Xuất Giá Nam Nhân

Chương 7: Chương 7




Mặt trời đã lên cao.

Ánh sáng lọt qua những khe hở đua nhau tràn đến bên cạnh nam nhân đang xích lõa trên nền đá. Thiên triều Việt quốc hoàng đế năm nay tròn mười chín tuổi.

Khẽ mở mắt không thấy nam nhân kia bên cạnh. Trong lòng dâng lên một cảm giác mất mát. Khoảng trống của hang động cũng trở nên tịch mịch. Trong đầu lúc này chỉ có một ý niệm duy nhất là bắt được kẻ đó. Phải dùng dây xích trói lại để mãi mãi không cho hắn ly khai nửa bước.

Đêm qua quả thực là một đêm xuân tình diễm lệ của Mặc Long Thanh. Nhớ đến cảnh kẻ kia lúc tối dưới mình ra sức rên rỉ máu ở lục phủ ngũ tạng bất giác tràng về chổ ấy.

Chất kích dược do Bạch xà tiên đơn hoa gây ra đêm qua đã mất tác dụng ngay từ lần phóng thích đầu tiên. Nhưng hai nam tử đó lại quấn đến nhau lên thiên đỉnh đến ba lần.

Lần đầu tiên trong đời Mặc Long Thanh có cảm giác được chiếm hữu thực sự. Các nữ nhân trong hậu cung trên lòng sàng ra sức lấy lòng làm đủ bộ dạng giả tạo khiến hắn trở nên vô cảm. Nhưng nam nhân đêm qua lại khác. Ba nghìn nữ nhân kia, luận sắc đẹp vốn không có tư cách ganh đua với y. Thân thể mềm mại, ánh mắt có lúc lại nhu tình khiến thần trí Mặc Long Thanh trở nên điên đảo.

Hoàng đế kia quyết tâm phải bắt được kẻ này bằng mọi giá. Nhưng ông trời vốn hay đùa cợt thế nhân. Vũ Liên cung cách Dưỡng Tâm Điện chưa quá một dặm.

Nói đến Thuần Vũ Phi lợi dụng lúc nam nhân bá đạo bên cạnh ngủ say vội lấy y phục mặc vào nhanh chóng đi ra cửa liền gặp ngay hai ảnh vệ. Hai ngươi nhìn thấy y quần áo không được chỉnh tề trên cổ lại xuất hiện nhiều hồng ngân chợt hiểu ra liền nhượng y rời khỏi.

Một canh giờ sau hai nam nhân tội nghiệp gác ở ngoài động bị đánh mỗi người năm mươi trượng.

Thuần Vũ Phi về đến Vũ Liên Cung cơ thể thập phần mệt mỏi. Liền nhanh chóng đến dục trì(1) tắm rửa và trị thương. Tuy là lần đầu tiên của y nhưng nam nhân kia cũng không quá tàn bạo mà lại có điểm ôn nhu nên đóa cúc chỉ hơi sưng nhẹ. Cho cung nhân lui hết ra ngoài còn lại một mình thoa thuốc có chút khó khăn.

Trong đầu Thuần Vũ Phi hiện một mảng xuân tình bất giác dục vọng lại dâng lên. Hắn chán ghét cơ thể nhu nhược đêm qua phối hợp với ngoại nhân hiệu quả không ít.

Mỗi lần nghĩ đến Mặc Long Thanh trong lòng hắn có một khoảng không mơ hồ khó đoán. Bây giờ hắn đã là người của nam nhân kia ….. nghĩ đến đây Thuần Vũ Phi đã không chịu nổi. Căm ghét mà lại không thể nào không nhớ đến, cảm giác này quả là khó hiểu.

Trong lúc đó tại ngự thư phòng. Lần đầu trong bảy năm qua hoàng đế bỏ buổi chầu sáng khiến nhiều quan viên lo ngại. Tự hỏi hoàng đế thân thể có bất ổn gì không ? Nhưng Mặc Long Thanh thân thể rất khỏe nếu không phải nói là vô cùng sung mãn. Bất quá tâm tình có chút khó chịu.

“Hắn dám trốn trẫm. Đợi khi bắt được trẫm nhất định hảo hảo trừng trị.” Mặc Long Thanh phẫn uất ra mặt hướng mạch công công sai khiến.

“Ngươi lập tức phát họa những gì ta vừa nói đem dán mọi ngõ ngách ở kinh thành. Huy động toàn bộ kinh binh(2) truy tìm kẻ ấy. Mặt khác kiểm tra nghiêm ngặt ở tất cả các thành môn. Ta không tin hắn có cánh bay lên trời.” Hoàng đế gương mặt hiện lên một chút phẫn nộ, ánh mắt sắc bén tà mị nhìn về phía chân trời. Người đó hắn nhất định phải có. Bằng mọi giá phải có.

“Nô tài lập tức thi hành. Thỉnh thánh thượng đừng quá lo lắng.” Lần đầu thấy hoàng đế khẩn trương như vậy. Mạch công công biết kẻ kia không phải nhân vật tầm thường. Liền nhanh chóng thực thi thánh dụ.

