Xuất Giá Nam Nhân

Chương 4: Chương 4




Nửa tháng trôi qua trong yên bình. Các mái ngói của Vũ Liên cung được thay mới. Mùi sen thơm tinh khiết từ trong cái ao ở ngự hoa viên tràn đi khắp mọi nơi.

Bất quá có một bạch y nhân đang ngồi đó. Thuần khiết như liên hoa, cương nghị như mai hoa lại có nét cao quý của mẫu đơn(1).

Buổi chiều hôm nay thật lạ. Bầu trời nhuộm màu hồng huyết. Gió bổng dưng mang hơi khô nóng của biển. Cành trúc bên đình viện lay động dữ dội một lát rồi im bặt dưới lòng hồ. Phân nửa đoạn bờ kè gần một dặm mới xây đã bị lún xuống.

Hoàng Vũ Phi có chút chấn động rồi nhanh chóng ly khai trở về hành cung.

“Nô tài tại Dã Lâm viện vừa đến thông báo. Quí phi sẽ cùng thái hậu, hoàng thượng và các nương nương khác tham dự buổi săn bắn ngày mai. Hồi người chuẩn bị.” Tổng quản Vũ Liên cung vừa thông báo xong liền đem một bộ kỵ phục(2) đưa đến trước mặt Vũ Phi.

“Không biết bộ này hợp ý người không ạ”. Nghi ma ma khính cẩn cúi đầu hỏi.

“Nhũ mẫu suy nghĩ thật chu toàn. Mau thông tri cho Dã Lâm viện ta bị sốt nhẹ ngày mai không thể xuất cung. Hồi thái hậu cùng hoàng thượng thứ tội.” Nói xong trên mặt nở nụ cười tà mị khiến chúng nhân tâm mê thần túy.

Nghi tổng quản nghe vậy thấy có điều không phải liền nhìn sang Vương phó tổng quản.

“Nhũ mẫu còn không mau đi làm a?” Vũ phi lấy tay sờ sờ vào bộ kỵ phục lời nói có chút thúc giục.

“Vâng nương nương.” ma ma bên dưới chỉ còn biết thi hành. Thuần Vũ Phi từ nhỏ vốn là đứa trẻ tinh anh, hành sự quyết đoán vì vậy trên dưới Thuần phủ ai ai cũng nhất mực nghe theo.

Thuần Vũ Phi là một trong những kì tài bắn cung cự phách của kinh thành. Nhưng từ nhỏ đến lớn chưa từng bắn chết một con thú nào.

Đoàn săn bắn khởi hành lúc trời mờ sáng. Hôm nay trời quang đãng và có nắng nhẹ. Cẩm y vệ có đến ba trăm người còn có hơn hai trăm kỵ binh. Đi ở giữa là kim trướng khổng lồ của hoàng thất. Sáng nay khi nghe Thuần quí phi không tham dự thái hậu vẻ mặt không được vui còn hoàng thượng tâm trạng lại khác hẳn. Huệ quí phi ở trong lòng hoàng thượng đẩy đưa khiến hậu cung khác thập phần ganh tị. Nữ nhân này lúc trước vốn không được Mặc Long Thanh chuyên sủng nhưng do tuấn tú kỵ binh đóng giả phía sau trướng ả mới được vinh quang như ngày nay.

Hơn hai canh giờ cuối cùng đã đến bìa rừng. Các quan viên đã chờ sẵn ở đó. Những tấm rèm bằng lụa đỏ được bố trí khắp nơi. Thái hậu, Mặc Long Thanh rồi đến các phi tần khác lần lượt bước xuống trướng. Thuần Vũ Phi hơi thúc ngựa lui về phía sau.

Các vương tôn, hầu tử cũng được đến tham dự nhưng ở xa khu chính hơn hai dặm.

Mặc Long Thanh nhanh chóng bắt lấy bạch mã cùng kim y từ trên tay Mạch công công.

Hoàng đế trẻ mặc trường bào được thiết kế tiện nghi dành cho săn bắn. Vai mang cung tiễn trong người thoát ra khí độ ngạo nhân, uy dũng mà cao quý, nho nhã mà lại khí khái. phàm là kẻ bề dưới ai cũng nhìn hắn bằng ánh mắt vọng ngưỡng.

