọc như vậy, Cầu Thế Trinh hô hấp dồn dập, đem Thẩm Thanh Lạc kéo vào trong ngực, cắn cổ của nàng thở hổn hển nói: "Thanh Lạc, Hải đi lấy thuốc, hơn nửa khắc khắc sẽ không trở về, chúng ta đem chuyện lần trước ở trong xe ngựa chưa làm xong làm chứ?"

"Đừng. . . . . ." Thẩm Thanh Lạc nóng nảy.

"Sợ cái gì? Rèm xe để xuống, người bên ngoài không thấy được, ngựa lại buộc chặt vào cây đại thụ rồi, sẽ không chạy loạn." Cầu Thế Trinh nhớ tới lần trước ở trong xe ngựa, Thẩm Thanh Lạc biểu tình kích động sung sướng, không nhịn nổi. Thẩm Thanh Lạc nghe thấy tiếng cưởi quần áo, ngượng ngùng cúi đầu ngăn cản Cầu Thế Trinh, đập vào mắt lại là một thân thể cường tráng săn chắc, chỉ một cái nháy mắt, Cầu Thế Trinh đã cưởi toàn bộ y phục trên người, toàn thân không mảnh vải, một cây gậy bão trướng đỏ lên, cái mũ trung gian lổ nhỏ phun đầy dịch nhờn sáng trong.

"Chàng. . . . . . Này ban ngày ban mặt, lại đang ở bên ngoài, quá không biết xấu hổ. . . . . ." Thẩm Thanh Lạc mắc cỡ bưng bít mắt. Cầu Thế Trinh cứ không như nguyện ý của nàng, kéo tay Thẩm Thanh Lạc đè vào dương vật của mình lên, đáng thương nói: "Thanh Lạc, nó đau quá, nó nhớ nàng xoa xoa cho nó đi. . . . . ."

". . . . . ."

"Thanh Lạc?"

". . . . . ."

Thẩm Thanh Lạc không đáp ứng, Cầu Thế Trinh liền không buông tay, chỉ dùng Đại Cẩu cùng ánh mắt đói khát nhìn Thẩm Thanh Lạc, sử dụng cây gậy của mình trêu chọc Thẩm Thanh Lạc. Trong tay là cây gậy nóng rực tràn đầy sức sống mà rung động, lổ nhỏ không sợ thẹn thùng phun đầy nước dính ra bên ngoài, làm cho ngón tay Thẩm Thanh Lạc dính nhơn nhớt, một lòng rối - động tê dại - nhột .

"Thanh Lạc, nàng thích nó cứng thành cái bộ dáng này không? hay là lúc nhỏ? Lúc nó đi vào nàng có cảm giác gì?" Cầu Thế Trinh buông tay Thẩm Thanh Lạc ra, tay phải ôm Thẩm Thanh Lạc, tay trái theo cạp váy trong chui xuống, xẹt qua phía trên nhụy hoa thì ngón tay kẹp lấy bộ lông mấy cái, cũng không vội vã đi xuống dưới, tới tới lui lui không nặng không nhẹ xoa thành vòng tròn. Hắn như vậy, tay miệng cùng sử dụng trêu chọc, Thẩm Thanh Lạc bị hắn trêu chọc ra một thân tà hỏa, lập tức cũng nhịn không được nữa, nhếch vòng eo, vùi mặt ở bên trong hõm vai Cầu Thế Trinh, cúi đầu khống chế rên rỉ .


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.