Mạch công công bước ra cửa lúc này chỉ còn một mình Mặc Long Thanh ngự lại thư phòng nhung nhớ một tuyệt sắc nam nhân cách đó chưa đến một dặm.

Sau hôm bờ kè bên hồ bị lún Thuần Vũ Phi thỉnh thoảng vẫn lui đến đó. Hôm nay cũng không ngoại lệ.

Khí trời hôm nay hơi se lạnh. Còn chưa đầy một tháng nữa mùa đông sẽ đến. Những cây đào trụi lá bên hồ đưa vài cái cành khẳng khiu mong mỏi thu lượm những tia nắng hiếm hoi của chiều tà.

Hoàng hôn quyến rũ như một ánh sáng lóe lên giữa địa ngục. Một cái kết thúc đẹp nhưng lại khởi đầu cho một chuỗi đen kịt mơ hồ.

Thuần Vũ Phi đang ngồi tựa vào gốc liễu đôi mắt trong suốt như thủy tinh nhìn về một cõi vô thực. Bất chợp ngâm lên bốn câu thơ:

“Nhân tại Tương Giang đầu

Ngã tại Tương Giang vĩ

Tương tư bất tương kiến

Đồng ẩm Tương Giang thủy”.(3)

Vừa dứt câu một giọng nữ nhân trong trẻo vang lên ngâm bảy câu trong bài Cổ Oán Biệt của Trương tịch(4):

Sáp sáp thu phong sinh,

Sầu nhân oán ly biệt.

Hàm tình lưỡng tương hướng,

Dục ngữ khí tiên yết.

Bi lai khước nan thuyết.

Biệt hậu duy sở tư,

Thiên nhai cộng minh nguyệt.

Ngâm xong từ trong tiểu môn vào ngự hoa viên đi ra. Hướng Thuần Vũ Phi quỳ xuống hành lễ.

“Thần thiếp tội đáng chết đã kinh động nương nương.” Một nữ nhân xinh đẹp mi thanh mục tú, mặc lam y thuần khiết khiến Thuần Vũ Phi chợt có thiện cảm. Liền nhanh chóng đỡ nàng ta đứng lên.

“Cô nương… nàng là ai ?” Dù đã có nhiều cố gắng học tập nhưng cách xưng hô trong cung Thuần Vũ Phi vốn không quen thuộc.

“Thần thiếp là Dương tài nhân(5) của Phương loan viện. Xin được ra mắt quý phi nương nương.” Nữ nhân trong ánh mắt thập phần tôn kính định cúi đầu lần nữa thì bị Thuần Vũ Phi ngăn cản.

“Nàng ngồi đi.” Thuần Vũ Phi đưa tay chỉ vào bệ đá bên cạnh. Rồi ngồi xuống chổ cũ.

“Thần thiếp không dám.” Nữ nhân có chút sợ sệt trả lời.

“Ta bảo ngồi thì nàng cứ ngồi. Ta ghét nhất là những lễ tiết trong cung.”

“Nương nương quả là có thiên chất của bậc mẫu nghi. Thần thiếp lúc trước cứ nghĩ…”. Nói đến đây Dương tài nhân vội im bặt chỉ cúi đầu. Bộ dạng lộ vẻ lúng túng.

“Ha ha ha… Thế ngươi nghĩ ta sẽ thế nào…” Thuần Vũ Phi đưa gương mặt đầy tiếu ý mà hỏi.

“Thần thiếp không dám. Thần thiếp nghe nói người trí tuệ bất phàm nên muốn được lĩnh hội học thức của nương nương”. Nữ nhân nói giọng rất chân tình.

“Ngươi rất thích đọc sách?”

“Vâng nương nương”

“ Vậy ta hỏi ngươi một câu: ngọn núi cao muôn trượng tại sao vẫn có thể đứng vững chãi ngàn năm ?”. Thuần Vũ Phi ngước về phía hồ nước hỏi.

“Thần thiếp ngu muội. Nhưng thần thiếp nghĩ đại sơn cao muôn trượng có thể đứng sừng sững vì nó không có ham muốn thế thường.” Nữ nhân trả lời một cách quyết đoán khác hẳn với vẻ yếu ớt bên ngoài.

“Hay… Rất hay quả thực rất thông minh. Ta xem ra đã tìm được tri kỉ. Từ nay không có ai cứ gọi ta là ca ca. Được không.” Khi nghe xong Thuần Vũ Phi cặp mắt hiện lên nỗi vui sướng không cùng.

“Cảm tạ nương nương xem trọng. Thần thiếp sau dám.” Dương tài nhân sợ hãi quỳ xuống nền đất.

“Ca ca”. Thuần Vũ Phi hô lên.

Một lát sau tiếng nữ nhân giọng nhỏ như muỗi lặp lại nhưng khiến Thuần Vũ Phi rất vui.

Bên kia hồ. Huệ phi đã chứng kiến tất cả.

Chú thích

(1): bể tắm.

(2): binh lính hoạt động ở kinh đô

(3): đây là bài Bốc Tử Quán của Lý Chi Nghi (TQ)

(4): đây là bài thơ cổ Oán biệt của Trương Tịch

(5): tước vị hậu cung thấp nhất của hoàng đế thời đại Mặc Vũ Hoàng Triều

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.