“Tất cả khởi hành”. Mặc Long Thanh thúc ngựa phóng trên con đừng mòn vào sâu trong rừng. Các kỵ binh cũng đồng loạt xuất phát. Nhưng chỉ một số đi theo hoàng đế số còn lại bảo vệ ở phía ngoài. Thuần Vũ Phi đứng ở một góc liền bị cấm vệ binh gọi theo sau hoàng đế. Hắn liền uể oải thúc ngựa đuổi theo phái sau.

Càng vào sâu khu rừng càng tối. Mặc Long Thanh phóng ngựa thành thạo. Bàn tay săn chắc mạnh mẽ với khí lực như vũ bão chốt lát đã bắn hạ ba con nai.

“Đằng kia là con gì?” Mặc Long Thanh hướng kẻ phía sau hỏi.

“Hồi hoàng thượng là lợn rừng”.Kim đô úy tầm mắt phóng xa cùng với kinh nghiệm săn bắn lâu năm nhanh chóng trả lời.

“Được, hôm nay coi như ngươi may mắn được chết dưới kim tiễn của trẫm.”

Hoàng đế mắt lộ tinh quang nhanh chóng thúc ngựa về đám dây leo phía trước mặt. Đám kỵ binh vội đuổi theo sau khí thế uy vũ hừng hực. Con heo rừng định quay mặt bỏ chạy hoàng đế vội ra hiệu cho đám người phía sau ngừng lại.

“Không được manh động. Tất cả ở lại phía sau.” Nói xong từ sau lưng Mặc Long Thanh đưa tiễn vào cung.

“Phập”. Một tiếng éc chói tay vang ra từ con lợn.

“Đã trúng….trúng rồi…ha ha ha..”

Nhưng đó chỉ là góc chân trái, con lợn tranh thủ lúc hoàng đế có chút say sưa liền lê chân còn lại tẩu thoát. Mặc Long Thanh phát giác vật kia khí lực chưa tận nhanh chóng định thần vội đuổi theo nó một đoạn.

Phía sau đám kỵ binh quên lời dặn lúc nảy của hoàng đế nhanh chóng thúc ngựa rượt đuổi phía sau.

Một cái hang nhỏ hiện ra trước mặt. Cửa hang bị dây leo phủ xuống. Con lợn bí đường đâm thẳng vào đám cây vô tình tạo ra lối thông vào động.

Thấy con vật kia chạy vào trong Mặc Long Thanh quyết định không bỏ qua. Thiết nghĩ bên trong chắc hẳn là ngõ cụt nó chắc không còn đường thoát. Thấy hoàng đế bỏ ngựa định xông vào hang trưởng đô úy Kim Sương chạy đến ngăn cản.

“Hoàng thượng người thân là long thể sao có thể xông pha mạo hiểm. Hay để vi thần vào bắt nó cho người.” Kim Sương là võ tướng mà mặt như sắp khóc quỳ trước cửa hang.

“Tất cả lui ra cho trẫm. Ai đi theo thì phải chết.” Lạnh tanh một khối Mặc Long Thanh mất hút phía sau cửa hang.

Chú thích

(1): Hoa mẫu đơn là một trong số các hoa đã được sử dụng lâu nhất trong văn hóa trang trí và là một trong các biểu trưng quốc gia của Trung Quốc. Cùng với hoa mai, nó là biểu tượng thực vật truyền thống của quốc gia này, tại đây người ta gọi nó là 牡丹 (mẫu đơn).

Tại Nhật Bản, Paeonia lactiflora đã từng được gọi là ebisugusuri (“y học ngoại quốc”). Trong hán phương (sự sửa đổi lại của y học cổ truyền Trung Hoa cho thích hợp với Nhật Bản), rễ của các loài mẫu đơn được dùng để điều trị chứng co giật. Nó cũng được trồng làm cây cảnh. Người ta cũng cho rằng Paeonia lactiflora là “vua của các loài hoa”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.