Xuyên Nhanh: Nam Thần Hắc Hóa, Ôm Một Chút

Chương 101: Chương 101: Nữ thần giới giải trí (63)




Edit by Shmily

#Do not reup#

– ——————————-

Chuyện tình yêu của Vân Phiếm Phiếm cùng Cố Lê một lần nữa làm cho bộ phim đã kết thúc vài ngày nổi lên nhanh chóng.

Mọi người đều không nghĩ tới, trong phim nữ chính với nam phụ phản diện không ở bên nhau, thế mà ở ngoài hiện thực lại trở thành người yêu.

Vui mừng nhất hẳn vẫn là fans của Vân Phiếm Phiếm, bọn họ sớm đã ngửi thấy mùi yêu đương từ idol rồi, hiện tại sau khi sự tình được xác thực xong, bọn họ tự nhiên cũng vui vẻ thay cho thần tượng của mình thôi.

Sau đó lại có người bắt đầu hắc Cố Lê, đầu tiên là từ bằng cấp của hắn, nghe nói hắn còn chưa tốt nghiệp đại học, trêи mạng điên cuồng chửi mắng hắn, sau đó cũng không biết là ai đăng mấy cái thành tích hồi học ở trường của Cố Lê lên mạng, lúc học cấp ba, hắn cơ hồ đều đứng hạng nhất tất cả các kì thi, điểm số thi vào đại học cũng vô cùng ưu dị.

Người như vậy, dù cho có không tốt nghiệp đại học đi chăng nữa cũng không thể phủ nhận được rằng, hắn là một học bá.

Những người hắc hắn tức khắc không còn chỗ nào để nói.

Diễn viên trong đoàn làm phim đều đã đăng Weibo chúc mừng.

Trình Thần V: Tuy rằng mọi người đều vui vẻ khi họ ở bên nhau, thế nhưng tôi còn muốn tố giác hành vi phạm tội của hai người đó. Lúc quay chụp, hai người đó điên cuồng rải cẩu lương trước mặt chúng tôi, một nam chính chính quy như tôi quả thực là như người vô hình mà!

Giang Điềm V: Chúc mừng, chúc hai người mãi mãi hạnh phúc, Nùng Nùng.

Ở cuối câu còn cố ý thêm hai chữ “Nùng Nùng”.

Lúc Giang Điềm gọi cô đều gọi là Hứa Vi Nùng, đây vẫn là lần đầu tiên Vân Phiếm Phiếm thấy cô ấy xưng hô với người khác thân mật như vậy.

Cô cảm thấy trong lòng đối phương đã coi mình như là bạn bè rồi.

Hai tháng sau, Cố Lê lại nhận được giải nam phụ xuất sắc nhất cùng giải thưởng diễn viên mới xuất sắc nhất, cũng coi như là hoàn toàn chặn họng được đám anti fans.

Tối hôm trao giải, TV có phát lại buổi trao giải đó. Buổi sáng Vân Phiếm Phiếm có chút khó chịu trong người, Cố Lê nhất quyết không cho cô tới hội trường trao giải, cô chỉ có thể ở nhà đợi, muốn đợi Cố Lê về rồi cùng hắn xem lại sau.

Từ tận đáy lòng cô cũng vui vẻ thay cho Cố Lê.

Ai biết nhìn nhìn một lúc, Cố Lê liền bắt đầu không an phận.

Trêи mặt đất phủ một lớp thảm bằng nhung mềm, mới đầu cô là ngồi xếp bằng ở dưới đất, sau đó thân thể liền ngả lên người Cố Lê, lễ trao giải thực sự quá dài, vẫn chưa tới đoạn Cố Lê lên nhận thưởng.

Một tay Cố Lê ôm lấy cô, tầm mắt dừng ở trêи màn hình TV.

Thế nhưng suy nghĩ lại hoàn toàn không đặt ở trêи đó.

Hắn đang nghĩ tới mấy thứ hắn nói ngày hôm đó.

Chân Cố Lê duỗi thẳng ra, một cái chân khác gập lại, tay dừng ở trêи lưng Vân Phiếm Phiếm, Vân Phiếm Phiếm liền nằm ở trêи đùi hắn. Tay Cố Lê từ lưng cô sờ tới trêи má cô, đầu ngón tay lập tức truyền tới xúc cảm tinh tế trơn mềm của da thịt cô.

Ngón tay dần dần trượt xuống cánh môi cô, sắc mặt hắn tối lại, từ cánh môi một đường quét tới cần cổ mảnh khảnh, vòng eo mềm mại, cuối cùng hắn cúi người, hỏi Vân Phiếm Phiếm: “Buồn ngủ sao?”

Vân Phiếm Phiếm luôn đi ngủ đúng giờ, lúc này tự nhiên cũng đã rất mệt rồi.

Thế nhưng cô vẫn không có quên mục đích của mình, ngáp một cái, lắc đầu: “Em phải đợi anh xuất hiện.”

“Anh có cách, có thể làm em hết buồn ngủ.”

Cô ngẩng đầu lên nhìn hắn, cần cổ trắng nõn tạo thành một độ cong duyên dáng.

Cô hỏi: “Cách gì?”

Cố Lê nhấp môi, ngón tay thon dài dừng ở trêи cúc áo của cô, đồng thời cánh môi cũng áp xuống môi cô, vào lúc đối phương đang trong trạng thái mê mê hồ hồ, ngón tay hắn giống như cánh bướm tung bay, rất nhanh đem nút áo cô cởi ra.

Vân Phiếm Phiếm mơ hồ nghe được thanh âm của Cố Lê: “Cách này.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.