Hốt hoảng, Lục Minh Ngọc cảm thấy như mình đã quay lại kiếp trước.
Sau khi Sở Tùy đi Sơn Tây làm nhiệm vụ, đúng lúc tới ngày giỗ của mẫu thân, Lục Minh Ngọc liền đến thôn trang nhỏ ở một tháng, tĩnh tâm bái tế mẫu
thân.
”Phu nhân, người gác cổng nói có một vị phụ nhân mang theo đứa nhỏ đến xin tá túc.” Thải Tang vén màn bước vào, nhẹ giọng nói.
Lục Minh Ngọc buông kinh thư, ngạc nhiên nói: “Phụ nhân?”
Thải Tang gật gật đầu, khi tiểu nha hoàn đến đây xin chỉ thị, bọn họ đã hỏi
thăm rõ ràng, “Là một phụ nhân khoảng chừng hai mươi, mặc áo vải, bảo là muốn đến kinh thành tìm trượng phu, đứa nhỏ khoảng sáu, bảy tuổi.”
Lục Minh Ngọc nghe xong, trong lòng xúc động. Nàng lúc bảy tuổi đã mất
nương, phụ thân cũng trở thành người lạ, mỗi khi nhìn thấy những cảnh
tượng hai mẹ con bên nhau đều nghĩ đến chính mình, hơn nữa nàng có chút
tò mò vì sao phụ nhân này lại đi tìm trượng phu nên Lục Minh Ngọc sai
người mời hai mẫu tử vào, nàng chỉnh trang qua loa một chút rồi đến nhà
chính gặp khách.
đi tới trước cửa chính sảnh, khách nhân đã ngồi ở đó. Vừa nhìn thấy nàng, phụ nhân kia liền ngẩn người, đến khi Thải Tang ở bên cạnh nhắc nhở, nàng ta mới kéo nam hài bên cạnh cùng quỳ xuống,
dập đầu với nàng: “Dân phụ ngàn dặm xa xôi đến Nhạc Dương, lộ phí
đều đã dùng hết, đa tạ phu nhân hảo tâm thu lưu, phu nhân lòng dạ Bồ
tát, nhất định sẽ được báo đáp.”
Giọng Quan thoại nghe rất không được nhiên, Lục Minh Ngọc chưa từng nghe giọng địa phương rõ rệt như vậy.
Lục Minh Ngọc ngồi xuống, nhỏ giọng bảo nàng ta đứng lên, nhân tiện đánh giá hai mẫu tử này.
trên người hai mẹ con này đều mặc áo vải, nhìn ra được trên đường đi cũng chịu
nhiều long đong vất vả, nhưng từ đầu đến chân đều rất sạch sẻ, chỉ
có trên giầy vì đi đường bôn ba mà dính tro bụi. Phụ nhân này dáng người cũng tinh tế, làn da trắng nõn, một đôi mắt hoa đào mang theo bất an
đánh giá nàng, chạm phải ánh mắt nàng liền khẩn trương, khiến Lục Minh
Ngọc nhớ lại tiểu cô cô đã mất của mình. Kỳ thật mỹ nhân có đôi mắt hoa
đào nàng đã thấy rất nhiều, tổ mẫu, tiểu cô, mẫu thân và nàng đều có,
còn có người trêu ghẹo nói bốn người các nàng đều cùng một mẹ, nhưng mà
đôi mắt khiến Lục Minh Ngọc vừa gặp đã cảm thấy thân thiết thì chỉ có
người thiếu phụ trước mắt này.
Thiếu phụ này đúng là một mỹ nhân, nam hài bên cạnh nàng ta còn xinh đẹp hơn, mắt phượng dài nhỏ, môi hồng răng trắng, ỷ lại dựa vào mẫu thân, vừa sợ người lạ vừa tò mò đánh giá
nàng. Lục Minh Ngọc nhìn đôi mắt phượng của nam hài, không khỏi lại nghĩ tới hai huynh đệ Sở Tùy Sở Hành cũng có một đôi mắt phượng hẹp dài như
vậy. Chẳng qua Sở Hành luôn lạnh lung, ánh mắt của hắn khiến người ta e
sợ. Còn Sở Tùy lại thích cười, ánh mắt toát ra vẻ phong lưu.
đã là người thì luôn thích cái đẹp, Lục Minh Ngọc cũng không ngoại lệ, gọi phụ nhân ngồi xuống nóichuyện.
