Xuyên Không Chi Đặc Công Thiên Kim

Chương 376: Chương 376: Bị bắt




Lúc này Thi Thanh Nghiên thừa cơ nói: “Tử Mạch tỷ tỷ, nếu tỷ không yên tâm thì chúng ta có thể cùng đi, Bảo Bảo vẫn luôn ở trong điện Lăng Vân chắc chắn sẽ cảm thấy buồn chán, nếu được ra ngoài chơi một lúc chắc chắn sẽ tốt hơn cho thằng bé.”

Tô Tử Mạch suy nghĩ một lúc cũng thấy có lý, nếu có nàng đi cùng thì cho dù Thi Thanh Nghiên có hai lá gan thì nàng ta cũng không dám làm điều sằng bậy, nghĩ tới đây Tô Tử Mạch mới gật đầu nói: “Được rồi, nếu đã như vậy thì chúng ta cùng nhau đưa Bảo Bảo ra ngoài đi dạo một lúc, vậy thì phải làm phiền Thanh Nghiên muội muội rồi.”

Thấy Tô Tử Mạch đã đồng ý, Thi Thanh Nghiên không nhịn được mừng thầm, nàng ta nói: “Tử Mạch tỷ tỷ nói quá lời rồi, vậy bây giờ chúng ta đi luôn có được hay không?”

Tô Tử Mạch cũng không nghĩ ngợi nhiều, nàng dẫn Bảo Bảo đi theo Thi Thanh Nghiên ra khỏi điện Lăng Vân, sau khi ba người đi đến một tòa thành nhỏ ở bên cạnh điện Lăng Vân, tuy rằng tòa thành này không quá phồn hoa nhưng cái gì cần có đều có, trong thành hai bên đường có đủ loại cửa hàng.

Sau khi vào thành Bảo Bảo vui sướng chạy ở phía trước, Tô Tử Mạch thấy thế thì trong ánh mắt tràn đầy sủng nịnh, nàng vội vàng chạy theo sau lưng của Bảo Bảo, nàng sợ lạc mất thằng bé, mà Thi Thanh Nghiên lúc này lại đi ở mãi phía sau.

Nhìn Bảo Bảo và Tô Tử Mạch đi ở phía trước, ánh mắt Thi Thanh Nghiên đột nhiên trở nên lạnh lẽo, sau đó nàng ta đưa tay ra sau lưng làm mấy thủ thế, không lâu sau bà lão lúc trước gặp nàng ta đã chống quải trượng run run rẩy rẩy đi về phía nàng ta.

Lúc đi qua bên người Thi Thanh Nghiên, bà lão còn cố ý nhìn thoáng qua Thi Thanh Nghiên, đồng thời nặng nề gật đầu, dường như bà ta đang muốn đáp lại Thi Thanh Nghiên.

“Bảo Bảo con chạy chậm thôi, coi chừng đụng vào người ta đấy.”

Lúc này Tô Tử Mạch đang ở sau lưng Bảo Bảo gọi với theo, ở cái tuổi này của Bảo Bảo đúng là lứa tuổi nghịch ngợm hiếu động nhất, lúc này Tô Tử Mạch thậm chí còn cảm thấy hối hận vì đã dẫn Bảo Bảo ra ngoài.

Bảo Bảo nghe được giọng nói của Tô Tử Mạch thì dừng lại, thằng bé quay đầu lại cười nói với Tô Tử Mạch: “Mẫu thân, người mau đuổi theo con đi, tại sao lại đi chậm như vậy chứ?”

Sau khi nói xong thì Bảo Bảo lại quay đầu đi chạy tiếp, chỉ là lúc này bà lão kia đột nhiên đi đến bên người của Bảo Bảo, Bảo Bảo không kịp tránh nên đã trực tiếp đâm vào người bà lão này.

“Ôi.”

Chỉ nghe thấy bà lão kêu lên một tiếng rồi ngã sõng xoài ra trên mặt đất, bà ta vừa xoa chân vừa kêu rên, dáng vẻ bị thương không nhẹ.

Bảo Bảo thấy mình đã gây tai họa, nụ cười trên mặt lập tức biến mất, thằng bé vội vàng nói với bà lão kia: “Bà ơi, con xin lỗi, con không phải cố ý đụng vào bà đâu.”

Tô Tử Mạch thấy thế thì vội vàng chạy tới, vừa nâng bà lão đứng dậy nàng vừa hỏi: “Bà ơi bà không sao chứ, Bảo Bảo, sao con lại không cẩn thận như vậy chứ, đã nói con đừng chạy nhanh như vậy rồi, con xem giờ đã gây họa rồi đây này.”

Lúc này Bảo Bảo cúi đầu không nói lời nào, xem ra thằng bé cũng nhận ra lỗi lầm của bản thân, trong lòng chắc hẳn đang rất hối hận.

Tô Tử Mạch cũng biết lúc này có trách cứ Bảo Bảo như thế nào cũng vô dụng, có câu nói biết sai mà sửa mới là chuyện tốt, có lẽ lúc này chính là cơ hội tốt để giáo dục Bảo Bảo để sau này thằng bé không phạm phải sai lầm như thế này nữa.

Nghĩ tới đây giọng điệu của Tô Tử Mạch hòa hoãn đi vài phần, nàng nói: “Bảo Bảo, vừa rồi con đã phạm sai lầm, bây giờ con phải gánh chịu hậu quả tương ứng, con hãy xin lỗi bà lão này đi.”

