Xuyên Nhanh: Kí Chủ Cùng Ta Đi Bắt Yêu Quái

Chương 114: Chương 114: Chồng Ngốc Hệ Tiểu Trung Khuyển (2)




"Ào."

Một làn nước lạnh buốt cứ vậy đổ xuống thân hình cô gái nhỏ. Quân Dao trong cơn choáng ngờ ngợ nhìn thấy trước mắt mình là hai tên đàn ông cao lớn. Một tên đeo vàng tiến đến gần, cầm chặt lấy cái cằm nhỏ của cô, nói:

- Ê, con bé này mày có tỉnh ngay không hả?

Đột nhiên bị làm cho đau, Quân Dao ngay lập tức mở bừng mắt. Cô kinh hãi tột độ, cả tâm trí bị hai tên côn đồ cao to doạ cho trì trệ:

- Mấy... mấy người là ai chứ?

Nghe được câu hỏi của cô gái, tên đàn ông còn lại liền không nhịn được mà cười lớn:

- Có phải bị doạ đến ngu rồi không? Kể ra, bọn này cũng thấy thương cô em phết đấy. Bị cả bố ruột bán đi để gán nợ cơ mà.

Người đàn ông đeo vàng chầm chậm buông cằm cô ra, hắn ta bước từng bước đến gần gã còn lại, đưa tay lên vỗ vào vai hắn mấy cái, vừa vỗ vừa nói:

- Thôi, nó được gả vào nhà họ Minh là coi như được bù đắp rồi.

- Xì, gả làm cô dâu cho thằng ngốc mà mày cũng nói được.

Tên đó xì xầm mấy tiếng thật nhỏ rồi quay người bước theo tên kia ra cửa:

- Nghỉ ngơi tí đi, lát người nhà họ Minh sang rước mày đi rồi.

Sau khi cánh cửa gỗ đóng lại, Quân Dao mới buông ra bộ mặt sợ hãi. Cô thư thả ngả người về sau, thuần thục gỡ hết mấy thứ dây thừng đang trói chặt lấy bản thân:

"Hệ thống, cốt truyện đến đâu rồi?"

[ Tinh. ]

[ Thưa kí chủ, hiện nay cốt truyện đã phát triển đến lúc nữ chủ sắp bị bán vào nhà họ Minh. ]

Âm thanh vừa truyền đến tai, Quân Dao đã nhàn nhạt gật đầu. Tiếp đến, cô nheo mắt nhìn về một chỗ tối trong căn phòng, khoé miệng có hơi cong lên theo hình bán nguyệt.

Cô gái đứng dậy, tiến đến phía ban nãy, không nói một lời nào đã mỉm cười thật tươi, bàn tay còn rất có thiện ý mà đưa lên chào. Nhưng chẳng được mấy giây, nụ cười xinh đẹp đã vụt tắt. Quân Dao đưa tay còn lại lên, một đấm đập tan thiết bị điện tử to bằng ngón tay cái.

Hừ, muốn theo dõi bà thì đợi tu thêm ba kiếp đi!

Cũng vào lúc thiết bị kia vỡ vụn, ở một căn phòng khác, một nam nhân bỗng nhiên cười thành tiếng. Hắn cầm lên một xấp giấy, ngón tay quyến rũ cứ vậy mân mê tấm ảnh của một nữ nhân kiều diễm, khoé miệng không biết tự bao giờ nâng lên một nụ cười:

- Thật mong chờ.

Trở lại với căn phòng tối, Quân Dao đứng chống tay nhìn quanh căn phòng, lòng không khỏi ngao ngán:

- Phòng này bẩn quá.

Tiểu hệ thống ngồi trước màn hình nghe xong câu này, cả thân củ cải không kiềm chế được mà trở nên cứng đờ. Nó nhìn vào kí chủ nhà nó, rất mãnh liệt nêu lên ý kiến:

[ Cô chính là không có não! Người ta là đang buôn người! Là buôn người, không có ai có đủ lòng tốt để cho cô vào khách sạn năm sao ở đâu! ]

"Ồ, vậy thì tốt nhất là nên cho ta vào khách sạn mười sao!"

Lời của nữ nhân vừa lọt vào tai, chiếc củ cải nào đó đã câm nín. Nó bay về phía tủ lạnh, trực tiếp đem thân mình cắm vào bên trong.

Nó không thèm chấp kí chủ có bệnh! Nhưng mà nó nghĩ nó vẫn nên đi hạ hoả cho bản thân thì hơn!

Chợt từ bên ngoài cánh cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập. Quân Dao nhanh chóng nâng lên cảnh giác, lùi mình ngồi trở vào vị trí ban nãy bị trói, thuần thục lấy dây trói ra, trói chặt đôi chân lại.

"Cạch."

Cánh cửa gỗ bật mở. Từ bên ngoài, một nhóm người mặc đồ nữ hầu bước vào. Người phụ nữ lớn tuổi nhất trong đám người bước ra, nói:

- Mau cởi trói rồi đưa cô ta đi.

Dứt lời, ba nữ hầu khác bước tới bên cạnh Quân Dao, cúi xuống cởi trói cho cô. Xong xuôi, bọn họ liền dẫn cô ra ngoài.

Trước tình thế như vậy, Quân Dao rất hoảng loạn mà lắp bắp nói:

- Các người mau... mau thả tôi ra!

Mấy lời nói này của cô với đám người chính là hệt như nước đổ lá khoai. Bọn họ không hề để tâm đến sự sợ hãi của cô mà đẩy cô lên chiếc xe đen dài, lái xe đi thẳng.

Chiếc xe đen đều đều lăn bánh trên con đường đông đúc người qua lại. Hôm nay, ai cũng mặc trên mình một bộ đồ lộng lẫy.

Qua khung cửa sổ chưa đóng kín, nữ nhân còn nghe được tiếng người cười đùa và cả tiếng mỉa mai: "Hôm nay là ngày mà thiếu gia ngốc lấy vợ.".

Chừng hơn mười phút sau, chiếc xe di chuyển chậm dần rồi dừng hẳn trước một cánh cổng lớn. Nữ hầu ngồi cạnh cô nhanh chóng kéo cô xuống xe, cả đoàn người lại bước vài cánh cổng.

Bên trong cánh cổng kia chính xác là một toà nhà to lớn với lối kiến trúc hiện đại thoáng mát. Hai bên vườn được trồng rất nhiều các loại hoa rực rỡ, ở giữa sân còn thừa ra một khoảng đất rất rộng. Đây chính là nơi cho thiếu gia ngốc nhà họ Minh vui chơi.

Quân Dao bị đám hầu nữ dẫn theo đến một căn phòng khá rộng. Tiếp đến, bọn chúng trực tiếp bỏ đi, để mặc cô gái đứng bơ vơ ở đó.

Mãi một lúc sau, cánh cửa kia lại bật mở, một người phụ nữ bước vào:

- Để tôi xem dung nhan của Nhị thiếu phu nhân nào!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.