”Nghe bọn họ nói ngươi muốn đi kinh thành tìm phu, như thế nào, ngươi
cùng hắn sao lại tách ra?” Uống qua trà, Lục Minh Ngọc tò mò hỏi.
Vừa hỏi xong, chỉ thấy phụ nhân kia lã chã rơi lệ, lấy ra khăn tay cúi đầu nghẹn ngào.
Lục Minh Ngọc thật tốt trấn an một phen, phụ nhân mới đứt quãng kể lại
chuyện xưa, “Dân phụ...dân phụ họ Đổng, nhủ danh Nguyệt nhi, nhà
ở một thôn nhỏ trong thành Nhạc Dương, cha mẹ mất sớm, là gia
gia một tay nuôi dân phụ khôn lớn. Tên bá vương thôn bên cạnh thấy dung
mạo dân phụ không tệ, muốn cướp dân phụ làm tiểu thiếp, còn cho người
đánh chết gia gia của dân phụ... May mắn Triệu công tử đúng lúc
xuất hiện, đã cứu dân phụ... Dân phụ không có gì cả, chỉ có thể lấy thân báo đáp ân tình của y. không lâu sau, trong nhà Triệu công tử gặp
chuyện không may, y muốn trở lại kinh thành, trước khi chia tay dặn dân
phụ ở Nhạc Dương chờ y, sau khi y xử lý xong chuyện nhà sẽ tới đón dân
phụ... Y vừa rời đi, dân phụ liền chẩn ra có hỉ, dân phụ muốn viết thư
cho y, nhưng lại không biết địa chỉ nhà y ở kinh thành, chỉ biết y họ
Triệu... Dân phụ vẫn luôn chờ y, một người tân tân khổ khổ nuôi lớn con
trai. hiện tại bạc y để lại cho chúng ta đã dùng hết, đứa nhỏ cũng đến
tuổi đi học, dân phụ không muốn bởi vì mình không danh không phận mà con trai bị chê cười nên đã bán tòa nhà y để lại, vào kinh tìm phu...”
...
Vào kinh tìm phu, trên đời này vẫn còn rất nhiều người thật đáng thương!
”Trượng phu” họ Triệu, cho nên cho dù mắt phượng của đứa bé kia quá giống Sở
Tùy, Lục Minh Ngọc làm sao cũng không thể nghĩ tới trượng phu mà Đổng
Nguyệt Nhi này muốn tìm cũng là trượng phu của Lục Minh Ngọc nàng? Sao
có thể nghĩ đến trượng phu gắn bó như keo sơn từng hứa chỉ có mình nàng
đều là giả dối? Sao có thể nghĩ tới Sở Tùy chẳng những đã sớm chạm qua
người khác, mà còn có mộtđứa con?
Bởi vì chưa từng nghĩ tới những điều này cho nên Lục Minh Ngọc ngây ngốc an ủi Đổng Nguyệt Nhi mộtphen. Ngày hôm sau còn tặng Đổng Nguyệt Nhi năm mươi lượng bạc, sợ Đổng
Nguyệt Nhi tìm khôngđược trượng phu, cô nhi quả mẫu ở kinh
thành không chỗ ở. Đến khi viết thư cho Sở Tùy, Lục Minh Ngọc còn nhắc
tới việc này trong thư. Còn Sở Tùy đâu, quả nhiên từ đầu hắn đã dốc tâm
lừa gạt nàng, thư hồi âm rất kín kẻ, còn cười nàng ngu ngốc ra tay hào
phóng, nói đó là một trong những chiêu thức đa dạng mà người nghèo dùng
để lừa gạt, chuyện xưa đó cũng không phải thật.
Xe ngựa chạy rất nhanh, có chút xóc nảy, Lục Minh Ngọc đã tỉnh nhưng không muốn mở mắt, chỉ có nước mắt không ngừng chảy.
Sở Tùy! Sở Tùy! hắn giấu giếm nàng đến khổ.
Đời trước nàng khăng khăng muốn gả cho Sở Tùy, phụ thân không đồng
ý, nói tỷ tỷ ruột của Sở Tùy là Khánh Vương phi, Khánh Vương tuy là đại
hoàng tử, là đích tử con của Hoàng Hậu, nhưng lại ngu dốt, tầm
thường không có chí tiến thủ, muốn làm thái tử thì phải cùng những hoàng tử khác tranh đấu mộtphen. Lục Minh Ngọc mê mụi trong ôn nhu của Sở Tùy nên không quan tâm đến những chuyện này, nhưng nếu Sở Tùy nói trước cho nàng trên đời này còn có một Đổng Nguyệt Nhi, hoặc là bản lĩnh lừa gạt
của hắn ta kém một chút khiến tổ phụ và phụ thân tra ra hắn có phòng
ngoài còn có cả con trai, Lục Minh Ngọc cho dù cảm thấy khó chấp
nhận đi chăng nữa cũng sẽ không gả cho Sở Tùy.
