[Xuyên Không] Pháp Y Vương Phi

Chương 11: Chương 11: Ngỗ tác Mạnh Hiển




Mặc cho nàng gào thét đòi hắn buông tay, Ân Phương Trạm chỉ lẳng lặng, âm trầm nhìn nàng.

Mà nhìn hắn không nói lời nào, hỏa khí trong lòng Nhiếp Cẩn Huyên càng bùng cháy thêm. Nàng nhấp nhấp đôi môi khô khốc của mình, lời từ trong miệng muốn phát ra cũng thu vào, đôi mắt phượng khẽ híp lại, khuôn mặt ngẩng cao, khí thế bức người, trừng lại hắn. Cả phòng chìm trong không khí im lặng.

Hai người cứ như vậy đối diện nhau, mùi thuốc súng từ hai người lan rộng ra cả căn phòng. Cuối cùng, thẳng đến một hồi lâu, Ân Phượng Trạm mới đột nhiên ném cằm nàng ra:

"Nhớ kỹ, đừng hòng tính kế trước mặt bổn vương!"

"Yên tâm, ngươi còn không đáng để ta hao tổn tâm tư!"

Không chút khách khí đáp lại câu nói của Ân Phương Trạm, Nhiếp Cẩn Huyên lại không nhịn được liếc hắn một cái. Nghe vậy, Ân Phương Trạm không khỏi sắc bén nhìn nàng:

"... Cố Hồng, đưa Vương phi về phòng!"

"Không cần, ta tự mình đi!"

Dứt lời, Nhiếp Cẩn Huyên dứt khoát ngẩng cằm lên hướng phía trước đi thẳng ra ngoài. Vất vả lăn lộn đến nửa đêm, cuối cùng Nhiếp Cẩn Huyên vẫn bị đưa về phòng chứa củi.

************************** . truyện tiên hiệp hay

Sáng sớm hôm sau, trong thư phòng của Thần Vương phủ:

"Vương gia, người đã tới!"

Tổng quản Cố Hồng thấp giọng mở miệng, mang theo một vị lão giả đi từ ngoài vào. Lão giả kia tuổi đã qua năm mươi, đầu điểm hoa râm, râu đã ngả màu. Trên khuôn mặt tư lự tràn đầy những đường nhăn nheo. Vừa tiến vào phòng, lão liền quỳ xuống hành lễ, cung kính với Ân Phương Trạm đang ngồi ngay thẳng trên ghế:

"Gặp qua Thần Vương điện hạ."

"Kết quả thế nào?"

Ân Phượng Trạm cũng không quanh co lòng vòng, buông quyển sách đang cầm trên tay xuống, ngẩng mặt nhìn về phía lão giả, trực tiếp hỏi.

"Bẩm Thần Vương điện hạ, theo lão hủ kiểm tra, thời gian người chết bị giết là vào buổi tối hôm trước, mà nguyên nhân tử vong là bị người khác đánh một chưởng vào sau lưng, trực tiếp đem lục phủ ngũ tạng chấn vỡ, còn vết thương ở trước ngực nạn nhân là sau khi chết mới có."

Lão giả trả lời ngắn gọn, đem tình hình cụ thể báo lại cho Ân Phương Trạm.

"Chết vào buổi tối hôm trước?"

"Đúng vậy!"

"Có thể xác định thời gian cụ thể?"

"Cái này, lão hủ cũng không dám bảo đảm. Người chết cũng đã chết lâu rồi nên rất khó xác định được thời gian tử vong chính xác!"

"...Được, lui xuống đi!"

"Vâng."

Lão giả lại hành lễ một lần nữa, sau đó mới cung cung kính kính lui ra ngoài. Mà chờ lão giả vừa đi, Cố Hồng liền đi tới:

"Vương gia, ngài xem chuyện này..."

...

Từ trước đến giờ, Cố Hồng là một người thập phần nghiêm túc nhưng lúc này trên mặt lại xuất hiện tia nghi ngờ không rõ. Mạnh Hiển được xem là ngỗ tác số một của Đông Lăng quốc, năng lực nghiệm thi của lão tìm cả Đông Lăng quốc này cũng không có ai qua được. Nhưng trước mắt, đến Mạnh Hiển còn không dám chắc chắn thời gian tử vong thì tại sao Vương phi lại có thể xác định rõ ràng như vây?

...

Chẳng lẽ, vì để chứng minh mình trong sạch mà Vương phi ăn nói lung tung? Nếu thật sự là nói lung tung thì sao lại trùng khớp với kết quả? Nhưng nếu không phải nói lung tung vậy những thông tin kia nàng từ đâu mà biết được?

Trong lòng Cố Hồng tràn ngập dấu chấm hỏi. Còn Ân Phương Trạm nãy giờ im lặng bỗng ngẩng đầu:

"Trừ bỏ những lời Mạnh Hiển nói ban nãy, những chuyện khác điều tra thế nào rồi?"

"Ngạch... Chuyện này...! Bẩm Vương gia, lão nô đã điều tra rõ, người chết là thợ chăm sóc hoa ở hậu viện vừa được tiến cử vào, tên là Vương Phúc. Ngày thường khá ít nói nhưng quan hệ với mọi người cũng không tồi, chưa bao giờ cùng người trong phủ xảy ra tranh chấp. Theo như hạ nhân quen thân với hắn kể, hôm trước gần tới giờ ăn cơm còn thấy mặt hắn nhưng lúc sau lại không thấy hắn đâu cả."

"Lão nô đã kiểm tra, đối chiếu lời nói của Vương phi. Bọn hạ nhân đều làm chứng buổi tối hôm kia Vương phi chỉ nghỉ ở trong phòng chưa từng ra ngoài một bước. Nha hoàn Mãn Châu hầu hạ bên cạnh Vương phi suốt cả đêm lỡ tay làm vỡ bình trà mà người yêu thích liền bị nàng trách phạt quỳ một canh giờ. Việc này lúc ấy có rất nhiều người chứng kiến..."

Lời nói của Cố Hồng đã chứng minh những điều Nhiếp Cẩn Huyên nói là sự thật. Nhưng đôi mắt Ân Phương Trạm vẫn không khỏi tối lại:

"Tìm thấy manh mối của hung thủ chưa?"

"Tạm thời không có!"

Vừa nói, Cố Hồng vừa cung kính lén nhìn gương mặt của vương gia nhà hắn. Thấy sắc mặt Ân Phương Trạm ngày càng lạnh, Cố Hồng lập tức bổ sung:

"Bất quá, khi Mạnh Hiển nghiệm thi, lão nô ở một bên quan sát được ngũ tạng của Vương Phúc đều bị đánh nát, không một chỗ hoàn hảo. Để làm điều đó mà chỉ dùng đúng một lần chưởng lực, hung thủ tuyệt đối không phải người đơn giản, cũng phải là cao thủ từ nhị luân trở lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.