Xuyên Nhanh: Quyến Rũ Không Có Tội I

Chương 104: Chương 104: Chương 26




Ba ngày sau, Bối Nhi và những thí sinh khác luân phiên giải thích thiết kế của bản thân và ý nghĩa của bản thiết kế.

Tác phẩm của Bối Nhi là một cặp dây chuyền cho các cặp đôi yêu nhau.

Mặt của dây chuyền giành cho nam chính là một bàn tay mở ra, của nữ chính là một bàn tay nắm chặt, khi hai mặt dây chuyền hợp với nhau bàn tay to vừa vặn ôm lấy nắm tay.

Diệp Thần ngồi ở phía dưới, ba ngày nay đã khiến hắn chân chính hiểu được Bối Nhi thật sự đã thay đổi, không chỉ là tính cách, ngay cả thân phận địa vị cũng đã thay đổi, cô không còn chỉ thuộc về một mình anh nữa, sẽ không ở biệt thự chờ anh ‘lâm hạnh’, bây giờ cô đã thuộc về một người đàn ông khác, không, chính xác mà nói, bây giờ cô thuộc về chính cô, nếu nói trước kia cô chỉ là một bụi cỏ nhỏ, hiện tại cô đã là một đóa hoa nở rộ, chỉ cần đứng yên ở nơi đó đã hấp dẫn toàn bộ ánh mắt.

“Vậy cô lấy linh cảm từ đâu?” Một nhà thiết kế lâu năm đồng thời cũng là giám khảo lần này thi đấu hỏi.

“Linh cảm của tôi bắt nguồn từ một đoạn thời gian mà tôi đã trải qua.” Bối Nhi hít sâu một hơi: “Có một khoảng thời gian rất dài tôi luôn sống trong bóng tối. Trong khoảng thời gian đó, tôi đã bị cầm tù, bị ngược đãi... Tôi giống như nắm tay này, bị giữ chặt trong bóng tối, không có cách nào trốn chạy và giải thoát... Sau đó tôi đã gặp một người, người đó chính là chồng chưa cưới của tôi hiện tại, anh ấy giống như bàn tay to lớn này, bao dung quá khứ của tôi, toàn bộ con người tôi, là anh ấy đã chữa trị cho tôi, tôi mới có cơ hội ở chỗ này thực hiện lý tưởng của mình...”

Một câu nói dài liên tục không ngừng nhưng không ai đánh gãy, ai cũng nhìn ra sự bi thương thống khổ trong lòng cô gái này, không thể tưởng được một cô gái xinh đẹp ôn hòa như vậy sẽ gặp phải những chuyện như thế, từ đáy lòng càng thêm chúc cho cô sau này gặp được hạnh phúc.

Sau khi Bối Nhi nói xong, cô khom người cúi chào, sau đó ngồi vào vị trí của mình, trầm tư.

Nghe xong những lời này trong lòng mỗi người đều hoặc nhiều hoặc ít có chút khiếp sợ, nhưng khiếp sợ nhất chính là Diệp Thần, vốn dĩ anh chưa từng ở góc độ bình đẳng đối xử với Bối Nhi, tự nhiên thờ ơ với những thống khổ giãy dụa trong lòng cô, cho rằng sự dịu dàng của cô là điều đương nhiên.

Khi tặng cô đi anh thấy phẫn nộ vì bị phản bội, sau đó biết được chỉ là hiểu lầm anh hối hận, muốn một lần nữa có được sự dịu dàng kia.

Rồi cô cũng trở lại nhưng sự dịu dàng kia lại không giành cho anh, anh có cảm giác không cam lòng khi đồ vật thuộc về mình bị cướp đi.

Càng không chiếm được càng muốn có được, càng chú ý càng nhìn thấy được những việc từ trước chưa bao giờ từng chú ý.

Giống như hiện tại, anh đã biết thì ra lúc ở cùng với hắn cô chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ. Cô bây giờ, hào quang bắn ra bốn phía là do một người đàn ông khác bồi dưỡng ra, đối với cô anh là quá khứ không thể chịu đựng được, đối với cô Lâm Thư lại là tương lai hạnh phúc.

Anh làm sao có thể đồng ý!

Bây giờ anh rất muốn lại một lần nữa cầm tù Bối Nhi, chỉ có chính anh mới có thể nhìn thấy sự tốt đẹp của cô, làm cô lại một lần thuộc về chính mình, chỉ yêu một mình anh mà thôi.[QR][diendanlequydon]

Bối Nhi biết trong ánh nhìn chăm chú của Diệp Thần tràn đầy sự nóng bỏng và chiếm hữu đối với cô, cô không để ý đến, ngay cả liếc mắt cũng không nhìn Diệp Thần một cái, hoàn toàn đối xử lạnh nhạt nhưng trong lòng lại dâng lên sự phiền muộn không thôi.

Là thời điểm có thể thu lưới nhưng cô luyến tiếc rời đi, luyến tiếc người đàn ông dịu dàng kia, cô không biết những thế giới trước, hệ thống xử lý những chuyện này như thế nào, cô cũng không có thời gian hỏi, nếu có một ngày cô cứ như vậy biến mất, Lâm Thư sẽ làm sao bây giờ?

“Yên tâm, sau khi cô rời đi sẽ để lại một cơ thể được phục chế lại, người đó sẽ kế thừa toàn bộ tình cảm và ký ức của cô, thay thế cô sống tiếp ở chỗ này!”

