Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 267: Chương 267: Đừng vội tan trường (30)




Editor: Ấu. - duahauahihi

Beta: Sa Nhi - Shadowysady

=======================

“A, tao mắng sai chắc? Chuyện mày làm ra còn không để cho người khác nói? Không muốn người ta biết thì trừ phi mình đừng có làm.” Nữ sinh xem thường cười lạnh: “Mày, mau xin lỗi tao ngay!”

“Không thì sao?”

“Không thì mày nhất định phải chết!”

“À.” Sơ Tranh lạnh lùng đạp nữ sinh lần nữa lăn vào bụi.

Người ở bên cạnh đến thở mạnh cũng không dám.

Nếu như là người khác, hành động kia của Sơ Tranh sẽ đem lại cho người ta cảm giác phách lối.

Nhưng với nữ sinh trước mặt bọn họ thì hoàn toàn không phải.

Đó là một loại...... Lạnh lùng tùy ý đến cực điểm.

Giống như thứ cô đạp không phải là người, mà chỉ là thùng rác ở ven đường, vì cô không vui vẻ nên đạp cho một phát.

Sơ Tranh tiến lên phía trước 2 bước, từ trên cao nhìn xuống nữ sinh vừa ngã dúi vào bụi hoa: “Còn muốn tao phải xin lỗi nữa không?”

Mặc dù cô đang hỏi, nhưng những bạn học ở đây không ai cảm thấy đó là câu hỏi cả.

“Mày.....” Nữ sinh xanh mặt chỉ vào Sơ Tranh, tức giận đến run rẩy.

Sơ Tranh coi thường sự phẫn nộ của nữ sinh, dưới ánh mắt sợ hãi, kinh ngạc, cổ quái của bạn học vây xem thì chậm rãi rời đi.

“Trâu bò..... ghê”

Không biết là ai bất chợt phun ra hai chữ...

-

Mẹ Hứa bất chấp tất cả, cả ngày chỉ lăm le chặn cô ở trường học, về sau còn thêm cả cha Hứa, gây huyên náo cực lớn.

Trường học tìm Sơ Tranh nói chuyện, Sơ Tranh tỏ vẻ sẽ bỏ tiền ra xây cho trường học một khu nhà nữa, lãnh đạo trường lập tức im thin thít, nhưng vẫn bảo cô nên nhanh chóng giải quyết chuyện này, nếu không sẽ có ảnh hưởng không tốt, dù sao đây cũng là trường học.”

“Cứ để bọn họ náo loạn như vậy cũng không phải là cách.”

“Ừ, ồn thật.”

“.....” Khóe miệng Kỷ Thành co giật một cái, hơi lo lắng: “Chuyện này vẫn nên nghĩ cách giải quyết thôi, ngày nào cũng náo loạn như thế cũng không hay.”

Cô không quan tâm đến lời đồn đại không có căn cứ trong trường, nhưng hắn thì quan tâm, những người kia còn ngày càng dám đồn đãi quá phận.

Sơ Tranh suy nghĩ một chút: “Đưa tiền vậy.”

“Em thật sự cho sao?”

“Sao lại không cho.” Sơ Tranh mặt không cảm xúc: “Có tiền không có nghĩa là bọn họ sẽ được sống hẳn hoi đâu.”

Có đôi khi có tiền chưa chắc đã sung sướng.

“Nhưng lần này em cho, lần sau bọn họ sẽ được đà mà đến quấy rầy em.” Kỷ Thành không đồng ý: “Tiền này không thể cho.”

Kỷ Thành hiểu rất rõ, loại người này sẽ chỉ như quỷ hút máu.

Được một lần, lần sau lại càng muốn vô cùng vô tận, đến khi nào ép khô người khác mới thôi.

“Cho một lần đúng chỗ là được.”

“Có ý gì?”

“Đoạn tuyệt quan hệ.”

Kỷ Thành: “.......”

Kỷ Thành mím môi: “Em sẽ không đau khổ sao?”

“Đau khổ cái gì?”