Nàng muốn
gả một người trượng phu từ đầu tới cuối đều chỉ có một người là nàng.
Ngay cả loại nha hoàn như Mặc Trúc nàng cũng không chấp nhận được sao có thể chấp nhận trượng phu nàng cùng người khác chung chăn gối, cùng nàng ta làm những chuyện kia…? Trong đầu không tự chủ được xuất hiện cảnh
tượng Sở Tùy cùng Đổng Nguyệt Nhi thân mật, Lục Minh Ngọc trong bụng dời non lấp bể, “Oa “ một tiếng phun ra.
”A Noãn...”
Tiêu thị vẫn luôn ôm nữ nhi, nữ nhi tỉnh, nữ nhi ở trong lòng nàng yên lặng rơi
lệ, Tiêu thị đều biết, nàng cũng biết mình nên cho nữ nhi thời gian để
nữ nhi khóc đủ. Nữ nhi đột nhiên ngẩng đầu bổ nhào vào sạp bên ngoài,
Tiêu thị lẹ mắt nhanh tay kéo cái mâm đựng điểm tâm trên bàn, giúp nữ
nhi đựng uế vật.
Có chút mùi nhưng không ai ghét bỏ.
Hằng nhi khẩn trương ngồi bên cạnh phụ thân, mắt to sợ hãi nhìn tỷ tỷ, nghĩ đến tỷ tỷ lại bị bệnh.
Lục Vanh ngồi đối diện nhìn nữ nhi khóc, trên mặt đong đầy nước mắt, chật
vật tiếp tục chôn mặt vào lòng thê tử. Bả vai rung rung, dần dần truyền
đến tiếng nức nở đè nén, sắc mặt Lục Vanh càng khó coi, hai tay trong
ống tay áo khẩn trương nắm chặt, nổi gân xanh. Nữ nhi từ lúc trọng sinh
tới giờ vẫn nhớ tới Sở Tùy, thân là cha, Lục Vanh trong lòng cảm thấy
rất chua xót nên hạn chế số lần nữ nhi gặp Sở Tùy, nhưng mỗi lần có cơ
hội nhìn thấy Sở Tùy, nghe giọng nói vui vẻ của nữ nhi, Lục Vanh một bên ghen tị, một bên lại dần dần thỏa hiệp.
hắn nghĩ như thế nào không quan trọng, nữ nhi thích là tốt rồi, chỉ cần nữ nhi vui vẻ, hắn sẽ giúp nữ nhi thỏa mãn nguyện vọng.
Nhưng mà vừa mới rồi, trước mặt mọi người, hắn lại thấy Sở Tùy nắm tay nữ nhân khác!
Đối với Lục Vanh, người đã coi Sở Tùy làm nửa con rể mà nói, nếu lúc
đó không phải bởi vì dạy dỗ Sở Tùy chính là danh không chính
ngôn không thuận, hắn tuyệt đối sẽ không chỉ cho Sở Tùy một cái tát!
”Tam gia, Sở nhị công tử đuổi tới.” Mạnh Toàn cưỡi ngựa đi bên cạnh xe ngựa, nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập đằng sau, hắn ta quay đầu nhìn xem,
thấp giọng hồi bẩm, trong mắt mang theo nồng đậm hoang mang.
Người không phong lưu uổng thiếu niên, giống như Sở Tùy là con nhà quyền quý, tên thiếu niên nào lại không có nợ phong lưu? Hơn nữa Nhạc Dương
cách kinh thành xa như vậy, không ai nhận ra Sở Tùy, không có gì cố kỵ,
Sở Tùy khó tránh khỏi có chút tùy tiện. Huống chi với những loại chuyện
như vậy, tam gia chỉ là họ hàng xa, nếu cảm thấy không tốt chỉ cần gọi
người tới trước mặt răn dạy hai câu là rồi thôi, sao lại phải động thủ
đánh người?
Mạnh Toàn thật là nghĩ mãi mà không thông.
Trong xe, tiếng khóc Lục Minh Ngọc dừng lại, thút tha thút thít hai cái, hai
mắt đẫm lệ mơ hồ ghé vào trên đùi mẫu thân, trong đầu một mảnh trống
rỗng.
