Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 804: Chương 804: Thanh mai gả đến (32)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Đêm lạnh như nước.

Trong ngõ nhỏ cũ nát không chút ánh sáng, chậm rãi có bóng người di động, có một chùm sáng di động theo bóng người kia.

Mộ Thâm đi đến vị trí lúc trước, coi đây là trung tâm, tìm kiếm bốn phía.

Có lẽ hắn không nên tới...

Hắn không biết mình muốn xác minh cái gì.

Xác minh được thì thế nào.

Hắn sẽ không thích cô nữa sao?

Sẽ không.

Hắn thích cô.

Đi một vòng, Mộ Thâm không tìm được gì cả.

Có lẽ là mình nghĩ sai rồi.

Có đôi khi tin tức cũng sẽ bị phong tỏa, không phải sao?

Mộ Thâm an ủi mình như thế, tắt đèn pin đi, ngồi ở trên bậc thang.

Mưa đêm lất phất, một ít nhựa plastic dưới mặt đất bị gió thổi vang lên tiếng ào ào.

“Sơ Sơ...”

Mộ Thâm lấy điện thoại di động ra.

00:24

【 Mộ Thâm: Rất muốn gặp em. 】

Mộ Thâm nhìn giao diện trò chuyện, một phút sau, hắn rút tin nhắn kia về.

...

01:45

Mộ Thâm xuyên qua ngõ nhỏ, phía trước chính là nhà hắn.

Bên cạnh có một cột đèn đường, ánh sáng rất tối, Mộ Thâm trông thấy ở bên cạnh, có một bóng người, nửa thân hình ẩn vào trong bóng đêm.

Mộ Thâm khựng lại.

Có lẽ là trông thấy hắn, người bên kia khẽ động.

Thân thể chậm rãi được ánh sáng bao phủ.

Mộ Thâm sải bước đi tới: “Sơ Sơ, tại sao em lại ở đây?”

“Không phải anh gửi Wechat cho em sao?” Sơ Tranh có chút buồn ngủ, thanh âm cũng lộ vẻ trầm thấp.

Cái tin nhắn Wechat kia hắn đã rút về rồi.

Mộ Thâm nằm mơ cũng không nghĩ tới, Wechat hắn đã rút về lại bị trông thấy, hơn nữa cô còn tới đây.

Sơ Tranh ngờ vực nhìn hắn: “Muộn như vậy, anh ra ngoài làm gì?”

Đêm hôm khuya khoắt cô rời khỏi giường, đến tìm hắn, hắn lại không ở nhà.

“... Không ngủ được, ra ngoài đi dạo một lát.” Mộ Thâm nói dối: “Thật xin lỗi, có phải em đợi rất lâu không? Anh không biết em trông thấy cái Wechat kia, còn đến đây...”

“Đêm hôm khuya khoắt đừng có chạy lung tung.” Xảy ra chuyện ta còn phải tới cứu, Sơ Tranh vỗ vỗ bụi cọ phải trên tường: “Gặp xong rồi, em về đây.”

“Sơ Sơ.” Mộ Thâm kéo cổ tay cô: “Anh...”

“Ừm?”

Mộ Thâm cúi đầu xuống, nói nhỏ: “Đừng đi, muộn lắm rồi.”

“Bà anh...”

“Bà ngủ rồi.” Mộ Thâm nói: “Khi đi vào cẩn thận một chút, buổi sáng đi sớm một chút, sẽ không bị phát hiện.”

Thẻ người tốt mời ta.

Đây cũng không phải là ta đề cập đến trước!

Sơ Tranh chưa từng vào nhà Mộ Thâm, không gian bên trong cũng không lớn, chỉ có hai phòng ngủ, Mộ Thâm cẩn thận đẩy cửa ra, Sơ Tranh đi vào, hắn đóng cửa rồi mới thở phào.

Phòng của Mộ Thâm rất sạch sẽ, mỗi một loại đồ vật đều sắp xếp rất ngay ngắn

Vào phòng, Mộ Thâm có vẻ hơi câu nệ.

Còn có chút thấp thỏm.

Phòng của hắn...

Mộ Thâm liếc trộm Sơ Tranh, thấy cô chỉ là bình tĩnh quan sát gian phòng, cũng không lộ ra vẻ ghét bỏ hoặc là tâm tình gì khác, có chút thở phào.

“Cái này...”

Sơ Tranh đột nhiên chỉ vào một con thú bông nhỏ trên giá sách.

Mộ Thâm lấy nó xuống: “Em tặng anh, còn nhớ rõ không?”

Lông mày Sơ Tranh nhẹ chau lại một chút: “Mộ Thâm.”

“Đây là món đồ chơi đầu tiên anh có...”

“Mộ Thâm.”

Mộ Thâm ngước mắt.

Sắc mặt Sơ Tranh lạnh như kết liễu băng sương.

“Em mặc kệ anh và cô ấy vượt qua thời thơ ấu như thế nào, nhưng anh phải nhớ kỹ một chuyện, từ hôm nay trở đi, người anh thích tên là Sơ Tranh, là con người của em.”

Sơ Tranh đặt con thú bông nhỏ kia về lại chỗ cũ.

Sơ Tranh cũng không ghen ghét Diêu Sơ Tranh trước kia, cô thậm chí là không thèm để ý.

Bởi vì thân thể này của cô có quá khứ, thân thể thẻ người tốt dùng cũng có quá khứ.

Bọn họ từng cùng nhau vượt qua tuổi thơ gian nan.

Có tình cảm là chuyện bình thường, không cách nào tránh khỏi.