“Bọn họ dù sao cũng là cha mẹ của em.....” Lại còn đối xử với cô như vậy, cô chẳng nhẽ không khổ tâm?

Giống như cha Kỷ..... Có đôi khi hắn nhớ đến ông vẫn sẽ rất khó chịu.

Nếu như cha Kỷ không ở bên ngoài làm loạn thì sao có thể sinh ra hắn?

Cha Kỷ dựa vào cái gì mà đổ hết lỗi lầm lên người hắn?

Hắn muốn làm con riêng ngoài giá thú lắm sao?

Căn bản hắn đã không có quyền được lựa chọn.

“Không đau khổ.” Sơ Tranh lắc đầu, sắc mặt yên tĩnh nhìn trời cao, lại trịnh trọng lặp lại một lần nữa: “Em không đau khổ.”

Kỷ Thành bỗng có một loại cảm giác không nói lên lời.

Chỉ là cảm thấy trong ngực buồn bực đến khó chịu.

Hắn nhẹ nhàng ôm lấy Sơ Tranh.

Sơ Tranh xoa đầu hắn, tóc Kỷ Thành cũng không tính là mềm, Sơ Tranh sờ mấy cái thì tắt hứng không muốn sờ nữa, đẩy hắn ra: “Về thôi.”

Kỷ Thành mím môi hỏi lại: “Về đâu?”

Gần đây cô vẫn luôn ngủ lại nhà hắn.

Kỷ Thành đang ở độ tuổi khí huyết phương cương, cứ mỗi lần trêu chọc đúng chỗ của hắn xong, cô lại cứ dửng dưng, điềm nhiên như không đi ngủ là thế nào.

“Nhà anh.”

Kỷ Thành hít sâu một hơi: “Hôm nay anh còn có việc......”

“Việc gì?”

Kỷ Thành ỡm ờ nói vài câu, Sơ Tranh không nghe rõ.

Nhưng cô biết Kỷ Thành không muốn về cùng mình, Sơ Tranh xoa cằm suy nghĩ, đúng lúc đấy thì điện thoại Kỷ Thành có người gọi đến.

“Anh..... Anh đi trước, muộn mới trở về, em cứ về trước đi.”

Kỷ Thành nhanh chóng rời đi, cứnhư sợ Sơ Tranh sẽ truy hỏi hắn.

Kỷ Thành thế này đã không phải là ngày một ngày hai, không biết hắn ở ngoài làm gì cả buổi tối, có đôi khi Sơ Tranh không chú ý một cái hắn đã lại chạy mất dạng.

Quả nhiên vẫn nên nhốt lại thôi........

-

Sơ Tranh mời luật sư, yêu cầu cùng Hứa gia đoạn tuyệt quan hệ.

Trước khi ông bà Hứa kịp phản đối cô đã lấy ra một khoản tiền, ông bà Hứa hơi chần chừ, có lẽ còn muốn kiếm được nhiều thứ hơn từ trên người cô.

Bọn họ nhận định Sơ Tranh có đàn ông ở bên ngoài, hơn nữa người đàn ông này còn ra tay rất hào phóng.

Sơ Tranh đơn giản nói rõ cho bọn họ biết: Hoặc là cầm số tiền này rồi đoạn tuyệt quan hệ, hoặc là một phân tiền cũng đừng hòng có được, lên tòa gặp mặt.

Chuyện ông bà Hứa ngược đãi cô, hàng xóm ai ai cũng biết.

Quả nhiên lời này vừa nói ra ông bà Hứa đã đồng ý ngay lập tức.

Chuyện này sau khi được giải quyết thỏa đáng, ông bà Hứa cũng không lộn xộn nữa, lập tức đem tiền bồi thường cho người bị Hứa Thịnh Huy đánh.

Sơ Tranh cho không ít tiền, bồi thường xong cũng còn lại rất nhiều.

Chí ít với người Hứa gia thì chưa bao giờ thấy nhiều tiền như vậy.