Sở Tùy đến đây, hắn còn tới làm gì?
Tiêu thị trìu
mến sờ tóc nữ nhi, muốn hỏi nữ nhi một chút xem có phải có chuyện gì mà
nàng không biết hay không, nhưng ngại con trai ba tuổi ở đây, Tiêu thị
liền đem nghi hoặc nuốt xuống, nhìn về phía trượng phu. Cùng nữ nhân
khác không rõ ràng, còn khiến nữ nhi đau lòng đến như vậy, người con rể
Sở Tùy chắc chắn không thể nhận, về phần có muốn nghe Sở Tùy giải thích
hay không, nàng nghe theo trượng phu.Lục Vanh cũng không hối hận
vì đã cho Sở Tùy một tát, nhưng lúc này tỉnh táo lại, nghĩ đến Sở Tùy
cũng không biết chuyện kiếp trước, hắn đánh người xong một câu giải
thích cũng không có, Sở Tùy có thể sẽ vẫn tiếp tục dây dưa. Đổi lại hắn, cũng không thể không công để cho người ta đánh. Cùng thê tử trao đổi
ánh mắt, Lục Vanh dời đến trước cửa xe, nghiêng nửa người ra ngoài.
Sở Tùy đã cưởi khoái mã từ xa lại gần, thấy sắc mặt Lục
Vanh không tốt, hắn ta thả chậm tốc độ, chân thành quan tâm nói: “Tam
gia, A Noãn như thế nào rồi?”
Thiếu niên này thật biết làm
người, đã bị đánh lại có thể không tức giận, còn cất lời hỏi thăm bệnh
tình trước. Nếu đổi một tình cảnh khác, Lục Vanh sẽ rất thưởng thức Sở
Tùy khôn khéo, nhưng nữ nhi là bị Sở Tùy làm cho tức giận bất tỉnh, Lục
Vanh thầm nghĩ nhanh chút đuổi Sở Tùy đi, thản nhiên nói: “Nàng mới tới
Nhạc Dương, bởi vì không hợp khí hậu nên mấy ngày nay bị bệnh. Hôm
nay đã khá hơn mộtchút, xuất môn du ngoạn, vì chưa từng thấy những
chuyện thế này nên kinh hãi ngất đi.”
Sở Tùy xấu hổ cúi đầu.
Cháu gái ngoại mới chín tuổi, là khuê tú ở kinh thành, đơn thuần ngây thơ,
từ nhỏ thường nghe thường thấy đều là nam nhân quân tử, nữ nhân giữ lễ,
đột nhiên nhìn thấy hắn và Đổng Nguyệt Nhi nắm tay, nữ hài tử được cưng
chiều vừa mới khỏi bệnh lại bị khiếp sợ đến mức hôn mê, mặc dù có chút
yếu ớt nhưng cũng có thể chấp nhận.
Tóm lại, đều do hắn ta làm việc không có chừng mực.
Nhưng Sở Tùy cũng không thể thừa nhận hắn ta cùng với Đổng Nguyệt Nhi có tư
tình. Đối với những chuyện tình tình ái ái này, con em thế gia
khác không ngại mang tiếng phong lưu, danh tiếng bị bôi nhọ
nhưng hắn lại không thể, nam nhân Sở gia chưa bao giờ truyền ra những
loại chuyện như thế này. Sở Tùy hắn cũng không muốn làm một cái ngoại
tộc huống chi gia gia của Đổng Nguyệt Nhi vừa mới mất chưa tới nửa
tháng, Đổng Nguyệt Nhi lại không làm tròn đạo hiếu, nếu bị Lục Vanh biết được, Lục Vanh sẽ nghĩ hắn ta như thế nào?
Quyết định xong, Sở
Tùy ngẩng đầu, bình tĩnh giải thích: “Tam gia, trung tuần tháng năm ta
đến Nhạc Dương học tập, tình cờ gặp Đổng cô nương bị ác bá khi dễ, gặp
chuyện bất bình nên ra tay tương trợ. Phụ mẫu Đổng cô nương đều đã mất,
thúc phụ ở Ngạc Châu bận việc buôn bán, trùng hợp ta cũng đến Ngạc Châu, liền đề nghị đưa nàng ta một đoạn đường. Bởi vì nam nữ hữu biệt nên ta
nhận Đổng cônương làm nghĩa muội, tiện cho việc chăm sóc dọc đường. Tính tình nghĩa muội như tiểu hài tử, lúc vui vẻ sẽ làm ra một số cử chỉ trẻ con, cho nên mọi chuyện cũng không giống như A Noãn hiểu lầm vậy.”