Nhưng Mộ Thâm hiện tại chỉ có thể có cô.

Sơ Tranh đẩy Mộ Thâm lên trên bàn sách: “Em mặc kệ anh đã từng có cảm giác gì với người kia, em chỉ hi vọng anh nhớ kỹ, anh là của em, anh phải cố gắng thích em của bây giờ, và sẽ luôn luôn thích, hiểu chưa?”

“Anh... anh thích chính là em mà.” Mộ Thâm không biết vì sao Sơ Tranh lại đột nhiên hung ác như thế, hắn gập ghềnh giải thích: “Em bây giờ... anh không biết nói thế nào, nhưng anh trước kia cũng không thích em khi còn bé, sau khi em rời đi, anh thậm chí cũng rất ít khi nhớ tới.”

Đáy lòng Mộ Thâm rất rõ ràng.

Hắn cũng không phải bởi vì những ký ức khi còn bé, mới thích cô.

Con thú bông nhỏ kia cũng là cách đây không lâu, khi hắn chỉnh lý đồ đạc của bà nội, lật tìm ra, đột nhiên nhớ lại.

Hắn cho là Sơ Tranh sẽ thích...

Ai ngờ cô không thích.

Bóng người trong đáy mắt Mộ Thâm đột nhiên phóng đại, môi bị ngăn chặn.

Mộ Thâm bị đè trên bàn, đồ trên bàn rơi xuống, đập trên sàn nhà, trong đêm đen yên tĩnh, phát ra tiếng vang ầm ầm.

Âm thanh kia làm đáy lòng Mộ Thâm cũng run rẩy theo.

“Thâm Thâm, cháu đang làm gì thế?”

Giọng nói của bà nội Mộ từ ngoài cửa vang lên.

Cảm giác kích thích và khẩn trương lo lắng đồng thời xông tới.

Mộ Thâm đẩy Sơ Tranh, thần sắc lo lắng, sợ bà nội Mộ đẩy cửa tiến vào, cửa phòng của hắn không khóa lại được.

Sơ Tranh buông ra một chút.

Mộ Thâm nhanh chóng hướng ra phía ngoài hô một tiếng: “Bà nội, cháu không sao, đi tiểu đêm đụng phải.”

“Cháu cẩn thận một chút.”

Tiếng bước chân của bà nội Mộ đi xa.

Mộ Thâm thở phào, nhưng một giây sau liền bị Sơ Tranh chặn miệng.

Mộ Thâm cũng không dám động, sợ đồ trên bàn lại rơi xuống, lại dẫn bà nội Mộ qua đây.

...

Năm phút sau.

Hai người tách ra, Sơ Tranh ngồi ở trên giường, Mộ Thâm nhặt đồ rơi dưới đất lên cất kỹ.

“Em ngủ trên giường đi.” Ánh mắt Mộ Thâm hoàn toàn không dám nhìn Sơ Tranh, luống cuống tay chân mở giường đệm ra: “Anh ngủ dưới đất.”

Sơ Tranh: “...”

Còn tưởng rằng anh muốn ngủ với em cơ đấy.

Không có tóc mềm sờ sờ.

Không vui.

Sơ Tranh mặt không cảm xúc nhìn Mộ Thâm dọn đồ xuống đất.

“Ngủ ngon Sơ Sơ.”

“Ngủ ngon.”

Sơ Tranh nằm dài trên giường.

Mộ Thâm tắt đèn, ngủ dưới đất.

Trên người tất cả đều là hơi thở của cô.

Mộ Thâm căn bản không ngủ được.

Sơ Tranh nằm nghiêng, đầu ngón tay móc lấy cái chăn.

“Mộ Thâm.”

“... Ừ.”

“Anh lên đây.”

Mộ Thâm kinh hãi: “Sơ... Sơ Sơ, chúng ta còn nhỏ.”

“Anh đang suy nghĩ cái gì đấy.” Sơ Tranh nói: “Em chỉ muốn ôm anh.” Sờ tóc! Không sờ được, ta không ngủ được.

“Chỉ ôm?”

“Ừ, không làm gì với anh đâu, đi lên.” Ta là loại người này sao?!

“...” Mộ Thâm hơi chần chờ, tất tất tác tác bò dậy.

Giường của Mộ Thâm cũng không lớn, hai người nằm xuống liền có vẻ hơi chen chúc.

Sơ Tranh nghiêng người kéo Mộ Thâm vào trong ngực, bàn tay trong nháy mắt rơi vào trên mái tóc mềm mềm của hắn.

Mộ Thâm: “...”

Rốt cuộc là cô thích tóc mình, hay là thích mình đây?

“Sơ Sơ.”

“Ừ.”

“Anh muốn nói cho bà nội biết.”

“Cái gì?”

“Chuyện chúng ta kết giao.” Mộ Thâm thấp giọng nói.

Bà nội Mộ làm phẫu thuật xong, mặc dù khôi phục không tệ, nhưng mà... bệnh đãng trí của người già càng ngày càng nghiêm trọng, Mộ Thâm không biết lúc nào, bà sẽ quên luôn cả mình.

“Bà anh sẽ không phản đối sao?”

“Sẽ không, bà nội rất tốt... Nếu em không đồng ý, thì anh không nói.”

Sơ Tranh trầm mặc một chút: “Anh quyết định là tốt rồi.”

Mộ Thâm ngửa đầu: “Vậy anh... Tìm cơ hội nói với bà nội, bà sẽ thích em.”

Sơ Tranh hôn hắn một cái: “Ngủ đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.