Chương 26

Hệ thống đột nhiên xuất hiện dọa Bối Nhi nhảy dựng, cũng may hiện tại tố chất tâm lý của cô khá cao, không có xuất hiện kinh hoảng, mặt ngoài vẫn bình tĩnh như cũ.

“Lúc trước cũng làm như thế này?”

“Đúng.”

Sau đó gọi thế nào hệ thống cũng không xuất hiện.

Như thế là tốt, như thế là tốt, cô đã định trước sẽ không ở lại nơi này, chỉ cần Lâm Thư hạnh phúc, như thế nào cũng tốt.

Kết quả thi đấu cuối cùng vẫn phải đợi một thời gian nữa, Bối Nhi đoán Diệp Thần sẽ giữ cô ở lại thành phố S, trước đó dùng một ít thủ đoạn kiềm chế Lâm Thư rồi mới giữ cô ở lại.

Cũng không biết hắn sẽ dùng cách gì.

Chẳng qua lần chờ đợi này lại chờ tới tận lúc tổ chức một buổi dạ hội nữa, nhân buổi dạ hội này sẽ tuyên bố luôn thứ tự xếp hạng, cũng là lúc các công ty đá quý ở thành phố S lôi kéo người.

Đêm đó Lâm Thư không ở khách sạn, nói là có việc gấp muốn xử lý, Bối Nhi đành phải tự mình đi tham gia dạ hội.

Phụ nữ xinh đẹp mặc kệ ở nơi nào đều được mọi người chú ý đặc biệt là người đẹp lại còn trang điểm tỉ mỉ, mới vào bàn đã bị một đợt lại một đợt kính rượu bao phủ, Bối Nhi thoái thác tửu lượng của mình không tốt, chỉ là hơi nhấp mấy ngụm.

Phàm là người có thân phận đều biết lần trước người đàn ông Bối Nhi dẫn theo là Lâm đại thiếu gia ở thành phố H, tự nhiên không dám chuốc rượu cô, cười nói hai câu, không dấu vết mà chụp mông ngựa Lâm Thư hai cái đã đi rồi.

Mặc dù biết hầu hết những lời khen ngợi không phải thật tình nhưng nghe thấy những lời ca ngợi này, trong lòng Bối Nhi vẫn vui vử, càng thêm nhớ nhung người đàn ông hiện không ở bên cạnh.

Sau buổi Bối Nhi thu hoạch không biết bao nhiêu lời khen ngợi với Lâm Thư nhưng mà kỳ quái chính là Diệp Thần lại không xuất hiện.

Qua đêm nay cô lập tức sẽ rời khỏi thành phố trở về thành phố H, Diệp Thần sẽ thật sự không bắt lấy cơ hội, chẳng lẽ Diệp Thần từ bỏ?

Ngồi trên xe trở về khách sạn cô vẫn không nghĩ ra vì sao Diệp Thần lại bỏ qua cơ hội tốt như vậy, chẳng lẽ cô dùng thuốc còn chưa đủ nặng?

Trong xe tự dưng xuất hiện một mùi hương, Bối Nhi ngửi xong có chút mơ màng sắp ngủ, không đến vài phút đã thật sự ngủ rồi.

Khi tỉnh lại cô bị người ôm chặt lấy, thân thể cô giống như khảm vào trong sự ôm ấp của người đàn ông nhưng mà cô lại biết người ôm cô không phải Lâm Thư.

“Tỉnh rồi? Đói sao? Anh đi gọi người chuẩn bị đồ ăn cho em nhé?” Biểu tình của Diệp Thần có chút hưng phấn, trong ánh mắt giấu không được sự đắc ý, anh làm sao có thể không như ý, cuối cùng anh đã cướp về người con gái thuộc về anh.

Bối Nhi trước sau cũng không trả lời anh, cô không nghĩ tới cuối cùng Diệp Thần vẫn đưa cô về biệt thự ở sơn trang Hồng Diệp, khóe miệng nở một nụ cười châm chọc, không nghĩ tới Diệp Thần vẫn là kẻ không biết yêu người khác, ngày đó cô đã nói quá khứ là bóng tối và nỗi sợ hãi , kết quả vẫn để cô trở về chỗ cũ.[QR][diendanlequydon]

Cô phát hiện người đàn ông này làm sao mà chọc người chán ghét đến thế chứ?

“Đừng nóng giận, Lâm Thư có thể cho em anh cũng có thể cho, em muốn cái gì thì nói với anh có được không?” Diệp Thần ôm Bối Nhi từ phía sau, đầu chôn ở vai Bối Nhi, buồn bực nói.

“Lâm Thư có thể cho tôi tình yêu, anh có thể chứ?” Thái độ cường ngạnh tránh thoát khỏi cái ôm của Diệp Thần, anh ta chỉ chạm vào cô một cái, thân thể cô đã không thoải mái, toàn thân khó chịu.

“...” Diệp Thần có chút nghèo từ, đối với anh mà nói từ yêu này chính là một từ ngữ châm chọc, từ sau khi người phụ nữ kia chết đi, anh đã không biết cái gì gọi là yêu.

Bối Nhi như là đoán trước được kết quả này, lạnh lùng cười.

“Nếu anh làm không được, vậy anh lập tức thả tôi đi, anh sẽ không muốn mạo hiểm đắc tội Lâm gia, cưỡng ép tôi ở lại chứ?”

“Lâm Thư? A, em cảm thấy cha mẹ của anh ta sẽ đồng ý để anh ta kết hôn với tính nô của người khác sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.