Bảo Bảo nghe thấy vậy thì vội vàng đứng thẳng người lên, khom người về phía bà lão rồi nói: “Bà ơi con xin lỗi, con sai rồi, xin bà hãy tha lỗi cho con.”

Thấy Bảo Bảo xin lỗi, bà lão vội vàng xua tay, vẻ mặt hiền từ nói: “Được rồi được rồi, con đứa nhỏ này cũng không phải là cố ý, bà cũng không trách con đâu, nhưng vốn bà đi lại đã không tiện, vừa rồi bị con va phải, lúc này cũng không thể đi lại được, con có thể dìu bà về nhà không?”

Bảo Bảo nghe thấy vậy thì trả lời không chút do dự: “Chuyện này đương nhiên là được rồi, bây giờ con sẽ dìu bà trở về.”

Bảo Bảo vừa nói vừa đỡ bà lão đứng lên, tuy rằng Bảo Bảo không cao, nhưng bà lão này cũng không cao hơn Bảo Bảo là mấy, Bảo Bảo miễn cưỡng vẫn có thể đỡ được bà lão này.

Tô Tử Mạch thấy thế thì dứt khoát buông lỏng tay ra, nếu đã có thế khiến Bảo Bảo nhận ra lỗi lầm của mình, bây giờ lại còn dùng hành động để bù lại cho lỗi lầm của mình, đây đúng là chuyện tốt, nàng cũng không nên can thiệp quá nhiều.

Lúc này Thi Thanh Nghiên cũng đi đến bên người Tô Tử Mạch, nàng ta cười nói với Tô Tử Mạch: “Tử Mạch tỷ tỷ, Bảo Bảo đúng là hiểu chuyện, tuy vừa rồi thằng bé không cẩn thận đụng vào người ta, nhưng lại có thể nhanh chóng nhận ra sai lầm của mình, đây là chuyện rất tốt, ta tin tưởng sau này thằng bé cũng sẽ không phạm phải sai lầm như vậy nữa.”

Tô Tử Mạch gật đầu và không nói gì thêm, nàng chỉ nhìn Bảo Bảo dìu bà lão đi về phía một ngôi nhà ở góc đường, xem ra đó chính là nơi ở của bà lão này.

Lúc này Tô Tử Mạch đang định cùng đi qua đó xem thế nào thì Thi Thanh Nghiên đột nhiên lại mở miệng nói: “Tử Mạch tỷ tỷ, chúng ta cứ chờ ở đây đi, bây giờ chúng ta đang muốn để cho Bảo Bảo gánh chịu hậu quả sau khi phạm sai lầm, nếu bây giờ tỷ đi vào nhúng tay quá sâu, vậy việc giáo dục cho Bảo Bảo sẽ không có hiệu quả.”

Tô Tử Mạch nghe thấy thế thì cũng thấy có lý, nàng quyết định đứng ở bên ngoài chờ Bảo Bảo đi ra.

Chỉ là Tô Tử Mạch không biết, sau khi Bảo Bảo dìu bà lão vào trong phòng, dáng vẻ tươi cười hiền hậu của lão lão lập tức biến mất, mà biến thành vẻ mặt âm hiểm hung ác.

“Đứa nhỏ, con qua đây chuyển giúp bà cái ghế này được không, bà mệt mỏi muốn ngồi xuống nghỉ ngơi một lúc.”

Bảo Bảo nghe thấy vậy cũng không nghĩ ngợi nhiều, thằng bé vội vàng quay người chuẩn bị đi ra sân chuyển cái ghế dựa vào, nhưng không ngờ ngay lúc thằng bé quay người thì bà lão lập tức khoát tay, đập một chưởng vào sau gáy của Bảo Bảo.

Bảo Bảo chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, cả người chệnh choạng đứng không vững rồi ngã trên mặt đất, lúc này bà lão kia đi đến trước mặt của Bảo Bảo, căn bản không có một chút dáng vẻ đi đứng không thuận tiện.

Sau khi đến trước mặt của Bảo Bảo, bà ta ngồi xổm xuống, bà ta niết mở miệng Bảo Bảo ra rồi nhét một viên đan dược đen xì vào trong miệng của Bảo Bảo.

“Bà, bà cho ta ăn cái gì, mẫu thân cứu con.”

Lúc Bảo Bảo phục hồi lại tinh thần cũng ý thức được mọi chuyện không ổn, vội vàng lớn tiếng kêu gọi, nhưng vẻ mặt bà lão kia đắc ý nói: “Ranh con, ngươi đừng phí công nữa, trong sân này đã được bày kết giới cách âm rồi, cho dù ngươi có gọi khản cả cổ mẫu thân ngươi cũng sẽ không nghe thấy đâu.”

Sau khi nói xong thì bà lão tiến lên dùng một tay xách Bảo Bảo lên, sau đó đi về phía sân sau, sau khi đến sân sau, Bảo Bảo mới nhìn thấy rõ ở đây có một cái cửa ngầm, bà lão mang theo Bảo Bảo trực tiếp đi vào cửa ngầm này.

Lúc này Bảo Bảo cũng ý thức được bà lão này không có ý tốt, chỉ là sau khi ăn phải viên đan dược kia thì toàn thân Bảo Bảo cảm thấy tê dại không còn một chút khí lực, đan dược mà bà lão kia cho thằng bé ăn chắc chắn có độc.

Vào lúc này Bảo Bảo lại không hề la hét mà ngược lại bình tĩnh trở lại, đồng thời bắt đầu điều động linh lực trong cơ thể để thanh trừ độc tố trong cơ thể.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.