Giọng nói bình thản trong trẻo, từng chữ từng chữ truyền vào tai Lục Minh Ngọc.
Lục Minh Ngọc nở nụ cười, vừa rơi lệ vừa cười. Kẻ lừa đảo, Sở Tùy này miệng đầy lời nói láo, là đại lừa gạt. Thực coi nàng là đứa nhỏ sao, cho rằng chỉ cần Đổng Nguyệt Nhi kêu hắn hai tiếng ca ca thì hai người chính là
nghĩa huynh nghĩa muội?
Lục Minh Ngọc không tin, một chữ
cũng không tin. Đời trước ngay cả con trai cũng có, Đổng Nguyệt Nhi
chính là cố ý mang con đi tìm nàng, trước cùng vị chủ mẫu là nàng ra vẻ
đáng thương. Nếu Lục Minh Ngọc nàng không chết, chờ Sở Tùy trở về, Đổng
Nguyệt Nhi nhất định sẽ ôm con trai tới cầu xin nàng thu lưu. Từ thư
hồi âm của Sở Tùy, tám phần là không muốn thừa nhận hai mẹ con này.
Những gì không nên làm hắn đều đã làm, Sở Tùy lừa nàng là một cái sai,
muốn Đổng Nguyệt Nhi lại không muốn phụ trách, lại thêm sai.
Tiểu tâm tư của Đổng Nguyệt Nhi, Lục Minh Ngọc cũng lười quan tâm, nàng chỉ
biết người nàng thích là trang nam tử thẳng thắng vô tư, đối với nàng
toàn tâm toàn ý Sở Tùy, chứ không phải là kẻ phong lưu bên ngoài xe ngựa nhưng miệng lại đầy lời nói dối.
Nhắm mắt lại, Lục Minh Ngọc ôm
chặt mẫu thân, trong ngực phảng phất như có một cây đao, đangtừng chút
đào khoét nơi Sở Tùy chiếm đóng. Nàng đau, đau đến sắp không thở được,
nàng từng thích hắn như vậy, trong mắt, trong tim đều là hắn, sau khi
sống lại mỗi ngày đều trông chờ nhanh chút lớn lên gả cho hắn, kết
quả…kết quả là, tất cả đều là một trò cười.
”Nương, để cho hắn đi đi, đi thật xa...”
Thân thể không khống chế được run rẩy, Lục Minh Ngọc nghẹn ngào nhưng kiên
định nói. Lời nói ra, ngay cả phần tâm vốn thuộc về Sở Tùy bị đào khoét
cũng bị ném ra ngoài. Nàng không muốn gặp Sở Tùy, nhớ lại những ôn nhu
ngọt ngào giả dối kia, nàng một chút cũng không muốn nhìn thấy hắn ta,
cũng không muốn tiếp tục nghe hắn ta nói thêm một câu nào nữa.
Vừa đau vừa hận, đối với một bé gái chín tuổi mà nói, thân thể lại càng khó chịu hơn.
Lòng Tiêu thị đều tan nát, ôm nữ nhi thật chặt, nói không ra lời, chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ vai nữ nhi.
”Tỷ tỷ khóc...” Hằng nhi rốt cục phát hiện tỷ tỷ khóc, tiểu tử kia sợ hãi,
oa một tiếng cũng khóc lên, bổ nhào vào lòng mẫu thân, cùng khóc với tỷ
tỷ.
Tiếng khóc truyền tới, Sở Tùy cũng kinh hãi.
”thì ra
các ngươi là nghĩa huynh nghĩa muội.” Nghe tiếng khóc của nữ
nhi, trên mặt Lục Vanh lại bình tĩnh lạ thường, con ngươi đen không hờn
giận nhìn thẳng Sở Tùy, “Mới vừa rồi ta cho là các ngươi... nên mới xúc
động ra tay, Thời Khiêm chớ để ở trong lòng. A Noãn bị bệnh, Hằng nhi
lại khóc náo loạn, ta đitrước chiếu cố bọn họ, Thời Khiêm tiếp tục
thưởng hồ đi.”
nói xong liền hạ màn xe xuống, ngồi trở lại toa xe. Về phần Sở Tùy có tin lời giải thích của hắn hay không, hắn không quan tâm.
Màn xe che lại một nhà bốn người, Sở Tùy vẫn là nghi ngờ trùng trùng, cái
tát của Lục Tam gia hình như không phải do Lục Minh Ngọc bị bệnh...