Có một khoản tiền lớn từ trên trời rơi xuống, Hứa Thịnh Huy càng không thu liễm chút nào, cứ phải gọi là tiêu tiền như nước.

Cha Hứa thì đánh bài uống rượu, ban đầu còn đánh nhỏ, sau đó càng đánh càng lớn.

Cho dù có tiền cũng không thể thay đổi được tính nết những người trong nhà này.

Sơ Tranh không quan tâm nhiều đến bọn họ, bở vì kỳ thi đại học đã bắt đầu.

Nhìn dáng vẻ Chúc Tử An không còn thiết sống kia, chắc là thi chẳng ra đâu vào đâu rồi, ai đời một người đàn ông lại ngồi khóc thút thít tự kỷ trách mắng bản thân cả nửa ngày.

Diêu Phỉ không nhìn được nữa, nhưng vẫn nhỏ nhẹ thì thầm an ủi hắn.

Thi đại học kết thúc, bọn họ cũng bắt đầu thi cuối kỳ.

Trước khi thi cuối kỳ còn có mấy lần thi thử, Sơ Tranh và Dư Duyệt đều đồng hạng nhất, sau đó thì vượt qua cô ta, trực tiếp lên đầu bảng.

Dư Duyệt gần đây đang bận yêu đương nồng cháy với Tần Phong, làm gì có thời gian đi tìm Sơ Tranh gây phiền phức nữa.

Hai người cứ thế bình an vô sự đến kỳ thi cuối kỳ.

Dư Duyệt và Sơ Tranh thi chung một phòng, hơn nữa còn ngồi bàn bên cạnh Sơ Tranh, âu cũng là một loại duyên phận.

Sơ Tranh cầm bài thi, vừa viết tên xong, ngẩng đầu lên đã thấy Dư Duyệt làm xong hết mấy bài.

Dáng người xinh đẹp, làm bài thi cũng nhanh như vậy đấy.

Không giống a.

Chúng ta không giống nhau a.

Sơ Tranh dựa theo tiết tấu làm bài của mình, nhưng sau đó cô cứ cảm thấy có gì đó là lạ, Dư Duyệt làm bài cũng quá trôi chảy rồi.

Đặc biệt là đề bài lựa chọn và phán đoán.

Kể cả làm bài nhanh đến mấy cũng không thể chưa đọc đề mà đã biết đáp án chứ? Học thần cũng không làm được đâu! Dung mạo cô có xinh đẹp nữa cũng không thể bug như thế được!

Đương nhiên Sơ Tranh chẳng qua chỉ là thấy hơi kỳ quái, có lẽ người ta bẩm sinh đã xinh đẹp thiên phú đặc biệt đi.

Kỳ thi kết thúc, kỳ nghỉ chính thức bắt đầu.

Cả kỳ nghỉ Sơ Tranh chẳng làm gì cả, ngược lại Kỷ Thành tấp nập ngược xuôi, có đôi khi Sơ Tranh đi tìm hắn cũng không tìm được.

..... Đương nhiên là do cô lười đi tìm.

【Bàn Tử: Tiểu học muội, ra ăn một bữa cơm đi.】

Sơ Tranh đang lăn lóc ở nhà thì bỗng nhiên nhận được Wechat của Bàn Tử.

Sơ Tranh cân nhắc, hôm nay chắc là có kết quả của kỳ thi đại học rồi nhỉ?

Dù sao cũng giúp mình tiêu tiền.

Sơ Tranh thu dọn một chút rồi ra ngoài.... Thuận tiện đi ăn một bữa cơm.

Chúc Tử An mời khách, tất cả đều là anh em của hắn, Diêu Phỉ cũng có mặt, thế nhưng bầu không khí trên bàn lại có chút không đúng.

“Sao vậy?”

Sơ Tranh ngồi xuống một vị trí trống.

Diêu Phỉ cúi thấp đầu, rụt người ngồi ở bên cạnh.

Chúc Tử An mím môi không nói.

Bàn Tử hết nhìn Chúc Tử An lại nhìn Diêu Phỉ, muốn nói lại thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.