[Xuyên Không] Pháp Y Vương Phi

Chương 15: Chương 15: Gió nổi không ngừng




Tuyết Đan Uyển gió nổi không ngừng. Mà cùng lúc này, trong gian phòng nào đó ở hậu viện Thần Vương phủ ẩn ẩn truyền đến âm thanh trò chuyện:

"... Làm sao bây giờ, hiện tại phải làm sao bây giờ? Chuyện này nếu lộ ra, chúng ta coi như xong!"

"Không cần phải gấp gáp, hiện tại còn không có người hoài nghi đến trên đầu chúng ta, ngươi bình tĩnh, bình tĩnh."

Chủ nhân của những âm thanh này là hai nữ nhân. So với nữ nhân thứ nhất đang khẩn trương bất an thì trong giọng nói của nữ nhân thứ hai lại mang chút gì đó bình tĩnh hơn đôi chút. Bất quá thực đáng tiếc, lời nàng nói không những không làm nữ nhân đối diện yên tâm hơn mà khiến nàng ta càng bất an.

"Ai da, bình tĩnh? Ta làm sao mà bình tĩnh đây?! Hôm nay ngươi không nghe thấy Trắc phi nói cái gì à~? Vương gia đã bắt đầu điều tra chuyện này rồi thậm chí còn mời cái người tên Mạnh Hiển đến, ta nghĩ không bao lâu nữa sẽ có thể tra đến trên người chúng ta... Lúc trước ta đã nói nếu chuyện này nháo lớn không những không làm nhục được cái bà điên Nhiếp Cẩn Huyên kia mà ngược lại bản thân còn rơi vào hố lửa! Nhưng ngươi lại nói không có việc gì, hiện tại thì tốt rồi, ngươi nói phải làm sao bây giờ?"

"Còn Hàn Lạc Tuyết kia thật không biết xấu hổ, so với bà điên Nhiếp Cẩn Huyên kia nàng còn ghê tởm hơn. Ngươi nhìn việc hôm nay nàng làm đi, bên ngoài thì lấy lòng Nhiếp Cẩn Huyên nhưng trên thực tế lại đang cố ý cảnh cáo chúng ta! Hừ, tâm tư của nàng ta nắm rõ hơn ai hết, còn không phải vì hạ bệ Nhiếp Cẩn Huyên rồi thừa dịp này đả kích chúng ta sao? Đến lúc đó trong Vương phủ này chỉ có nàng ta một tay che trời... Ta khinh!"

Nữ nhân nhịn không được chửi một câu, theo sau đó là tiếng "Hừ" lạnh.

"Hừ, mặt khác còn chuyện buổi sáng ngày đó nữa. Lúc trước Hàn Lạc Tuyết vừa nghe tin trong phủ xảy ra chuyện cũng chẳng mấy bất ngờ, thì ra là đã sớm tính kế. Đầu tiên là châm ngòi chúng ta báo quan, sau đó chính mình lại cực lực bảo vệ Nhiếp Cẩn Huyên, cuối cùng lại bày ra bộ dáng khó xử không thôi......"

"Cứ như vậy, trong mắt người khác nàng là người tốt, còn người bị hại Nhiếp Cẩn Huyên cũng không chiếm được tiện nghi. Sau đó chờ Vương gia trở về thì dựa vào lý do này mà cáo trạng chúng ta! Cuối cùng kết quả là Hàn Lạc Tuyết nàng vì đại cục, vì danh dự của Thần Vương phủ mà tính toán mọi đường, trở thành người tốt còn chúng ta lại thành thị thiếp hợp tác chèn ép chính phi không được sủng... Đúng là không biết xấu hổ, thật đủ âm hiểm!"

Nhớ tới chuyện buổi sáng hôm đó, nữ nhân liền nghiến răng nghiến lợi. Mà lúc này, chỉ nghe tiếng nói trầm thấp của nữ nhân khác:

"Ngươi muốn loại bỏ nàng?"

"Loại bỏ? Ta đương nhiên muốn! Nhưng hiện tại vẫn chưa phải thời điểm, trước mắt chuyện này còn chưa xử lý xong làm sao còn thời gian đi xử lý nàng?... Đúng rồi, kế tiếp chúng ta phải làm thế nào? Chẳng lẽ cứ ngồi chờ như vậy?"

"..."

"Uy, ngươi lên tiếng đi a~! Phải làm sao bây giờ?"

"... Không cần lo lắng, ta sẽ xử lý."

"Xử lý... Ngươi muốn làm gì? Ta nói rồi, không cần đem chuyện này nháo lớn hơn nữa, hiện tại Vương gia đã tự mình xuất thân điều tra án tử..."

"Yên tâm, sẽ không có người nào biết chúng ta là hung thủ!"

Một nữ nhân khác thấp giọng nói, sau đó có tiếng mở cửa, đóng cửa vang lên, phòng khách đang ồn ào cũng yên tĩnh trở lại... Chỉ là, không ai ngờ, ở chỗ nữ nhân kia vừa biến mất lại xuất hiện một đạo hắc ảnh ẩn mình trong đêm tối.

************************

Từ buổi tối ngày đó tan rã trong không vui, Ân Phượng Trạm liền không xuất hiện nữa. Sau mấy ngày Nhiếp Cẩn Huyên cũng quen với việc này, bình tĩnh, hồn nhiên hết ăn rồi ngủ, hưởng thụ cuộc sống xuyên không về cổ đại.

Bên ngoài thản nhiên nhưng chưa chắc trong lòng đã thoải mãi. Giống như lúc này, nhìn chén cháo tổ yến bất thường đặt trên bàn, Nhiếp Cẩn Huyên không khỏi nhấc khóe miệng:

"Tiểu Tú, gọi tất cả mọi người trong viện vào đây, ai hỏi thì cứ bảo ta có việc cần nói!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.