Đều là thân thích, Lục Minh Ngọc bị bệnh lại là do hắn ta mà ra, Sở Tùy về
tình về lý đều không thể rời đi vào lúc này, sắc mặt trầm trọng tiếp
tục đi theo phía sau xe ngựa. Mạnh Toàn không có biện pháp đuổi người,
Lục Vanh dựa vào tiếng vó ngựa đoán được Sở Tùy không rời đi, nhìn nữ
nhi đang khóc không ngừng, Lục Vanh không nói gì.
Ra roi thúc ngựa, xe ngựa dừng lại trước phủ Ngự Sử.
Sở Tùy thế mới biết một nhà Lục Vanh vì sao lại xuất hiện tại thành Nhạc
Dương. Tầm mắt đảo qua bảng hiệu trước cửa, Sở Tùy tung người xuống
ngựa, bước nhanh đuổi tới trước xe ngựa.
Lục Vanh xuống xe trước, nhìn thấy hắn lại làm như không thấy, xoay người nhận lấy con trai khóc mệt ngủ thiếp đi. Tiêu thị nhìn thấy Sở Tùy, sắc mặt thản nhiên, xuống
xe, ôn nhu gọi nữ nhi. Lục Minh Ngọc đã hết bệnh rồi, chẳng qua là vì
đau lòng bất ngờ nên mới ngất đi, trải qua một đường bình tĩnh lại, lúc
này ngoài ánh mắt hơi sưng ra, khí lực cũng đã khôi phục.
Bước ra khỏi xe ngựa, liếc nhìn Sở Tùy đang mặc một bộ trường bào nguyệt sắc
đứng đợi bên cạnh, trong mắt mang theo quan tâm nhìn nàng, khuôn mặt
tuấn mỹ quen thuộc như vậy, so với dáng vẻ trượng phu trong trí
nhớ thì ngây ngô hơn. Hai mắt nhìn nhau, hắn tiến lên một bước, lo âu
hỏi nàng, “A Noãn, là biểu cữu không đúng, hù dọa ngươi, ngươi đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Biễu cữu?
Lục Minh Ngọc châm chọc cười,
đôi mắt sưng như quả hạch đào lạnh lung nhìn chằm chằm hắn ta,“Ta không quen ngươi, sau này cũng không muốn gặp lại ngươi.”
Sở
Tùy sững sờ tại chỗ, khó có thể tin nhìn tiểu cô nương chín tuổi ngồi
trước cửa xe. hắn ta còn nhớ rõ, hai năm trước lúc hắn ta sắp đi xa, Lục Minh Ngọc đặc biệt tặng túi thơm cho hắn ta, khéo léo chúc hắn ta liên
tiếp giành được Tam Nguyên. Như thế nào chỉ mới hai năm không gặp, vừa
mới thấy mặt Lục Minh Ngọc liền oán hận nói những lời đọ ác như vậy?
Tính tình này thay đổi cũng quá thất thường rồi?
Sở Tùy cực kỳ oan uổng, xin giúp đỡ nhìn về phía phu thê Lục Vanh.
không có ai để ý tới hắn ta, Tiêu thị săn sóc đỡ nữ nhi xuống xe, hai mẹ
con đi vào phủ trước, Lục Vanh ôm con trai theo sau. Lúc vào
cửa, hắn xoay người, nhìn thẳng Sở Tùy đang đi theo nói: “Nhị công tử,
lời của A Noãn ngươi cũng đã nghe thấy, từ nay về sau, cửa tam phòng Lục gia chúng ta không chào đón ngươi. Chuyện của Đổng cô nương, nhị công
tử cứ yên tâm đi, Lục gia ta không có người lắm mồm. Ngôn tẫn vu thử*,
Mạnh Toàn, đóng cửa.”
*ngôn tẫn vu thử: lời nên nói đã nói, không còn gì để nói
Mạnh Toàn lĩnh mệnh, “Bộp” một tiếng đóng lại cửa lớn.
Xa phu nhìn thiếu niên hoa phục bị chặn ngoài cửa, thành
thành thật thật dắt xe ngựa vòng đi cửa hông. Chỉ còn Sở Tùy đứng ngơ
ngác trước cửa Lục gia, mắt phượng nhìn chăm chú hai cánh cửa, vắt hết
óc cũng không nghĩ ra hắn đến tột cùng là đã làm ra cái chuyện gì khiến
người người oán trách, dẫn tới một nhà Lục Vanh đối xử quỷ dị như vậy.